MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1291: Chúng ta giống nhau (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1291: Chúng ta giống nhau (1)

1,555 từ · ~8 phút đọc

“Cho nên, cậu đang dự định mở phòng triển lãm sao, còn mang theo trên người


một cái tủ trưng bày làm gì? Cậu không thấy mệt à, Karen.”


“Lúc trước cảm thấy có hơi phiền phức, bây giờ mọi thứ đều đã được giải quyết,


cuối cùng đều đã Trật Tự hóa.”


“Ta phát hiện ta phạm vào một sai lầm, từ lúc vừa mới bắt đầu thì ta đã không


nên hỏi cậu, càng không nên càng tiếp tục hỏi sâu thêm. Ta xách một cái cái


thang đi đến hỏi cậu tại sao lại đứng trước vách tường để làm gì, sau đó cậu leo


lên trên cái thang mà ta dựng sẵn rồi gắn một bóng đèn lên vách tường rồi bật


công tắc cho ánh đèn rọi thẳng vào mặt ta.”


“Trung đội trưởng, có thể có khả năng người ấn công tắc bật đèn là chính ngài


hay không?”


“Ta sẽ tìm được biện pháp, thanh tẩy toàn bộ sức mạnh Ánh Sáng trên người


của mình, bởi vì ta vẫn luôn tin chắc rằng mình tín ngưỡng Trật Tự.”


“Nhiều khi không phải nhìn vào những gì mà một người nói, mà là nhìn vào


những việc mà hắn đang làm.”


“Ồ, ta cảm thấy chúng ta phải tìm cơ hội thích hợp để trao đổi một chút về kỹ


xảo cận chiến, khát vọng muốn chỉ điểm cậu tiến bộ cứ như ngọn lửa đang rực


cháy hừng hực trong lòng của ta lúc này vậy.”


“Cảm ơn ngài trung đội trưởng, còn bây giờ chúng ta phải làm gì đây?”


“Trước mắt cậu tìm một thời điểm thích hợp, chúng ta xuống dưới đó quan sát,


rốt cuộc những người ở trên kia đang muốn làm gì.”


“Cho nên vẫn phải tiếp tục lựa chọn cho kỹ, hệ thống tín ngưỡng gia tộc là


không thể dùng, Thủy tổ Ellen cũng không thể dùng, đều quá bên ngoài.” Neo


nói: “Đảo Ám Nguyệt đã gia nhập vào Trật Tự, Hải Thần Giáo cũng đã phân


tán, Luân Hồi Thần Giáp bây giờ chỉ cần là người còn có chút não ở trong đầu


thì cũng biết chắc chắn không nên làm gì vào lúc này.”


Chuyện lần này rất không bình thường, một khi chuẩn bị tham gia, rất có thể sẽ


gặp phải sự chú ý, coi như chúng ta không bị bắt quả tang, nhưng sau đó chắc


chắn sẽ bị điều tra và truy lùng, cho nên, lựa chọn một cái thân phận thích hợp,


là một việc vô cùng quan trọng


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Vậy thì hai tên tàn dư Ánh Sáng cùng nhau tiến hành


hoạt động lần này?”


Giai đoạn hiện tại, tàn dư Ánh Sáng ở trong giới Thần Giáo chính thống, nhất là


ở trong mắt của Trật Tự Thần Giáo, có loại tổ chức có cảm giác khủng bố lớn


nhất.


Bọn họ có thể xuất hiện ở bất kỳ địa phương nào, làm bất cứ chuyện gì trái luật


lệ, tất cả tội lỗi và động cơ ném lên trên người bọn họ, đều có thể giải thích


được.


Trật Tự Thần Giáo nguyện ý đem bất cứ uy hiếp và tội danh phản nghịch đều


ném lên trên đầu của đám tàn dư Ánh Sáng, tàn dư Ánh Sáng tuyệt đối cũng sẽ


không từ chối, mà trái lại, cho dù là không phải chính bọn họ làm, bọn họ cũng


nguyện ý hứng lên trên người mình.


“Hai tên tàn dư Ánh Sáng sao, có vẻ hơi quá đơn điệu rồi hay không?”


“Không phải, trung đội trưởng, bây giờ ngài cân nhắc đến sự đơn điệu là có ý


gì?”


“Giống như là một vệt sáng trong đêm tối là được rồi, cũng giống như một cái


nguồn sáng đi theo bên cạnh một cái nguồn sáng khác, cậu hiểu ý của ta chứ


nhỉ?”


“Ngài thế mà để ý là cái này?”


“Ta cảm thấy, cậu có thể thử dùng cái vòng nhang muỗi kia cũng được, dù sao


thì cậu cũng mang nó ra từ trong Cánh Cổng Luân Hồi nên chắc cũng chả ai


biết đâu.”


“Tôi cũng chỉ có thể đứng dưới bóng tối của trung đội trưởng hay sao?” Karen


cười hỏi.


“Không, ta là Ánh Sáng, ta chiếu rọi cho cậu.”


“Được rồi, đội trưởng.”


“Cậu đang dùng cái giọng điệu gì đấy? Làm sao cảm giác giống như là đang dỗ


dành mấy cụ già cao tuổi lú lẩn vậy?”


“Cũng không phải mới bắt đầu từ hôm nay.”


“Được rồi, thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta bắt đầu trước đi.”


Trên người Neo được phủ lên một tầng sức mạnh Ánh Sáng, bước về phía trước


một bước, cơ thể trực tiếp rơi xuống….


Karen nhìn xem Thiên Mị trong tay, nói: “Ngươi hẳn là thấy được Cánh Cổng


kia ở trong người ta, ta có thể không ký khế ước ở trong Cánh Cổng Luân Hồi,


nhưng tất cả những thứ này, đều phải xem biểu hiện của ngươi, bây giờ, ta cần


mượn sức mạnh của ngươi.”


Thiên Mị lúc này mở rộng cơ thể ra, bắt đầu vây quanh người Karen, sau đó


chui vào phía sau lưng, trên người Karen lập tức xuất hiện một màn khói đen


nhàn nhạt.


Sự khát máu mãnh liệt, cuồng bạo và các loại tâm tình tiêu cực bắt đầu nhanh


chóng xuất hiện mà tràn vào não của Karen, để hai con ngươi của Karen bắt đầu


đỏ rực lên.


Nhưng sau một khắc, hai con ngươi Karen bị một màu đen của Trật Tự bao


trùm lên, đến khi màu đen tản đi, hai con ngươi lại trở về như bình thường.


Karen cũng bước chân về phía trước, rơi xuống phía dưới.


Trong lúc rơi xuống, một đôi cánh màu đen bung ra từ hai bên người, cả người


lượn xuống vô cùng mềm mại, cuối cùng xuất hiện đăng sau lưng Neo.


Neo nói: “Hình như trong thuật pháp của Ánh Sáng, ta nhớ cũng có loại thuật


pháp có thể mọc ra cánh, nhưng đó là vì để loại bỏ các thuộc tính tiêu cực và tạo


ra cảm giác thiên liêng thần thánh, mà không phải dùng để bay.”


“Tôi đang dùng năng lực của nó.” Karen giơ tay về phía Neo, đột nhiên trong


lúc đó, Thiên Mị nhô cơ thể của nó ra, làm vẻ mặt dữ tơn nhìn về phía Neo


“A, cảm giác thứ này cũng không tệ lắm.”


“Cậu đang nói về hiệu quả thực chiến? Loại hành vi ngu xuẩn đưa đầu đến


trước mặt cho người ta chặt mà cậu còn có thể bảo nó không tệ à?”


“Chặt không chết được nó, nó là thể linh hồn, cái đuôi của nó vẫn luôn bị cố


định trong cơ thể của tôi, chỉ cần tôi không chết, nó sẽ không thể chết, trừ phi


thanh tẩy sạch sẽ cả cơ thể của tôi.


Còn có một điều nữa đó chính là, để tôi ngẫm lại xem…”


Karen thả ra Xiềng Xích Trật Tự trên người, tan ra rồi dung hợp vào trong cơ


thể của Thiên Mị, đôi cánh sau lưng lúc này có ánh đen của kim loại chuyển


động, mà cơ thể của Thiên Mị cũng lập tức trở nên càng thêm cứng rắn, đầu của


nó, càng có cảm giác giống như đã biến thành đầu rắn hổ mang.


Thiên Mị tựa như cũng trở nên càng thêm hứng phấn, mặc dù loại “Dung hợp”


này để nó càng phải chịu sự điều khiển của Karen nhiều hơn, nhưng nó cảm


giác rõ ràng được rằng bản thân mình trở nên càng mạnh hơn, lúc này nó không


còn là một thể linh hồn, mà là một con hung thú có cơ thể cường tráng.


Nó lập tức cuộn người về, lơ lửng ở trước mặt Karen, sau đó lại vây quanh cổ


của Karen, rất là thân thiết mà cuộn mình lại thành một cái khăn quàng cổ.


Mùa này, ban đêm đã bắt đầu oi bức, mang theo cái khăn quàng cổ này, cảm


giác mát lạnh, cũng rất thoải mái.


Karen nói với Neo: “Nếu sử dụng Xiềng Xích Trật Tự để dung hợp, năng lực


của Thiên Mị có thể được tăng thêm một bước.”


Neo nhìn Karen một chút, nói: “Chúng ta đang đến điều tra, hiểu không? Có lẽ


chúng ta có thể kết thúc buổi biểu diễn thời trang này của cậu nhỉ?”


“Là do chính trung đội trưởng ngài lúc trước nói không muốn tỏ ra quá đơn


điệu.”


Karen ngước cổ lên, Thiên Mị hoàn toàn nhập vào trong trong cơ thể.


Lập tức, Karen và Neo cùng đi ra khỏi con hẻm, bước ra ngoài đường lớn.


“Karen, ta cảm giác đêm nay chúng ta sẽ phát hiện ra điều có thể làm cho ta


cảm thấy rất hưng phấn đấy, cậu thấy thế nào?”


“Tôi muốn đến buồng điện thoại phía trước để gọi điện thoại, hỏi một chút xem


hầu gái nhà ta đã được đón về nhà chưa.”


“A, đáng chết, ta lại đưa cho cậu cái thang thêm một lần nữa!”