MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1172: Thế giới trong cổng (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 1172: Thế giới trong cổng (4)

1,124 từ · ~6 phút đọc

Từ bên trong mặt kính Karen phát hiện ra từng chấm đen nhỏ kia chính là


“Người”, nếu như có thể coi bọn họ như là người.


Trên người bọn họ cũng có mặc quần áo, nhưng đều rất thô sơ, đa số là dệt lên


từ mây tre lá, trong tay cũng có cầm vũ khí, mâu và đao kiếm tạo nên từ một


loại tinh thể màu xám.


Điểm khác biệt lớn nhất chính là trên người của họ, hình thái của bọn họ giống


như là con người, nhưng mà làn da ở trên mặt và lộ ra bên ngoài quần áo, giống


như là đang sưng vù lên và dường có một thứ sáp đang chuyển động ở bên


trong.


Không hoàn toàn là thể lỏng, nhưng cũng không phải là trạng thái cố định, lúc


hành động, cơ quan trên mặt của bọn họ lại có thể “Lắc lư”.


Trên sách có ghi lại, những thành trấn tiếp xúc ở bên ngoài khu vực đồng cỏ,


thường thường đều có thái độ hòa bình.


Được rồi, hòa bình.


Nhưng Karen cũng không dám tin tưởng toàn bộ nội dung ghi trên sách, bởi vì


trang thứ nhất của quyển sách này đã viết trước một câu: Không nên tin tưởng


một cách mù quáng vào nội dung ghi trên quyển sách này.


Tuy vậy Karen cũng quan sát nghiêm túc một chút, mặc dù gương mặt của mỗi


người bọn họ đều khó mà nhìn ra cảm xúc, nhưng có thể cảm giác ra được sự


hưng phấn của bọn họ, mỗi người đều giống như gặp phải chuyện gì đó vui


mừng lớn lao.


Nhưng bằng vào điều này thì Karen cũng không cách nào xác định được bọn


người này rốt cuộc là có thiện ý hay không, bởi vì khi thợ săn trông thấy con


mồi xuất hiện, hắn cũng sẽ cười một cách cực kỳ hưng phấn.


“Có nên thử tấn công một chút không nhỉ?”


Karen tự nhủ.


Phương pháp ổn thỏa nhất, đó là bây giờ mình nên rút trở về vị trí của tiểu đội,


cùng mọi người chuẩn bị phòng ngự tập thể, thậm chí là có thể triệu hồi ra Pháo


Đài Hắc Ngục, gia tăng khả năng phòng ngự lên mức độ cao nhất


Nhưng nếu như có thể đoán trước được đối phương muốn làm gì, sự việc thì có


thể càng đơn giản hơn một chút.


Vẫn nên thử một chút trước đi đã.


Điểm tốt khi làm đội trưởng đó chính là khi ngươi liều lĩnh, trong tiểu đội cũng


không có ai đến phê bình ngươi hành động liều lĩnh.


Karen chủ động tiến tới gần, đối phương cũng đang tiến về hướng này, khoảng


cách của hai bên dần dần rút ngắn.


Đợi đến lúc Karen không cần mượn nhờ thuật pháp thì đã có thể trông thấy


bóng dáng của đối phương, Karen dừng bước, quy mô nhân số của đối phương


vào khoảng một trăm người, nam nữ già trẻ lớn bé đều có, không có gì bất ngờ


xảy ra thì chắc hẳn là toàn thôn cùng hành động.


Nếu như là đi săn hoặc khai chiến, có lẽ chỉ cần thanh niên trai tráng ra ngoài là


được, người già trẻ em ở lại hoặc là ẩn nấp.


Nhưng Karen vẫn là quyết định thử lại lần nữa.


Anh giơ cánh tay lên, năng lượng hệ Hỏa của Thủy Tổ Ellen ngưng tụ, một con


rắn lửa được triệu hồi ra, sau khi phóng lên trên không trung, vọt về phía của


đám người.


Tuy nhiên dưới sự khống chế của Karen, con rắn lửa cũng không bay thẳng vào


trong đám người, mà là cố gắng lệch qua một chút, đáp xuống cách đó không


xa.


“̀m!”


Dùng thuật pháp trong khoảng cách xa như vậy thì hiệu quả sát thương thật sự


rất thấp, cũng chỉ giống như bắn một quả pháo hoa, nhưng khí thế cũng đã đủ.


Cả nhóm người sau khi bị “Tấn công” thì lập tức ngừng lại, sau đó dưới ánh mắt


từ xa của Karen, toàn bộ bọn họ đều quỳ rạp trên đất, bắt đầu cúng bái.


Karen mím môi, xem ra quả thật là có thiện ý.


Mà lại, từ khía cạnh cũng đã chứng minh, thực lực của đám người này, rất yếu,


nếu không cũng không đến mức bị một chiêu này hù dọa như vậy.


Karen lại kéo gần khoảng cách lại một chút, để đám người kia có thể thấy được


bóng dáng mình từ xa.


Sau khi bọn họ phát hiện ra Karen, bắt đầu cúng bái về hướng của karen.


Một lát sau, lúc những người còn lại vẫn đang tiếp tục quỳ sát ở tại chỗ, nhưng


có một “Cô bé nhỏ” đỡ lấy một “Cụ già”, thoát khỏi đội ngũ, chủ động đi về


phía của Karen.


Phán đoán là nữ vì dựa vào những bộ phận trên gương mặt, mặc dù chúng lắc lư


chuyển động, nhưng có thể cảm giác được là nữ.


Phán đoán tuổi tác thì dựa vào “Hành động”, nhất là lúc cất bước, cơ thể thật sự


là đang lắc lư nhún nhảy, đây thực sự là một cô bé.


Mà cơ thể của ông lão kia có phần cứng ngắc, lúc cất bước cần có người đỡ,


những khối “sưng phù” trên người cũng không chuyển động, chúng giống là


nước đọng hoặc cũng giống như là đã đóng băng.


Karen đang tự hỏi:


Đây là sự khác biệt về giống loài, hay do đây là phương thức xuất hiện đặc thù


của linh hồn ở trong không gian sau Cánh Cổng Luân Hồi?


Sau khi cô bé đỡ ông lão đi đến khu vực cách Karen khoảng một trăm mét, hai


người quỳ xuống một lần nữa.


Ông lão bắt đầu “Luyên thuyên” kêu gọi, mặc dù có rào cản ngôn ngữ… Nhưng


Karen có thể nghe hiểu, bọn họ thật sự là đang tồn tại ở thể linh hồn, phương


thức biểu đạt ý nghĩ của họ cũng không phải bằng “m thanh”, mà là dùng sự


rung động của linh hồn.


“Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, từ đời của ông nội ta, tòa tế


đàn này đã không còn điềm lành giáng thế, không nghĩ tới trước khi ta biến mất,


còn có thể trông thấy điềm lành giáng thế một lần nữa, trông thấy hy vọng để


phục hưng ngôi làng này!”


Cô bé thì rất tò mò mà hỏi thăm Karen:


“Thưa ngài Điềm Lành, ngài đã đi ra từ trong Cánh Cổng sao?