MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1178: Chính thống Luân Hồi bên trong Cổng (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1178: Chính thống Luân Hồi bên trong Cổng (3)

1,337 từ · ~7 phút đọc

“Được rồi, cảm ơn đội trưởng.”


Ventura bắt đầu thu dọn đồ đạc, những người kia sau khi chết đi, cơ thể cũng


biến mất theo, nhưng quần áo và vũ khí còn rơi lại trên mặt đất, Ventura nhặt


chúng lên rồi ôm vào trong ngực.


Phương diện này, cậu ta đã xuất sư thành công.


Sau khi giải quyết xong chuyện ở nơi này, Karen mang theo Ventura bắt đầu trở


về, người trong thôn cũng bị tiếng động trước cửa thôn đánh thức, thôn trưởng


dẫn theo các thôn dân tìm kiếm đám người của các ngài Điềm Lành, Karen hiện


thân tiếp xúc cùng với thôn trưởng, làm sáng tỏ tình huống lúc trước.


Thôn trưởng sau khi nhìn thoáng qua mấy món đồ mà Ventura đang ôm trong


ngực, lúc này mắng “Đáng chết, là thợ săn tiền thưởng!”


Sau đó, thông qua lời kể của ông lạo, rốt cuộc Karen biết được lúc trước mình


đã gặp phải tình huống gì, đó là một tiểu đội thợ săn tiền thưởng.


Bọn họ lúc bình thường sẽ vào thành trấn lớn làm nhiệm vụ để kiếm thu nhập,


mà đợi đến lúc Cánh Cổng Luân Hồi mở ra mỗi mười năm một lần, các tiểu đội


thợ săn tiền thưởng sẽ ngay lập tức khuếch tán về các nơi tế đàn.


Gần mỗi một tế đàn, không phải là thôn làng thì sẽ là thành trấn, đều là có một


bộ tộc ngụ cư ở nơi đó, có chút giống như đang dựa vào trời mà ăn cơm.


Nếu như so sánh thôn Tajima với bên môi giới, như vậy thì các tiểu đội săn tiền


thưởng sẽ là bọn môi giới “đen.


Bọn họ sẽ cướp đi mối làm ăn, cướp đi một phần thù lao của những thôn làng


này, hoặc là dứt khoát bắt cóc đám “ngài Điềm Lành” để đem đi bán.


Tình huống mà Karen gặp phải tối nay rõ ràng là phía sau, đối phương hiển


nhiên là muốn dùng phương thức đánh lén để “Đi săn”, chỉ tiếc bọn họ đánh giá


cao thực lực của mình, cuối cùng bị mình giết ngược.


“Sẽ còn có những tiểu đội thợ săn tiền thưởng khác sao?”


Đây là vấn đề mà Karen quan tâm nhất, bởi vì anh còn cần phải ở lại nơi này mà


chờ thêm 12 giờ, chờ đến khi tiểu đội Muri đến đây tập hợp.


“Sẽ không, thưa ngài, bởi vì nơi này của chúng ta rất vắng vẻ, tế đàn của một


nhóm Điềm Lành khác gần đây nhất có thể xuất hiện, thật ra cũng cực kỳ vắng


vẻ, cho nên số lượng tiểu đội thợ săn tiền thưởng đến đây sẽ rất ít, mà lại thực


lực của chúng cũng sẽ yếu hơn, ta cảm thấy, đến gần khu vực này để thăm dò


chắc hẳn cũng chỉ có một tiểu đội của bọn chúng.”


Việc này giống như là chơi sổ xố, khu vực có tỉ lệ phần thưởng càng cao thì sẽ


càng bị nhiều tiểu đội ưu tú hơn chiếm đóng, những khu vực có tỉ lệ trúng


thưởng cực thấp kia, tựa như là những tế đàn vắng vẻ này, từ đời ông nội của


thôn trưởng cho đến nay cũng chưa từng thấy lại một nhóm Điềm Lành nào


xuất hiện, cũng chỉ có một vài tiểu đội nhỏ yếu không sức cạnh tranh mới đến


đây để thử vận may.


Có lẽ chính bọn họ lúc chạy đến đây cũng không hy vọng gì nhiều, nhưng càng


như vậy, từ những hành vi cử chỉ kỳ lạ của dân làng trong thôn mà phát hiện


đượcc mình trúng sổ xố, lập tức đã đắc ý mà không thèm suy nghĩ.


Karen vốn định dặn dò người thôn trưởng này quản lý thôn dân trong làng một


chút, nhưng nghĩ đến bọn họ còn đào măng giúp cho tiểu đội mình, muốn dừng


loại hành vi kỳ lạ này của họ cũng không có khả năng, cũng chỉ có thể bỏ qua


việc này.


Trở lại khu vực đồng cỏ, Mas đã bố trí xong trận pháp phòng ngự.


“Đội trưởng, cứu không nổi cô ta.” Blanche rất là áy náy nói.


Ashley thì chỉ vào đồ vật trên đất nói “Sau khi chết đi thì cơ thể trực tiếp biến


mất, chỉ còn lại quần áo.”


“Blanche, chuyện không liên quan tới cô.”


Karen an ủi Blanche một chút, bởi vì chuyện này thật sự cũng không liên quan


đến cô, vấn đề có lẽ là do lúc đầu mình đã ra tay quá nặng.


“Bart, cậu ẩn nấp gần thôn để điều tra đi.”


“Vâng, đội trưởng.”


Bart lập tức lên đường rời khỏi đồng cỏ.


Ventura ngồi xuống, đặt những món đồ mang về ở trên mặt đất.


Ashley và Mas bu lại, cùng cậu ta kiểm tra và phân tích những chiếm lợi phẩm


này, cuối cùng cho ra kết luận là. Đều là những pháp khí được chế tạo đơn giản


từ các vật liệu bình thường, đem bán ở ngoài có thể đổi được phiếu điểm, nhưng


giá cả không cao, một đống lớn đồ như này còn không bằng lấy thêm hai gói


thuốc lá ở trong khách sạn.


Ventura vẫn bỏ đồ đạc vào trong túi của mình như cũ, dù sao thì cậu ta cũng


không sợ nặng, ít ra thì cũng bằng hai gói thuốc!


Trong một vùng đầm lầy, một con mãng xà ba đầu khổng lồ đang ngẩng lên,


ngó về hướng tây nam.


Ba cái đầu mở miệng ra, bên trong có ba cái đầu người.


Hai nam một nữ, hai đầu nam rất lớn, một cái thì vẻ mặt dữ tợn, một cái thì ánh


mắt gian xảo, còn cái đầu nữ ở giữa thì rất nhỏ, nhỏ đến nỗi không có quan hệ


gì trực tiếp với hai cái đầu hai bên, mà mắt lại đang nhắm nghiền, không hề có


động tĩnh gì, dáng vẻ của nó, giống như đúc với tranh tường vẽ về Fornites.


“Em trai, cảm ứng được sao”.


“Em cảm ứng được.”


“Đưa bọn chúng đến đây, chúng ta có thể đi ra, ha ha.”


“Đúng vậy, vẫn là anh có mắt nhìn xa, không uổng công chúng ta nuôi dưỡng


người phụ nữ này lâu như vậy, từ đầu đến cuối để cô ta lưu lại một chút ít hoạt


tính cuối cùng mà không đến nỗi tiêu tán.”


“Ta đã biết, bọn chúng sẽ đến đón cô ta.”


“Thế nhưng mà anh à, sau khi chúng ta rời khỏi đây, làm như thế nào để đối mặt


với Trật Tự Thần Giáo “


“Còn có thể đối mặt làm sao nữa, chúng ta cũng chính là cô ta, chúng ta, đều là


Fornites!”


Bên trong một hang động tràn đầy dung nham, một con sư tử màu đen leo ra từ


trong dung nham, vung vẩy lông tóc của mình, tia lửa bắn tung tóe.


Ánh mắt của nó nhìn về phương hướng tây nam, rơi vào trầm tư.


“Ta là Gaitanbert.


Ta ca ngợi Thần Trật Tự


“Bốp!”


Một sợi roi da bỗng nhiên xuất hiện, quất mạnh vào người con sư tử, sư tử lúc


này bắt đầu cuộn mình, khí thế lộ ra trên người lúc trước hoàn toàn biến mất


không thấy gì nữa, chỉ còn lại sự sợ hãi.


Bóng dáng của một người phụ nữ xuất hiện ở trong hang động, nếu như Karen ở


chỗ này, sẽ phát hiện dung mạo của người phụ nữ này rất giống với Người Gác


Cổng Romir đã từng ra tay cứu mạng của Peder.


Ánh mắt của người phụ nữa lạnh lùng nhìn chằm chằm vào con sư tử, hỏi


“Ngươi lập lại một lần nữa, ngươi là ai.”


Con sư tử lập tức mở miệng nói


“Ta là Gaitanbert. Simerson. Ta ca ngợi Thần Luân Hồi.”