MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1170: Thế giới trong cổng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1170: Thế giới trong cổng (2)

1,080 từ · ~6 phút đọc

“̀m!”


Âm thanh ầm vang không ngừng truyền đến, Cánh Cổng Luân Hồi vẫn còn


trong quá trình mở ra.


Nhưng đến khi năm người khổng lồ cuối cùng cũng cõng đám người bước qua


bậc thang cuối cùng đến trước đối diện Cánh Cổng Luân Hồi thì mọi người mới


phát hiện, Cánh Cổng Luân Hồi chỉ mới được hé ra một chút mà thôi.


Nhưng cho dù chỉ một chút, cũng đã đủ to lớn.


Đứng trước Cánh Cổng Luân Hồi, nhóm người tựa như là từng con từng con


kiến nhỏ, là sâu kiến đúng trên nghĩa đen.


Người Khổng Lồ Lạc Lối đầu tiên tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, kế tiếp


là con thứ hai, hai tiểu đội của Luân Hồi Thần Giáo tiến vào trong trước tiên.


Con thứ ba tiến vào là của tiểu đội đa Thần Giáo.


Con thứ tư là của tiểu đội Muri.


Con thứ năm, đến phiên tiểu đội của Karen.


Trước lúc mỗi người khổng lồ tiến vào bên trong Cánh Cổng, những thành viên


của các tiểu đội trước khi tiến vào đều vô thức ngoảnh đầu lại mà nhìn về phía


sau, khi tiến vào thế giới mà mình không biết gì về nó, trong lòng mọi người sẽ


tràn ngập cảm giác lưu luyến với thế giới của mình.


Karen cũng không ngoại lệ, lúc cơ thể của người khổng lồ bên dưới bước vào


trong Cánh Cổng Luân Hồi, anh cũng quay đầu nhìn về phía sau lưng, anh nhìn


thấy ở phương xa có tám cột sáng xuất hiện, mỗi cột sáng đều có một bóng


người cao to đang đứng ở trong đó đó.


Đó là những nhân vật quyền lực thật sự trong các Thần Giáo, bọn họ làm đại


biểu, quan sát mọi việc ở đây.


Cuối cùng,


Cơ thể của người khổng lồ bước hoàn toàn vào trong Cánh Cổng Luân Hồi,


Sự mất phương hướng nhanh chóng ập đến!


Người khổng lồ giống như là đang nhanh chóng rơi xuống, tất cả mọi người vô


ý thức nắm chặt vào thanh chắn trên lồng sắt, lúc này mọi người mới ý thức


được, vì cái gì trên ghế ngồi còn muốn che chắn kín như vậy, đây là đang lo cho


đám người ở trong bị văng ra ngoài.


“Mọi người ổn định vị trí, nắm chặt! Bart, Ventura, chuẩn bị sẵn sàng chiến


đấu!”


“Vâng, đội trưởng!”


“Vâng, đội trưởng!”


Karen lo lắng sau khi kết thúc quá trình “mất phương hướng”, đám người rất có


thể sẽ gặp phải nguy hiểm sau khi “Rơi xuống mặt đất”.


Thời gian mất phương hướng, kéo dài gần mười phút đồng hồ, mười phúc đồng


hồ này có thể so với thời gian cần dùng khi sử dùng trận pháp dịch chuyển có


giá rẻ nhất.


Cuối cùng,


“Ầm!”


Một tiếng vang thật lớn truyền ra, rơi xuống đất!


Karen, Ventura và Bart lập tức xông ra khỏi “Chiếc lồng”, đi ra bên ngoài bố trí


thành một đội hình phòng ngự tam giác, cũng là để tạo không gian cho các đội


viên ở trong.


Mas bắt đầu bố trí trận pháp phòng ngự sơ cấp ngay lập tức, Blanche tiến hành


niệm chú, gậy phép trong tay đang hiện lên năng lượng thuật pháp của mục sư;


Ashley thì vén tay áo lên, chuẩn bị sẵn sàng để triệu hồi người bạn thân thiết


nhất của mình.


Tuy nhiên tình huống nguy hiểm theo như trong dự đoán có thể xuất hiện cũng


không xảy ra, bốn phía, rất là yên tĩnh.


Dưới chân của đám người, là một mảng cỏ lớn màu xám, nó cực kỳ rậm rạp,


cũng cực kỳ cao lớn, chúng mọc rậm rạp ở đây giống như một đồng cỏ rộng


lớn, gánh chịu sức nặng của người khổng lồ khi rơi xuống.


Nếu như có thể loại trừ sự uy hiếp ở trung khu vực đồng cỏ này, ít nhất là đứng


ở trên đồng cỏ, tầm mắt nhìn rộng ra bốn phía, tầm nhìn rõ ràng có thể mang lại


cảm giác an toàn cho cả tiểu đội.


Karen ngẩng đầu, nhìn về phía không trung, căn cứ theo ghi chép bên trong


sách, ở trong Cánh Cổng Luân Hồi mặc dù không có mặt trời, nhưng nó có mặt


trăng.


Tuy vậy nhưng mặt trăng ở nơi này sẽ không mọc lên hay lặn xuống, mà là sẽ


luôn luôn treo ở trên trời, lúc “Ban ngày”, nó là màu trắng, lúc “Ban đêm”, nó


màu đỏ như máu.


Đúng vậy, không sai, ở bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, ban đêm trăng máu che


phủ, giống như dùng một tròng kính màu đỏ để quan sát thế giới này.


Mà dưới mắt, mặt trăng lại mang màu xám.


Đây chính là báo hiệu khi Cánh Cổng Luân Hồi mở ra, mỗi mười năm đều sẽ


xuất hiện một lần mặt trăng trong Cánh Cổng Luân Hồi không còn màu đỏ hoặc


màu trắng, mà là biến thành màu xám, thời gian kéo dài không giống nhau có


thể từ bảy ngày cũng có khi suốt một tháng.


Trên sách cũng có ghi chép, trong khoảng thời gian này, quy tắc trong không


gian của Cánh Cổng Luân Hồi sẽ có sự thay đổi, giới hạn giữa người sống và


linh hồn sẽ trở nên mơ hồ, nói cách khác đó là chỉ có trong đoạn thời gian này ở


trong Cánh Cổng Luân Hồi, khi người sống dung hợp cùng với linh hồn, sẽ


không cần có khế ước linh hồn.


Bởi vì khế ước cấp cao nhất, đã treo ở trên bầu trời.


Lúc ở trong khách sạn khi đọc được dòng ghi chép này lần đầu tiên, phản ứng


trong đầu của Karen để lý giải cho việc này đó là: Trong khoảng thời gian này,


âm dương không cách biệt.


“Bart, Ventura, tiếp tục cảnh giác!”


“Vâng, đội trưởng!”


Karen quay người, đi về hướng của người khổng lồ, lúc này, anh phát hiện


Người Khổng Lồ Lạc Lối lúc nãy rơi xuống vẫn đang nằm sấp trên đồng cỏ, lúc


này cơ thể lại đang bị dung nhập vào trong mặt đất màu xám bên dưới, giống


như là đang có vô số ống tiêm lít nhích cắm khắp trên người của nó, cơ thể cao


lớn, cũng đang từ từ giảm bớt.