MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1272: Con chó bị hỏi tội (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1272: Con chó bị hỏi tội (1)

1,499 từ · ~8 phút đọc

Pall vùi mặt mèo của mình vào trong gối một lần nữa, chân trước che trước mặt


mình, cuộn người lại, cái đuôi còn vung lên đập xuống. Karen đưa tay sờ lên


trên lưng, nói: “Màu lông lúc này nhìn rất sáng, còn rất mềm mại, rất đẹp đấy.”


Pall run run người, tức giận, dỗ không xong.


“Tôi có mang về không ít thứ, cái loại tinh thạch mà lần trước cô nhắc đến, tôi


có mua không ít ở Luân Hồi Cốc, để ở chỗ của Alfred đấy, cô và Kevin có thể


đi lấy mà dùng.”


Pall vẫn không chịu quay đầu lại.


“Được rồi, béo cũng là một loại đáng yêu, không phải sao?”


Pall ấp a ấp úng nói: “Cậu chính là đang cố ý cười ta, ta không tin lấy trình độ


của cậu sẽ chỉ nói ra cái kiểu “Béo cũng là một loại đáng yêu” này.”


“Ha ha.”


Karen lại đưa tay một lần nữa, ôm Pall lên, đặt ở bên trên chân của mình, Pall


bĩu môi, tròng mắt dời lên trên, nhìn xem Karen.


“Nào, để chúng ta cùng nhìn xem đại tiểu thư của chúng ta gần nhất tiến bộ lớn


bao nhiêu, bắt đầu đi, biểu diễn một chiêu Hỏa Cầu Thuật để chúng ta thật mở


mang tầm mắt.”


“Hừ!”


Pall xoay người, hai cái chân mèo trên giơ về phía trước bắt đầu xoa xoa ở trên


không.


Chỉ chốc lát, một quả cầu lửa xuất hiện, to cỡ một cái bàn sách, nhưng khi quả


cầu lửa xuất hiện lúc, bốn phía xung quanh cũng không có cảm giác nóng, thảm


cũng không bị dẫn lửa, điều này có nghĩa Pall không chế năng lượng lửa rất


điệu nghệ, khiến năng lượng không bị tràn ra ngoài.


Bàn chân của Pall vung lên bên người, quả cầu lửa này trong nháy mắt chia ra


làm 12 cái, 12 quả cầu lửa bắt đầu chuyển động, sắp xếp phát triển thành trận


hình mới, năng lượng thuộc tính lửa bắt đầu kết nối lẫn nhau, sức mạnh trận


pháp lập tức thể hiện ra.


Lúc nhìn thấy cảnh này, Karen cũng sửng sốt một chút, đây là đang sử dùng


thuật pháp để bố trí ra trận pháp?


Dùng năng lượng thuộc tính Hỏa để bố trí một trận pháp tăng cường sức mạnh


thuộc tính Hỏa, vậy thì hiệu quả tăng cường kia sẽ được nhân lên kinh khủng


đến mức nào? Lúc trận pháp hình thành, vách tường và trần nhà của toàn bộ


phòng ngủ, tất cả đều bị chiếu rọi bởi một màu đỏ.


Nếu như trận pháp khởi động, như vậy thì một quả cầu lửa có thể tích to bằng


căn phòng này sẽ xuất hiện, không, không chỉ là một quả cầu lửa, càng giống


như sẽ có dung nham cùng xuất hiện.


Karen cúi đầu xuống, nhìn về phía Pall.


Đầu của Pall gối lên trên một cái bàn chân của mình, một cái móng khác thì


giống như là đang thỉnh thoảng quơ qua quơ lại, tùy ý lung lay. Bernard đã từng


thừa nhận, tiểu thư Pall là một vị thiên tài thật sự.


Mà lại, Karen cũng đã từng cảm thấy cảm giác e ngại của Bernard dành cho tiểu


thư Pall.


Một vị đạt cấp chín của hệ thống tín ngưỡng gia tộc, một vị bị hạn chế bởi sức


mạnh của Thủy Tổ, như thế nào có thể để cho chủ nhân của Đảo Ám Nguyệt


cảm thấy e ngại, lại như thế nào có mâu thuẫn với Trưởng Lão Thần Điện Siti?


Bởi vì cho dù Pall đạt cấp 9 của hệ thống tín ngưỡng gia tộc không cách nào có


được sức mạnh đó.


Giống như ông nội là thẩm phán quan, mình thần bộc, Pall cũng có năng lực


khuếch đại sức mạnh ra ngoài cảnh giới của mình, bởi vì cô cũng là một thiên


tài.


“Được rồi, dừng lại đi.”


“Sẽ không đốt cháy nhà đâu.”


Pall nắm chặt hai chân lại, quả cầu lửa dần dần biến mất, cuối cùng phòng ngủ


khôi phục lại sự bình tĩnh.


“Tiến bộ quả thực rất lớn, về sau trong nhà có cô thì tôi rất an tâm.”


“Cho nên, cậu đang xem tôi thành hung thú giữ nhà rồi sao?”


“Chắc hẳn là phải gọi là trưởng bối bảo vệ khu vực quan trọng.”


“Ha ha, ta thích xưng hô thế này.”


Pall cười, sau đó lại cúi đầu nhìn mình một chút, hỏi: “Có phải ta mập lên rất


nhiều rồi hay không?”


“Nở nang cũng là một loại đẹp, quá gầy cũng không tốt.”


“Đúng vậy, cậu cũng đã nói với Eunice, quá gầy thì sờ không có cảm xúc.”


“Cho nên, rốt cuộc cô đã nghe lén bao nhiêu lần?”


“A nha, cũng không có mấy lần đâu, chỉ là tôi rất tò mò về tình trạng phát triển


tình cảm giữa cậu và cháu cố cố cố cố của ta mà thôi, a không, là quan tâm mới


đúng.”


Cửa phòng ngủ bị gõ vang.


“Thiếu gia, chuẩn bị xong cơm trưa rồi.”


“Được rồi.


Healy bưng một cái cái bàn chuyên để dùng cơm đến, sau khi để xuống dưới đất


thì bắt đầu bày biện, cô đưa lưng về phía Karen, cả người nửa ngồi. Bộ váy màu


đen hiện ra độ cong mơ hồ, ôm sát vào cơ thể giống như là khúc nhạc dương


cầm dẫn dắt lòng người, đang nhảy nhót nghịch ngợm.


Pall dùng chân mèo quơ một chút, nói: “Ta cảm thấy cô ta còn béo hơn cả ta.”


“Trên người có thêm một chút thịt cũng rất tốt, không dễ dàng bị bệnh, bệnh


nhân hấp hối trên giường bệnh hầu như đều rất tều tụy, cô đã từng gặp được bao


nhiêu người bệnh cơ thể béo tròn mập mạp đâu?”


Pall trừng mắt nhìn, tò mò nói: “Cậu moi từ đâu ra nhiều loại lý luận thần kỳ


như vậy?” Karen đứng người lên: “Để cho tôi tới nhìn xem, cơm trưa hôm nay


ăn gì.”


Pall hừ một tiếng, bất mãn Karen nói sang chuyện khác, nó nói thẳng: “Mông


lớn, lại nâng lên cao một chút đi, thiếu gia của ngươi sắp đi qua rồi đấy.”


Healy sớm đã quen với tính tình của con mèo giống như đại tiểu thư trong nhà


này, hay là nói, làm việc trong nhà của người chủ giống như vậy, cho dù lúc


trước cô cũng chỉ là một cô gái sống trong khu ổ chuột, bây giờ cũng đã trở


thành “bình tĩnh nhẫn nại”.


Karen đi qua còn thuận tay gõ đầu Pall một cái. Pall ôm đầu ánh mắt u oán.


Cơm trưa mà Healy chuẩn bị chính là đậu hũ trộn hành lá, mướp đắng xào thịt,


thịt bò hầm khoai tây, cộng thêm một phần cơm cuộn rong biển và canh trứng.


“Cám ơn cô, Healy, ở bên ngoài lâu như vậy, nhớ nhất là bữa cơm trong nhà.”


“Thiếu gia, đây là việc mà tôi phải làm.”


“Mông lớn sướng đến phát điên rồi rồi.”


Pall nhảy xuống giường đi vào trên mặt thảm, nhìn qua bên trái rồi lại ngước


qua bên phải, nghi ngờ nói: “A, con chó ngu đâu rồi?”


Trong sự nhận biết của Pall, trong tình huống bình thường thì con chó ngu kiểu


gì cũng sẽ ngồi xổm ở bên cạnh, gương mặt chất phác vẻ mặt tươi cười mà nhìn


xem Karen.


“Gọi Alfred vào đi.” Karen dặn dò nói.


“Được rồi, thiếu gia.”


“Con chó ngu đâu rồi?” Pall đi vào phòng đọc sách, trông thấy Kevin đang


ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, giống như là đang tự hỏi về cuộc đời của mình.


Nó là là một con chó cực kỳ mẫn cảm, lúc trước ánh mắt của Karen khi nhìn nó


lúc bưng cái ly nước trên tay, từ trong đó nó rõ ràng phát giác được có gì đó


không giống bình thường.


Đây cũng là bởi vì sau khi Karen trở về từ Luân Hồi Cốc, khi ở trong khách sạn


Zelia ở đại khu Dinger, ban đêm thường xuyên gọi điện thoại về nhà, nhưng anh


ta có thể cam đoan lúc chuẩn bị đi Luân Hồi Cốc thì điện thoại sẽ không có


người nghe lén, bây giờ sau khi quay trở về, cũng không dám chắc chắn, bởi vì


lúc ấy anh ấy đang đứng ở trong giai đoạn bị hỏi thăm và tổ chức tiệc tùng, cho


nên chỉ nói cho Alfred nghe một vài tình huống cơ bản mà không đề cập đến


việc bí mật gì.


Bởi vậy, Kevin cũng không biết Karen đã gặp qua vị “Anh em tốt” của nó là


Lãnh chúa Dal.


“Con chó ngu, vào đây nghe kể chuyện này!” Pall thúc giục nói.