MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1196: Vị Thần thứ nhất trở về (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1196: Vị Thần thứ nhất trở về (2)

1,723 từ · ~9 phút đọc

“A, định vị được vị trí rồi, cái này cũng không nói cho cậu biệt cụ thể vào lúc


này được, quá phức tạp, cậu cũng không có thời gian suy nghĩ về cái này ở đây,


để ta nói thẳng với con chó ngu.”


Chốc lát, Pall lại mở miệng nói: “Ồ, con chó ngu nói nó biết vị trí hiện tại của


cậu, còn hỏi cậu vì sao sẽ chạy tới nơi này, nơi này chắc là chỗ hẻo lánh hoang


vu nhất của cả thế giới này.”


“Chúng ta là bị dịch chuyển đến nơi này, điểm dịch chuyển ở trong khu vực


này.”


“Là người của Luân Hồi Thần Giáo giở trò sao?”


“Tôi suy đoán là như thế này.”


“Thật sự là một đám quỷ hẹp hòi, nhưng mà, Karen, có một tin tức tốt và một


cái tin tức xấu phải nói cho cậu, cậu muốn nghe cái nào trước?”


“Tin tức tốt.”


“A, tin tức tốt đó là con chó ngu nói gần khu vực hiện tại của cậu, dưới lòng đất


có một tòa cung điện, vị trí ở phía đối diện với Xám Nguyệt tiến về hướng ba


giờ … cứ đi mãi, sẽ nhìn thấy một khu thung lũng đất đá khô cằn, hơi nóng bao


trùm khu vực đó có lẽ đến bây giờ vẫn còn.”


“Hình như tôi biết khu vực đó, nơi đó bây giờ gọi là Thung Lũng Rực Cháy, là


một cái khu linh hồn quần cư, cũng là địa điểm tiếp theo tôi sẽ đến.”


“A, phải không, vậy thì thật sự là quá trùng hợp, con chó ngu này, tại sao ngươi


lại sùi bọt mép thế, ngươi mau nói đi, bây giờ phải làm cái gì đây!”


“Tin tức xấu thì sao?”


“Tin tức xấu đó là, cung điện đó chính là nơi mà Ranedal từng dùng để nghỉ


ngơi trong Cánh Cổng Luân Hồi.


“Ranedal?”


Thoáng một cái đã thay đổi xưng hô, còn để Karen phải phản ứng một hồi,


Ranedal không phải cũng là Kevin sao?


“Đây là, tin tức xấu?”


“Ừm, con chó ngu nói đây là tin tức xấu, mà lại, ta cũng cảm thấy đâu là tin tức


xấu, bởi vì con chó ngu nói năm xưa để thuận tiện cho việc đổ rác, nó có để lại


không ít con rối giúp việc ở trong cung điện kia, đều là do gia tộc Voss “giúp


đỡ” chế tạo, vì thế mà nó còn từng bắt giữ một vị tổ tiên của gia tộc Voss rồi


dùng roi gia đánh người ta ba năm, đối phương mới rốt cục chịu thua mà đáp


ứng.


Mặt khác, nó còn để lại một dấu ấn tinh thần của chính mình, nếu như dấu ấn


tinh thần kia còn không có bị xóa đi mà nói, như vậy bây giờ chắc hẳn nó vẫn


còn tồn tại.”


Karen hiểu rõ vấn đề được một chút.


“Cho nên, Karen, cậu nên sửa đổi kế hoạch và lộ trình của mình một chút đi,


không nên tiếp tục đi về hướng bên đó, nếu như tòa cung điện kia đã sớm bị phá


hư, mọi thứ bên trong đều trồi ra ngoài thì qua nhiều năm như thế, chắc là đã


sớm không sao. Nhưng nếu như tòa cung điện kia đến bây giờ vẫn còn bị bịt


kín, thì số con rối làm công việc vận chuyển rác và dấu ấn tinh thần phụ trách


việc điều hành công việc vẫn còn tồn tại.


Trên lý luận mà nói, chờ tới khi tới gần cung điện, cậu sẽ bị nó cảm ứng được,


sẽ vô ý thức mà cho rằng bản thân trở về, nó sẽ thức tỉnh! A, trời ạ, chuyện này


quá đáng sợ rồi, meo!”


Karen hít sâu một hơi, nói: “Đúng vậy, chuyện này quá đáng sợ.”


Dựa theo nếu lý giải theo người bình thường, đây cũng là một cơ hội lớn, một


cơ hội tốt để lấy được di vật năm đó của Ranedal, coi như chỉ là một nơi mà


thân nghỉ lại, đồ vật bên trong cũng sẽ vô cùng quý giá, nhưng sự thật cũng


không phải như vậy.


Tựa như là dấu ấn tinh thần mà ông lão hệ Ánh Sáng kia để lại trong phòng sách


của mình, chắc hẳn là có giữ phần lớn ký ức và tính cách của bản thể.


Một cái dấu ấn tinh thần hoàn chỉnh, trên một trình độ nhất định, thật ra chính là


một bản phân thân.


Thử nghĩ một chút, sau khi dấu ấn tinh thần của Ranedal năm đó tỉnh dậy, trông


thấy cơ thể có “mùi vị” của mình bị kẻ khác chiếm giữ, hắn sẽ có phản ứng như


thế nào?


Chẳng lẽ, ngươi còn muốn nói cho hắn biết, bây giớ quan hệ giữa ta và bản thể


của ngươi tốt vô cùng, ta cũng không cho nó ăn thức ăn cho chó, mà là cho nó


ăn thức ăn giống của người?


Tên Ranedal kia sẽ đối với chuyện này mà cảm động đến nỗi rơi nước mắt, đưa


tặng tất cả đồ vật có thể dùng ở bên người xem như quà cảm ơn hay là sẽ nổi


điên mà ngay lập tức tiễn ngươi lên đường?


Cho nên, khi biết Karen chuẩn bị vào trong Cánh Cổng Luân Hồi thì Kevin mới


không nói cho Karen biết chuyện bản thân nó có một chỗ dừng chân ở trong đó.


Bởi vì nơi đấy, không thể đi, mà lại là tuyệt đối không thể đi.


Nếu như không phải Pall sử dụng phương pháp định vị vị trí trong hoàn cảnh


đặc biệt thì Kevin cũng không biết ở cái thế giới trong Cổng rộng lớn đến như


vậy mà đám người Karen thế mà lại chạy đến cái khu vực vắng vẻ hoang vu đó.


Càng làm cho Kevin giật mình đó là trạm dừng chân tiếp theo trong kế hoạch lộ


trình mà Karen đề ra đó lại chính là đến gần khu vực của cung điện kia, cũng


chính là Thung Lũng Rực Cháy bây giờ.


“Ha ha ha, Karen, cậu biết không, con chó ngu lúc nãy vừa mới bị dọa đến cả


mặt tái mét đấy.”


Chính mình mới là người hiểu rõ tính cách của bản thân mình nhất, Kevin biết


rất rõ tính cách của mình lúc trước là ngạo mạn và hống hách đến mức nào


trước khi bị phong ấn.


Nếu như Karen bị dấu ấn tinh thần trước kia của Kevin giết chết, vậy thì Kevin


muốn khóc cũng không biết phải tìm chỗ nào để khóc, không có Karen, nó thật


sự phải sống cả đời làm chó!


“Ta đã biết, ta sẽ sửa chữa kế hoạch, không đi đến khu vực đó nữa.”


“A, đúng rồi, bé Karen này, bên trong Cánh Cổng Luân Hồi có loại tinh thạch


dùng làm tiền tệ.”


“Cái này cô cũng biết sao? Để tôi kiếm một chút rồi mang về.”


“Không không không, ý của ta là, chờ đến lúc cậu ra khỏi Cánh Cổng Luân Hồi,


có thể mua sắm một ít, ở Luân Hồi Cốc có bán, giá cả ở chỗ đó rẻ hơn, mà lại


trên chợ đen bây giờ không phải tỉ lệ hối đoái của Phiếu Trật Tự cao hơn Phiếu


Luân Hồi sao, thứ đó có thể hấp thụ năng lượng linh hồn từ bên trong chúng, ta


và Kevin đều cần, gần đây nó cũng ăn rất nhiều thuốc bổ, có điều hiệu quả


không tốt bằng ta, chỉ có điều mập hơn một chút, chở ta đi một hồi đã lè lưỡi


thở rồi.”


“Pall, cô nói có khả năng là vì cô….”


“Im ngay!”


“Béo một chút cũng không có việc gì, chờ đến lúc mùa đông còn có thể chống


lạnh tốt, dù sao thì một con mèo, mập mạp cũng rất đáng yêu.”


“Vấn đề là cái cơ thể mèo này thật ra chính là bản thể của ta, có nghĩa rằng nếu


như bây giờ ta trở nên béo phì, thì đến khi quay trở về làm người, thì nó cũng sẽ


…”


“Cũng rất tốt mà, tổ tiên càng béo tròn, gia tộc sẽ càng thịnh vượng.”


“Hừ!”


“Bây giờ kế hoạch của tôi vẫn rất thuận lợi, mặc dù nơi này hơi vắng vẻ một


chút, có ít lựa chọn hơn rất nhiều, nhưng thứ cần tìm đều đã tìm được, hiện tại


tôi chỉ còn phải đi đối mặt với Fornites không biết sẽ xuất hiện vào lúc nào để


tranh giành cơ thể với tôi.”


“Karen cậu biết không, ta vừa thuật lại lời mà cậu nói cho con chó ngu nghe,


trong nháy mắt con chó ngu lập tức lại trở nên hưng phấn, ha ha ha ha!”


“Mọi người ở trong nhà thật tốt, chờ tôi trở về.”


“Cậu còn bao lâu nữa mới trở về?”


“Không biết, lần này thời gian xuất hiện của Xám Nguyệt, sẽ kéo dài gần hai


tháng, dài hơn thông thường.”


“A, như vậy sao, a, con chó ngu này, mặt ngươi tại sao lại sợ đến nỗi tái mét


nữa rồi?”


“Kevin thế nào rồi?”


“Con chó ngu này, mau sủa đi, ta đã cảm thấy buồn ngủ, ta sắp đến giới hạn


rồi.”


Karen kiên nhẫn chờ đợi, lần này thời gian mở ra của Cánh Cổng Luân Hồi dài


một cách bất ngờ, Kevin có vẻ như biết được chút tin tức gì đó.


“Karen.”


“Ừm?”


“Con chó ngu nói, điều này rất có thể có nghĩa rằng, trong cửa có người, đang


thử đẩy Cổng ra.”


“Đẩy Cổng, ai chứ?”


Ai có thể đẩy ra được Cánh Cổng Luân Hồi?


“Con chó ngu nói, lúc đầu nó có giúp Thần Luân Hồi làm việc đổ rác, nhưng có


nhiều thứ, là tự tay Thần Luân Hồi đi làm, không cho nó hỗ trợ, sẽ càng không


cho nó biết.”


“Bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, chả lẽ còn có Thần sao?”


Không đúng … nếu nói thế cũng không thích hợp, bởi vì nếu dấu ấn tinh thần


của Ranedal vẫn còn tồn tại, Tà Thần cũng tính là Thần