MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1192: Cậu ấy là của ta (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1192: Cậu ấy là của ta (1)

1,124 từ · ~6 phút đọc

Muri hỏi: “Lão phu nhân, di chỉ của khu truyền giáo bị bỏ hoang kia, bây giờ


vẫn còn tồn tại sao?”


“Sau khi chồng tôi đến nơi đó, khu di chỉ ấy đạ bị san bằng triệt để, tất cả những


thứ có liên quan đến Trật Tự Thần Giáo, ở chỗ này, đều là một điều cấm kỵ, bọn


chúng hận không thể xóa sạch tất cả vết tích.”


“À.” Muri nhẹ gật đầu, chỉ vào bức tranh ở trong tay của Karen, “Vậy giá trị lưu


giữ của bức tranh này rất lớn, là bản sao cuối cùng.” Karen thu bức tranh lại, để


vào trong ba lô của mình, sau đó lại nói lời cảm ơn với phu nhân Ganfusen một


lần nữa:


“Ta sẽ cố gìn giữ nó thật tốt.”


“Không, ngài có thể tùy ý xử lý nó, chỉ cần ngài cảm thấy phù hợp, tôi tin tưởng


nếu chồng tôi còn sống cũng sẽ nói như thế.” phu nhân Ganfusen hành lễ với


Karen, sau đó quay người đi qua bên kia để chăm sóc những người khác.


Đợi lão phu nhân đi rồi, Karen hỏi: “Giá trị lưu giữ rất lớn, có thể bán lấy phiếu


điểm sao?”


“Nó có một câu chuyện đầy đủ, nhất định có thể bán được phiếu điểm, bán cho


người sưu tầm trong nội bộ Thần Giáo chắc chắn sẽ được giá cả rất cao, đương


nhiên, nếu như bán cho những người sưu tầm bên ngoài Thần Giáo thì giá cả sẽ


càng cao hơn.”


“Được bao nhiêu phiếu điểm?”


“Tùy vào mức độ nổi tiếng của câu chuyện, tôi cảm thấy giá gốc khoảng từ hai


mươi nghìn Phiếu Trật Tự trở lên.”


“Quý giá như vậy sao.”


“Anh thật sự dự định bán nó sao?”


“Không có, ta chỉ đùa vui một chút mà thôi, nhưng, nếu như giá là hai triệu


Phiếu Trật Tự, ta sẽ bán ngay.”


“Anh rất thiếu phiếu điểm à?”


“Ừm, rất thiếu, trước khi cậu trốn nhà ra đi, có thể cân nhắc đem theo két sắt


của gia đình theo, làm như vậy thì có thể cắt đứt mối quan hệ với gia đình càng


thêm tận gốc.”


“Là ý kiến hay, nhưng tôi sợ đến lúc đó tôi không có cách nào còn sống mà đến


được thành phố York.”


“Cậu nhìn xem, cậu vẫn đang chừa lại đường lui cho bản thân mình.”


“Ha ha, có điều, anh có phát hiện một chuyện không, bức tranh lúc này, và tình


cảnh lúc trước có chút giống nhau, Thần Trật Tự Chi tuyển chọn bốn vị tùy


tùng, cậu cũng tuyển chọn bốn người thiếu niên.”


Karen dừng một chút, hỏi: “Thì sao?”


“Anh không cảm thấy sự trùng hợp ngẫu nhiên này là một điềm báo cho sự may


mắn sao?”


“May mắn ở chỗ nào?”


“Nghĩa là hành trình tiếp theo của chúng ta sẽ nhận được sự phù hộ của Thần


Trật Tự.”


“Đại biểu cho Trật Tự Thần Giáo và ý chí của Thần Trật Tự, Muri Benda, thành


kính quỳ xuống nghênh đón ngài Gaitanbert sử dụng cơ thể của ngươi; mà ngài


Mobiteng. Benda, trưởng hộ vệ của Đại Tế Tự tôn quý trung thành với Thần


Trật Tự, hi vọng ngươi có thể lên đường bình yên và nhanh chóng, không tạo ra


dù là nhiều một chút xíu khó khăn trắc trở trên con đường trở về của ngài


Gaitanbert.”


Sau khi Muri nghe được mấy câu này thì ngây ngẩn cả người, lập tức giơ hai tay


lên, nói: “Tôi chỉ là đang kể chuyện cười, anh có cần phải nghiêm túc như vậy


không?”


“Trò đùa của cậu trong mắt ta, tựa như là một lời nguyền rủa.”


“Thật có lỗi, thật xin lỗi, tôi vốn chỉ đang so sánh anh với Thần Trật Tự mà thôi,


mặc dù chúng ta đều rõ ràng đây không phải là sự thật, nhưng tôi cảm thấy thật


ra đây là một cách để ngợi ca bạn bè của mình.”


Karen rất chân thành mà nhìn xem Muri, Muri bị nhìn đến nỗi vẻ mặt đã cứng


ngắc lại. “Xin cậu đừng khinh nhờn Thần.”


“Được rồi, tôi đã biết, về sau sẽ không như thế nữa.” Muri nghiêm túc cam


đoan. Lúc này, giọng của một bé gái xuất hiện, là Naphthalene.


“Các ngài Điềm Lành không định tiến vào thành Hesse nữa sao?”


Cô bé Naphthalene trong chuyến hành trình này có hai nhiệm vụ, một là làm


người dẫn đường, hai là thu lấy tiền hoa hồng sau khi vào thành. Thế nhưng mà


cô bé vừa mới biết được, các ngài Điềm Lành có vẻ như cũng không định vào


thành nữa.


Đây là bởi vì những người trong hai tiểu đội cần linh hồn có thuộc tính phù hợp


với điều kiện của thành Hesse, đã tìm được linh hồn thích hợp, có linh hồn của


bốn thiếu niên kia thì thành Hesse, đã không còn cần thiết.


“Đúng vậy, Naphthalene, chúng ta không có ý định tiến vào thành Hesse, nhưng


mà kế tiếp ta có một nhiệm vụ muốn giao cho em.”


“Nhiệm vụ?”


“Ta hi vọng bây giờ em có thể dẫn dắt bọn họ, trở về thôn Tajima, cũng nói cho


ông nội em, cứ nói là ý của ta, hi vọng thôn Tajima có thể che chở và trông


chừng cho bọn họ, như vậy thì sau mỗi mười năm, mỗi lúc “điềm lành” xuất


hiện, tế đàn của thôn Tajima, cũng sẽ không còn quạnh quẽ nữa.”


Thật ra Karen là đang có lòng tốt, về sau thôn Tajima là sẽ trở thành căn cứ


huấn luyện trong Cổng của Trật Tự Thần Giáo, mỗi một nhóm đều sẽ có người


tham gia thí luyện của Trật Tự Thần Giáo cố ý tới đây để lựa chọn linh hồn có


tín ngưỡng Trật Tự để ký kết khế ước linh hồn dưới sự chứng kiến của Xám


Nguyệt, đây chắc chắn là một con đường phát triển lâu dài, mấy chục năm tới,


nói không chừng thôn Tajima sẽ dần dần phát triển lớn mạnh thành một thành


trấn.


Nhưng trong lúc vô tình Karen cũng không để ý đến tư duy của cô bé này, ở


trong mắt cô, cô không chỉ không lấy được tiền hoa hồng, còn muốn mang về


thêm một đám dân tị nạn vướng víu. Cô bé rất gấp gáp, những ngài Điềm Lành


mà dân làng cô tốn công đào măng nuôi nấng, hình như muốn vứt bỏ thôn làng


của cô.


Nước mắt, bắt đầu xuất hiện trong hốc mắt của cô bé