MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1234: Nhìn thấy con chó (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1234: Nhìn thấy con chó (1)

1,087 từ · ~6 phút đọc

Karen từ trong phòng tắm đi ra ngoài để kiểm tra một phen, hai tay của Bart và


Ventura đã không còn bị chuột rút, lúc trước khi hai người bọn họ vừa bước


xuống khỏi tháp nỏ, ngay cả cái thìa cũng không cầm nổi.


Mas ngừng chảy máu mũi, đang dùng một cái khăn ướt mà lau trán của mình;


Blanche cũng không còn nôn mửa, đang ngồi yên một chỗ mà uống nước.


Tinh thần của Ashley thì vẫn luôn rất tốt, bởi vì cô tiêu hao ít nhất.


Sikinny đã mệt mỏi đến nỗi bắt đầu nằm xuống mà thở hổn hển.


Lúc trước nếu không có Blanche hồi phục cho mọi người thì những người khác


có lẽ sớm đã gục mất, mà vừa nãy Sikinny trị liệu, cũng kịp thời giúp mọi người


nghỉ ngơi được một chút.


Việc này đã cho thấy tầm quan trọng của Mục Sư trong đội, mặc dù bọn họ


không thể trực tiếp tham dự chiến đấu, nhưng việc hồi phục cho đồng đội khi


chiến đấu liên tục và kéo dài có thể đưa đến tác dụng vô cùng then chốt.


Một đội càng ưu tú, càng cần có Mục Sư, bởi vì họ có thể tăng cường thực lực


tổng hợp của cả đội lên. Tóm lại, việc này đã tiết kiệm cho Karen một khoảng


thời gian rất lớn, không cần phải tiếp tục ở lại đây để nghỉ ngơi.


Karen phủi tay, mở miệng nói:


“Đợt truy sát thứ hai sẽ đến trong khoảng chừng hai ngày nữa, đến lúc đó thì số


lượng của những kẻ đuổi giết sẽ càng nhiều, thực lực cũng sẽ cao hơn;


Từ vị trí bây giờ của chúng ta nếu muốn tiến về thôn Tajima thì khoảng cách


quá xa, trước mắt, chúng ta đã mất đi tất cả khí tài chiến tranh, trên đường đi


một khi gặp phải đợt truy sát thứ hai thì chúng ta cũng không có khả năng ngăn


cản giống như lần này.


Tuy nhiên vừa mới thông qua việc kiểm tra đồ đạc của đám người kia thì chúng


ta phát hiện không có những kẻ truy sát đến từ Thung Lũng Rực Cháy, cho nên


ta hoài nghi ở Thung Lũng Rực Cháy chắc hẳn đã xảy ra một vài việc đặc biệt


gì đó, rất có thể là bởi vì sự ảnh hưởng của Bích Thần Rylisa không thể tác


động đến nơi đó, mà khoảng cách giữa chúng ta và Thung Lũng Rực Cháy cũng


đang rất gần.


Bởi vậy ta quyết định, tất cả mọi người lập tức xuất phát, không ngủ không


nghỉ, dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển đến Thung Lũng Rực Cháy. Ta


không biết ở nơi đó có cái gì, ta chỉ biết là ở nơi đó thì chúng ta mới có khả


năng sống tiếp.”


Phân tích tình huống một cách ngắn gọn cùng với trình bày nguyên do đưa ra


mệnh lệnh, tất cả mọi người của cả hai tiểu đội cũng không có ý kiến. Sự thật đã


bày ở trước mắt, bọn họ ngoại trừ nghe theo sự sắp xếp của đội trưởng Karen thì


cũng không có sự lựa chọn nào khác.


Mọi người rút khỏi pháo đài, Karen giải trừ nó, để lại ở đây rất nhiều khí tài


chiến tranh cần phải sửa chữa, nếu như có thể chuyển bọn chúng ra ngoài


nguyên vẹn, đem bán trên chợ đen thì chắc chắn sẽ là một khoảng tiền rất lớn.


Nhưng bây giờ, tất nhiên cũng không có khả năng mang bọn chúng theo mà lên


đường.


Sau nửa phút mặc niệm cho những thứ này, tất cả mọi người xuất phát về hướng


của Thung Lũng Rực Cháy.


Đi liên tục gần hai ngày, sau khi phía sau lưng lại xuất hiện bóng dáng của một


con yêu thú khổng lồ, nhóm người Karen, cuối cùng cũng bước vào trong địa


phận của Thung Lũng Rực Cháy.


Bart và Dehmel chạy đến từ phía sau để tập hợp, báo cáo tin tức mới nhất, đợt


truy sát thứ hai có khả năng sẽ tới trong nửa ngày nữa, kẻ đuổi giết không chỉ sử


dụng trận pháp dịch chuyển giữa những thành trấn lớn để tiến hành tập trung


lực lượng, mà những con yêu thú thường ngày đều vô cùng hung tợn kia vào lúc


này cũng cam tâm làm vật cưỡi cho những kẻ khác, việc này đã tăng tốc độ của


bọn chúng lên rất nhiều.


Mọi người ngồi quây quanh một chỗ mà ăn cơm, trên mặt của tất cả mọi người


đều có vẻ vô cùng nghiêm trọng.


Karen ăn một bát đồ ăn đen sì, Ashley lại đưa túi nước của mình cho Karen,


Karen nhận lấy uống một hớp lớn.


“Đội trưởng, có chuyện tôi cảm thấy rất tò mò, trước đó ngài suy đoán rằng


những kẻ đuổi giết chúng ta kia đều là những người đã từng tu hành ở Đầm


Nước Tưởng Niệm, vậy tại sao linh hồn ký kết khế ước với ba người chúng tôi


lại không có phản ứng gì cả?”


Karen hỏi: “Cô đã từng hỏi thăm linh hồn khế ước trong cơ thể mình chưa?”


“Hỏi rồi, cô ta cũng rất tò mò vì sao bản thân cũng không nổi điên.”


“Ta suy đoán loại ảnh hưởng này có thể sẽ có một loại cơ chế phát động nào đó,


giống như quan hệ giữa người truyền giáo và các tín đồ vậy, nhưng so với mối


quan hệ kia thì nhạt hơn nhiều, ngược lại có chút giống như người thiếu nợ và


chủ nợ vậy. Mà bây giờ, các ngươi ký kết khế ước linh hồn với nhau, nhìn như


là khế ước bình đẳng, nhưng thật ra các ngươi chiếm thế chủ đạo, người chủ đạo


cũng không giống nhau, cho nên linh hồn khế ước của các ngươi cũng không


chịu sự ảnh hưởng.”


“Thì ra là thế này…”


“Khế ước linh hồn vốn là đồng đội giúp đỡ lẫn nhau, không chỉ nó trợ giúp cho


ngươi, thật ra cùng lúc ngươi cũng trợ giúp cho nó, bây giờ nó không nổi điên


thì chính là ví dụ tốt nhất.” Karen mọi người, hỏi, “Đều ăn xong rồi sao?”


“Xong rồi, đội trưởng.”


“Xong rồi, đội trưởng Karen.”


“Vậy thì bắt đầu xuất phát, tiến vào trong thung lũng.”