MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1319: Người nhà (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1319: Người nhà (2)

1,375 từ · ~7 phút đọc

“Nếu như tất cả mọi việc chuẩn bị đều thuận lợi, vậy thì chúng ta sẽ xuất phát


trong khoảng hai ngày nữa, chờ đến sau khi nhiệm vụ này kết thúc, chúng ta trở


về thử nhận thêm nhiệm vụ bảo an cho đoàn đại biểu của Nguyệt Nữ Thần Giáo


đến viếng thăm thành phố York, chúng ta có thể nghỉ ngơi khá thoải mái ở trong


kiểu nhiệm vụ bảo an phái đoàn này.”


“Được rồi, đội trưởng, ngài cứ sắp xếp là được rồi.”


“A, đây là những điều mà trước đây tôi luôn muốn trải nghiệm.”


“Thật đáng chờ mong.”


“Tôi cũng không đợi được nữa rồi!”


Tất cả mọi người đều rất cho đội trưởng thể diện, đều tỏ ra vẻ rất nhiệt liệt hoan


nghênh đối với nhiệm vụ đầu tiên này.


Lúc này, Alfred đứng lên nói: “Tôi đã chuẩn bị xong bàn vẽ và bút vẽ, mọi


người ngồi thêm một chút nữa đợi ăn xong món tráng miệng ngọt, Healy, mang


chè nấm tuyết ra đây.”


“Vâng, ngài Alfred.”


Alfred tiếp tục nói: “Để tôi vẽ cho mọi người một bức tranh.”


Richard nghi ngờ nói: “Vì sao mà không chụp hình chứ?”


Muri trả lời: “Bởi vì chụp ảnh là điềm xấu.”


Richard nhún vai, nói: “Nghe có vẻ mới lạ đấy, lần trước nghe đến cách nói này


vẫn là lúc ở ven đường trông thấy một lão già đứng kêu la rằng máy ảnh sẽ hút


linh hồn của người ta đi.”


Muri nhấp một ngụm rượu đỏ, mỉm cười nói: “Ta vừa mới trải qua.” Richard


sửng sốt một chút, vội vàng nói: “Thật có lỗi, xin cậu tha thứ cho.”


“Không có việc gì.”


Chè nấm tuyết đã được bưng lên, mọi người vừa ăn vừa tiếp tục tán gẫu. Alfred


ngồi ở phía đối diện, hai cánh tay cầm bút vẽ, tốc độ cực nhanh.


Là một người xem việc xuất hiện trên tranh tường là ước mơ của cả cuộc đời,


tập luyện kỹ năng vẽ tranh trước cho thật tốt cũng là một chuyện rất bình


thường.


Tuy nhiên thì Alfred cũng không quá xem trọng “Tính nghệ thuật”, anh ta cũng


không có hứng thú đi theo trên con đường nghệ thuật, cho nên bức tranh mà anh


vẽ chỉ là một sự thể hiện một cách đơn giản


Karen giơ tay bưng ly nước đá lên uống một ngụm, ánh mắt lườm về hướng


Alfred một chút. Có đôi khi không thể không thừa nhận, có một vài người, là


thiên tài thật sự.


Alfred là thiên tài, đội trưởng Neo cũng thế.


Khi so sánh với bọn họ, mình dựa vào những thứ bên ngoài rất nhiều, chỉ một


mình Dis, đã dọn sẵn một con đường tốt như vậy cho mình.


Tuy vậy, khi liên tưởng đến tình huống trong nhà tắm lúc buổi chiều, Karen lại


đột nhiên cảm thấy mình cũng không cần phải tự hổ thẹn gì, con đường nào


cũng có chông gai riêng.


“Được rồi, đã vẽ xong!”


“Nhanh như vậy sao?”


“A, tốc độ quá nhanh rồi đấy.”


Alfred bày tranh ra cho mọi người cùng nhìn.


Bên trong bức tranh, mọi người ngồi vây quanh ở trên bàn tròn, đập vào mắt


đầu tiên chính là Karen, bên trong bức tranh hai tay của Karen để lên bàn giống


như là tại đang dạy bảo, loại phong thái của người lãnh đạo kia được thể hiện ra


rất rõ ràng.


Sau đó là những người khác trên bàn cơm, Ashley giơ ly rượu một cách cực kỳ


phóng khoáng, Bart và Muri tranh tài gặm giò heo, Blanche rất là thục nữ đoan


trang ngồi một chỗ nhưng khóe mắt đang liếc qua nhìn Karen.


Mas và Memphis rất trầm tĩnh, Richard cực kỳ hoạt bát. Ventura cúi đầu ăn cơm


trứng chiên trên mặt còn có dính hạt gạo, Philomena cực kỳ quái gở một mình


ngồi trong góc.


Alfred còn vẽ thêm mình vào trong tranh, đứng ở sau lưng Karen.


“Bữa tiệc kết thúc, mọi người nghỉ ngơi đi, đúng, ngày mai mọi người cần phải


đến cao ốc giáo vụ để hoàn tất một vài thủ tục.”


Karen đứng người lên, “Mọi người ngủ ngon.”


“Ngủ ngon, đội trưởng.”


“Đội trưởng, ngài nghỉ ngơi sớm một chút.”


“Tôi đưa mọi người trở về.” Alfred vừa cười vừa nói.


Bao gồm cả những người có nhà ở thành phố York, cũng được sắp xếp một chỗ


ở trụ sở của tiểu đội đặt tại chung cư Ellen, chỉ có điều bọn họ hoàn toàn có thể


tự do về nhà, nhưng hôm nay dù sao cũng là buổi gặp mặt đầu tiên, đa phần mọi


người vẫn sẽ lưu ở chung cư để ngủ một giấc thật tốt.


Tác dụng của xe tang lúc này cũng được thể hiện ra


Tất cả mọi người ăn uống no bụng ai nấy cũng ngồi vào trong xe tang, Richard


vì để chừa ra chỗ ngồi trống nên trực tiếp nằm vào trong cái hốc đặt quan tài.


Nhưng đợi đến lúc xe tang khởi động, Ashley nghi ngờ nói: “Philomena đâu


rồi?”


Bart trả lời: “Một mình cô ta đi về rồi?”


Memphis nói: “Không có, cô ta ở lại, chắc hẳn là có việc gì muốn nói riêng với


đội trưởng.” Blanche thở dài nói: “Nhìn đến, xem ra người ta cũng có ý.”


Richard mở miệng nói: “Có lẽ, thật sự là có chuyện gì chăng?”


Ashley hừ một tiếng, nói với Richard: “Vậy cậu chắc chắn không biết sau khi


một cô gái buông bỏ sự thận trọng và cao ngạo, cô ta rốt cuộc có thể trở nên chủ


động đến mức nào.”


Richard phản bác: “Tôi cũng đã từng trải nghiệm rồi, bây giờ mỗi lần tôi đến


con phố điểm tâm kia, báo ra tên của ” thiếu gia Eisen “, những bà thím kia đều


sẽ gào thét lên.”


Mas tò mò nói: ” thiếu gia Eisen ” là tên của ai?”


“Cha tôi.”


“Cậu dám dùng tên cha của cậu để đi dạo phố điểm tâm à?”


Richard xem thường nói: “Con người của cha tôi, đầu óc của ông ấy có vấn đề,


tôi dùng tên của ông ấy để đi đón cứu tế những cô dì đáng thương kia, bọn họ


cực kỳ cảm động, nói không chừng lúc làm việc sẽ còn thuận mồm hô lên tên


của cha tôi, tôi cũng chỉ muốn cầu phúc cho bệnh tình của cha tôi mà thoi.”


Memphis mở miệng nói: “Cậu thật là một đứa con hiếu thuận.”


“Đúng thế, cha tôi không biết kiếp trước đã làm được bao nhiêu chuyện tốt cho


nên kiếp này mới gặp được một đứa con trai hiếu thuận giống như tôi đây.”


• • • • • •


“Muốn uống cái gì?”


“Không khát nước.”


“Nước đá đi.”


“Được rồi.”


Karen ngồi xuống trên ghế ở sau bàn đọc sách, cả người có chút mệt mỏi mà


nhích lưng tựa vào sau, hôm nay anh thật mệt mỏi, mà lại vừa phải chuẩn bị một


bữa tiệc lớn, bây giờ càng mỏi mệt hơn.


Nhưng đây đều là chuyện cần phải làm, cũng không có khả năng buổi liên hoan


thứ nhất mừng dịp tiểu đội được thành lập mà đã đắm chìm trong việc cơ thể


của đội chuyện xảy ra chuyện.


“Chuyện gì?” Karen lấy ra một điếu thuốc lá, châm thuốc, rít một hơi.


Cái này không phải là vì nicotin, mà là dùng mùi thơm đặc biệt trong khói thuốc


lá để kích thích linh hồn của mình, anh sợ mình hôn mê trong lúc ngồi đây.


“Ngươi xảy ra vấn đề.” Philomena nói.


“Nguyên nhân về cơ thể của ta lúc nãy ta cũng đã nói cho mọi người biết.”


“Ngươi đang che giấu sự thật, vấn đề của ngươi rất nghiêm trọng, nghiêm trọng


đến nỗi ngươi cần phải dùng đến phương pháp tự hại chính mình để đánh lạc


hướng sự chú ý của bản thân.”


Karen phun ra một vòng khói trắng, nhìn xem Philomena, hỏi: “Sau đó thì sao?”