MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1288: Tạo Thần (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1288: Tạo Thần (2)

1,083 từ · ~6 phút đọc

Alfred tin tưởng, nếu mình trực tiếp giết xuống phía dưới phá vòng vây thì ngày


mai mình sẽ trở thành tội phạm truy nã của Trật Tự Thần Giáo, việc này sẽ


mang lại phiền phức không nhỏ đói với thiếu gia của mình, nhất là khi Alfred đã


cảm nhận được sự quái lạ của ngọn lửa được dấy lên vào đêm nay.


Cho nên, Alfred lựa chọn một phương thức khác, cơ thể của Alfred méo mó rồi


sau đó xuất hiện ở trước cửa, đưa lưng về phía nhửng người nhà của Healy.


Mới đầu, đối mặt với một người đàn ông mặc đồ vest màu đỏ bỗng nhiên xuất


hiện ở trước mặt để cho người nhà của Healy đều cảm thấy giật mình, nhưng rất


nhanh, bọn họ cũng bình tỉnh lại.


Alfred thở dài, nói: “Còn tốt, ta không thích mặc đồ trắng. Các ngươi bây giờ,


trèo xuống theo sợi dây ngoài cửa sổ đi.” Vừa dứt lời, một nhóm người mặc áo


bào trắng vọt vào trước cửa, nhưng ở trong tầm mắt của bọn họ, trong phòng đã


bị ngọn lửa lớn bao phủ.


“Đáng chết, ai đốt lửa lớn đến như vậy chứ!”


“Lôi xuống dưới rồi đốt sau cũng được mà, đốt lửa kiểu này cũng thật là…!”


Sau đó, nhóm người áo bào trắng thứ hai xông đến trước cửa, cũng là trông thấy


một ngọn lửa lớn đang cháy, tự nhiên cũng không ai mò vào.


Người nhà của Healy đối với việc này mặc dù cũng cảm thấy có chút choáng


váng, nhưng vào lúc này cho dù là ma quỷ xuất hiện để giải cứu bọn họ thì bọn


họ cũng sẽ không tiếp nhận chút do dự, cho nên mấy người phụ nữ bắt đầu lần


theo sợi dây làm từ mấy tấm ga giường mà trèo xuống dưới.


Bên ngoài, vẫn còn đang có tiếng la thảm thiết không ngừng truyền đến, có số ít


người số phận không tốt, không có cách nào được che chở giống như gia đình


của Healy.


Trên thực tế, đêm nay, việc này không chỉ xuất hiện ở khu vực Cụm Nhà Xám


này, hầu như ở mỗi khu tập trung di dân tóc tím, đều có chuyện tương tự đang


xảy ra, người gặp bất hạnh, có rất rất nhiều.


Alfred móc gói thuốc lá ra, rút từ bên trong ra một điếu lá, cái gói thuốc lá này


vẫn là thiếu gia đưa cho mình lúc trở về, thiếu gia nói mấy gói khác đều bán hết


rồi, chỉ mang về hai gói, mỗi người một gói.


“Tách.”


Bât lửa châm thuốc, hút một hơi, từ từ phun vòng khói ra.


Alfred đưa tay kéo một bức tranh trên vách tường xuống, ném trên mặt đất, phía


trên bức tranh còn có hai cây đinh. Những người khác đều đã đi xuống, chỉ có


cha của Healy bởi vì vết thương thật sự là quá nặng nên không có cách nào trèo


xuống dưới.


Lúc này, một người mặc áo bào trắng đi ngang qua cửa, cầm trong tay một con


dao đang nhỏ máu.


Alfred đưa tay bóp lấy cổ hắn, kéo về phía sau, sau đó ném đầu hắn xuống đất,


cái trán của hắn trực tiếp bị hai cây đinh đâm xuyên qua, sau đó cơ thể co giật


một hồi, rất nhanh cũng đã không còn thở nữa.


Ngay sau đó, Alfred đi đến bên cửa sổ, đưa tay bắt lấy bả vai của cha Healy,


mang theo ông ta cùng đi xuống.


“Cha, cha!”


Xe tang vốn rất rộng rãi, vào lúc này lại đầy ắp người, tất cả đều là người nhà


của Healy.


Cha của Healy bị Alfred ném vào cuối cùng, máu tươi trên người vẫn là không


cách nào ngừng chảy, Healy chỉ có thể cùng với mẹ cô cố hết sức đè chặt vết


thương của ông ấy.


Alfred vừa khởi động xe vừa có chút bất mãn mà mở miệng nói: “Thùng xe đều


bị dơ cả rồi.” Healy lập tức nói: “Thật xin lỗi, ngài Alfred, tôi sẽ lau chùi xe.”


Alfred mở ngăn kéo trong xe tang ra, lấy ra từ bên trong một bình thuốc bột


trắng và một bình thuốc hồi phục, vứt về phía sau xe, nói: “Bột phấn bôi lên trên


vết thương cầm máu, sẽ không làm bẩn thùng xe, một bình còn lại thì uống hết,


không được phép kêu la, ảnh hưởng ta lái xe.”


“Vâng, cảm ơn ngài, ngài Alfred.”


Healy lập tức đổ bột phấn ra rồi bôi lên cho cha mình, sau khi bôi xong, máu lập


tức ngừng chảy lại, số bột phấn còn lại Healy đưa qua cho chú và dượng út của


mình, để bọn họ tự cầm máu.


Mẹ của Healy đút thuốc hồi phục thể lực cho chồng mình, cha của Healy vốn vì


mất máu quá nhiều cho nên sắc mặt trở nên nhợt nhạt lúc này cũng khôi phục


lại, vết thương trên người cũng không thấy đến đau đớn như lúc nãy.


Lúc này, một đứa trẻ trong xe tang bắt đầu khóc lên, bọn chúng bị cảnh tượng


đêm này dọa sợ, nhưng lúc nãy vẫn còn đang kiềm nén, lúc này mới phản ứng


được, một đứa khóc, mấy đứa khác cũng bắt đầu khóc.


Alfred mở miệng nói: “Đứa nào khóc, vứt xuống xe.” Bọn nhỏ trong nháy mắt


không khóc nữa.


Hai bên đường, có mấy người tóc tím chạy đến, tựa như muốn xin nhờ lên xe để


rời khỏi nơi này, nhưng Alfred không để ý tới bọn họ, trực tiếp xoay vô lăng


chạy qua.


Những người đang ngồi trong xe, nhìn thấy, cũng không ai dám cầu xin giúp.


Cuối cùng, xe tang chạy đến ngoài cửa Nhà Tang Lễ, Alfred không dừng xe ở


bên ngoài, mà là trực tiếp chạy vào trong sân, sau đó ấn còi ba tiếng.


Rất nhanh, Pieck và Dincom chạy tới, phu nhân Lake cũng dẫn theo Dora và


Doreen ra ngoài, mọi người bắt đầu cứu chữa người bị thương. Alfred thì xuống


xe đi xuống nhà sau, trong phòng sách và trong phòng ngủ đều không có bóng


dáng của thiếu gia.


Pall cưỡi Kevin đi ra, nhìn thấy Alfred đang tìm, nói: “Karen đi ra ngoài rồi, sau


khi người ra khỏi cửa không được bao lâu.