MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1214: Không, là vì ta đói bụng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1214: Không, là vì ta đói bụng (2)

1,419 từ · ~8 phút đọc

“Tốc độ vẫn có chút chậm, bây giờ dừng lại nghỉ ngơi năm tiếng, về sau cũng sẽ


không nghỉ ngơi trong thời gian dài như thế nữa.”


Sự sắp xếp này là đang trả giá bằng việc tiêu hao trạng thái cơ thể của các thành


viên để đổi lấy tốc độ di chuyển.


“Đội trưởng, tôi thấy rất tò mòi, rốt cuộc sẽ có chuyện gì xảy ra?” Bart tò mò


hỏi.”Đến lúc đó thì cậu sẽ biết.”


Karen không có cho đưa ra đáp án cụ thể, nếu như đến lúc đó Bích Thần thật sự


thức tỉnh, như vậy bọn họ khẳng định cũng sẽ biết, dù sao thì đôi khi nếu nói


thẳng mọi thứ ra sẽ có thể mang đến rất nhiều phiền phức không đáng có.


Tê…


Karen chợt phát hiện trong lòng mình có cảm giác “Ngứa”, giống như là một sự


báo trước, nó đang báo trước với mình, chuẩn bị nghênh đón sự tra tấn của


“Cảm giác đói bụng” đi.


Mẹ nó, tần suất phát tác của thứ này lại cao như vậy sao?


Đúng lúc này, đối diện truyền đến một tiếng hét thảm, đám người theo tiếng kêu


mà nhìn lại, trông thấy Muri đang quỳ một chân xuống đất ôm đùi của mình,


hô:


“Hắn tới, hắn ta đã sắp đến rồi!”


Karen lập tức hạ lệnh: “Cảnh giới!”


“Vâng, đội trưởng!”


Toàn bộ thành viên của tiểu đội Karen bắt đầu cảnh giới, mà bên phía tiểu đội


của Muri thì có chút không hiểu, cũng không tham dự vào việc cảnh giới.


Gaitanbert muốn tới tìm đội trưởng, đây không phải là việc nên làm hay sao?


Tại sao cần phải cảnh giới?


Muri dùng thanh đoản đao rạch ra hai đường chéo trên bắp đùi mình, trong


miệng mặc niệm, dùng thuật pháp để áp chế phản ứng của tín vật, sau đó đứng


người lên đi về hướng Karen, trên trán lúc này đã toàn là mồ hôi lạnh.


Karen đang chuẩn bị mở miệng ra hiệu Muri yên tâm.


Nhưng Muri lại mở miệng nói trước: “Trạng thái bây giờ của tôi không có vấn


đề, nhưng anh đã quá suy yêu, bây giờ chúng ta nên tiếp tục di chuyển.”


Mấy người Pacio cũng đi tới, nghe được câu này, Pacio hỏi: “Đội trưởng, anh


điên rồi sao, trên người anh và đội trưởng Karen đều có tín vật khóa chặt vị trí,


ngài Gaitanbert và ngài Fornites nhất định có thể cảm ứng được vị trí của hai


người.


Nói không chừng bọn họ đã ở khu vực gần đây, sao chúng ta lại phải rời đi?


Việc này vốn cũng không thể nào che giấu hay trốn thoát được.”


Muri quay đầu nhìn Pacio, nói: “Trạng thái cơ thể lúc này của Karen rất kém,


vào lúc này anh ta cũng không thể chịu đựng nổi nếu Fornites xuất hiện, lúc đầu


anh ta có cơ hội có thể còn sống sau khi Fornites xuất hiện, nhưng trạng thái


hiện tại này thì không được.


Ta đương nhiên biết không có cách nào thoát khỏi bọn họ, nhưng ít nhất có thể


tranh thủ thêm một chút thời gian, cho dù là hai ngày, một ngày cũng có thể!”


“Bây giờ hắn đang ở nơi nào?” Karen hỏi Muri.


Karen không có cách nào cảm giác được Fornites, bởi vì mảnh vảy rắn bị mình


bảo quản trong cơ thể mình, vào lúc cơ thể mình được tái tạo lại đã hoàn toàn


tan rã.


Muri trả lời: “Ở ngay gần đây, tôi dám khẳng định, tôi thậm chí cảm thấy được


ánh mắt của hắn ta đang ở gần để quan sát chúng ta.”


Karen lắc đầu, nói: “Vậy chúng ta cũng không có cách nào rời đi, cậu có thể có


phản ứng rõ ràng như thế thì có nghĩa rằng Gaitanbert và Fornites, đã chuẩn bị


để ra tay.”


“Vẫn nên cố tranh thủ thêm một chút thời gian cho anh.” Muri kiên trì nói.


Bart xách theo thanh kiếm của mình đi tới, nói: “Đội trưởng, bây giờ chúng ta


hãy bố trí phòng ngự tại chỗ đi.”


Illaman nghi ngờ nói: “Phòng ngự ai? Phòng ngự Fornites và Gaitanbert sao?


Đây vốn chính là một trong những sứ mệnh của chúng ta trong chuyến đi vào


Cánh Cổng Luân Hồi lần này.” Bart lập tức trừng mắt về phía Illaman, hỏi: “Ta


chỉ biết là trạng thái bây giờ của đội trưởng ta không tốt, ta cần phải tranh thủ


thêm thời gian cho ngài ấy, chẳng qua là ta muốn để hai vị kia xuất hiện trễ một


chút mà thôi!”


Digart mở miệng nói: “Vậy ngươi có biết hai vị kia sau khi trở về thần giáo thì


sẽ có địa vị như thế nào hay không? Mà hôm nay nếu như chúng ta ra tay phòng


ngự và ngăn cản bọn họ, hành chúng ta sẽ bị xem xét như thế nào đây?”


Ventura quay đầu lại mắng: “Các ngươi thật phiền phức đấy!”


Sikinny mở miệng nói: “Đây vốn chính là nhiệm vụ của chúng ta, là sứ mạng


của chúng ta, chúng ta không cách nào tránh né, cũng không cách nào để tránh


khỏi, ta chỉ biết là, sau khi nghênh đón hai vị trở về, hành trình trong Cánh


Cổng Luân Hồi này của chúng ta xem như đã viên mãn.”


Ashley hừ lạnh nói: “Bởi vì người được chọn để tiếp nhận bọn họ không phải là


các người đúng không, cho nên các ngươi mới có thể nói ra những lời này một


cách nhẹ nhõm như vậy.”


Sikinny phản bác: “Dâng hiến tất cả cho Thần Giáo, là lời thề mà chúng ta đã


lập từ sớm, ta tin tưởng đội trưởng của ta và đội trưởng Karen đều trung thành


đối với Thần Giáo, còn có một điều nữa đó là ta từ chối ra tay ngăn cả ngài


Fornites và Gaitanbert.”


Dehmel mở miệng nói: “Ta cũng từ chối biểu hiện sự bất kính đối với họ.”


Digart, Pacio cùng với Illaman cũng toàn bộ gật đầu.


Thấy bộ dạng này của bọn họ, đám người Ashley Bart và Ventura cũng không


cảm thấy có gì ngoài ý muốn, bởi vì nếu dựa theo quá trình bình thường, vốn


nên là như vậy.


Trên thực tế, nếu như Karen không bị thương, bọn họ có lẽ cũng giống như đám


người của Pacio, chờ đợi Karen và Muri cùng nhau đối mặt với hai vị kia.


Nhưng bây giờ đội trưởng bị thương, cục diện chắc chắn đã không giống.


Bart vừa sờ lấy thanh kiếm trong tay vừa nhìn về phía Mas và Blanche ở bên


cạnh.


Trong đội cũng không cùng một phe phái.


Cho dù là tiểu đội của Karen thì thật ra cũng chia làm phe thành phố York và


phe khác.


Bart, Asli cùng với Ventura cho rằng mình là nhóm đầu tiên trong đội, còn từng


cùng ăn một bữa cơm ở Nhà Tang Lễ Pavaro, mà Mas và Blanche, thì quan hệ


xa lánh hơn nhiều.


Mas lập tức mở miệng nói: “Ta lập tức bố trí trận pháp phòng ngự, tranh thủ cho


đội trưởng thêm nhiều thời gian để nghỉ ngơi!”


Blanche mở miệng nói: “Đội trưởng, xin ngài cho phép tôi chữa trị và tăng


cường cho ngài đi!”


Trước đó cô cũng đã từng hỏi, nhưng đều bị Karen từ chối, bởi vì Karen biết


mình trên vốn dĩ cũng không bị thương.


Bart nhẹ gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với hành vi của hai thành viên này, cậu


ta nhìn về phía Muri, nói: “Đội trưởng Muri, nếu anh nói hai vị kia đã đến gần


khu vực này, chúng ta cũng không cần chuyển phải di chuyển nữa, chúng ta sắp


xếp phòng ngự tại chỗ đi, anh đến giúp đỡ, chúng ta sẽ triệu hồi 【 Pháo Đài


Hắc Ngục ra 】 để đội trưởng của ta và bên trong nghỉ ngơi.”


Nói xong, Bart lại nhìn về phía đám người Pacio, nói: “Nể mặt làm đồng đội


suốt nhiều ngày qua, các ngươi có thể không tham gia, nhưng nhờ các ngươi


chuyển giao quyển trục triệu hồi khí tài chiến tranh trong tay của các ngươi ra


chắc cũng không quá đáng chứ?”


Pacio mở miệng nói: “Các ngươi đều điên rồi.”