MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1330: Chủ nhân mới của ngươi (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1330: Chủ nhân mới của ngươi (1)

1,619 từ · ~9 phút đọc

Mặc dù Thần khí Nữ Thần Chúc Phúc đã không phải chỉ là “Áo ngủ” trên ý


nghĩa đơn thuần, nhưng cũng không cách nào xóa đi công dụng ban đầu của nó,


cho nên thực hiện phụ ma tạo ra hiệu quả “Trong suốt hóa”, chính là một sự


khinh nhờn vô cùng nghiêm trong đối với Nữ Thần Mặt Trăng.


Khinh nhờn Thần linh, nên gặp phải sự trừng phạt của “Thần”, đây là một


chuyện rất đỗi bình thường.


Đương nhiên, sự “Trừng phạt” này cũng không nhất định là do Thần tự mình ra


tay.


Pall tiến đến trước mặt Karen, trừng mắt nhìn Karen, nói: “Bây giờ xem ra, hẳn


là do Bernard có được năng lực cộng hưởng với Nguyệt Thần, cũng chính là


Con Mắt Ám Nguyệt của hắn ta? “


“Chắc là vậy.”


“Bây giờ cặp mắt kia là của cậu.”


Lúc này, cửa phòng sách bị đẩy vào, Kevin vừa mới thăng cấp xong trận pháp


truyền tin trong nhà kéo lê cơ thể mệt mỏi của mình trở về trong phòng. Trên


người Kevin đeo theo hai cái túi dụng cụ, bên trái là các loại công cụ như ốc vít


cờ lê kìm cắt, phía bên phải là các loại tài liệu như tinh thạch bột phấn, trên


sống mũi còn đeo theo một cặp kính râm, có cảm giác mang đến tác dụng như


cái mũ hàn đội đầu của thợ hàn.


“Chó ngu, làm xong việc rồi à? ” Pall quay đầu hỏi.


Kevin lộ ra nụ cười, nhẹ gật đầu, tiện thể lắc lay đầu chó của mình một chút, lợi


dụng quán tính mà điều chỉnh lại cặp mắt kính trên mặt mình.


“Chúng ta vừa nãy đang nói chuyện đến Nữ Thần Mặt Trăng Artemis, bên trong


« Ánh Sáng Trật Tự » có ghi chép, Thần Trật Tự khi bị thương trong lúc chiến


đấu, Artemis đã tự mình khoác áo ngủ lên trên người Thần Trật Tự để giúp


Thần Trật Tự chữa thương, ngươi có biết đến sự kiện này không”


Kevin sửng sốt một chút.


Pall nghi ngờ nói: “A, chắc ngưỡi cũng không biết, thời điểm mà ngươi thành


Thần cũng tương đối muộn, hẳn là thuộc về giai đoạn cuối của kỷ nguyên trước,


đến khoảng giai đoạn kết thúc của kỷ nguyên, Thần Trật Tự bị thương trong lúc


chiến đấu mà bên cạnh còn có Nữ Thần Mặt Trăng, ừm, đây cũng là thời đại


đầu của kỷ nguyên trước khi phe của Thần Ánh Sáng giao chiến với phe của


Thần Vĩnh Hằng.”


Kevin lè lưỡi liếm môi một cái, sau đó nhô ra móng vuốt, giơ về phía tấm thảm


trên sàn nhà…


Do dự một chút, nó thay đổi chủ ý, đi đến trước cái đệm nằm của mình đặt


trong phòng sách.


Khắp nơi đều có để đệm nằm của Kevin, trong phòng ngủ chính, phòng sách,


nhà kho, trong sân, và trong phòng của Alfred, bởi vì con chó này thích nằm


xuống để suy nghĩ về cuộc đời.


Móng chó bắt đầu đặt lên trên cái đệm, sau đó điên cuồng cào cấu, rốt cục, xé


rách lớp vải của tấm đệm ra.


Kevin dừng lại động tác, xoay người, nở nụ cười với Karen và Pall một lần nữa.


Nó không nói gì, nhưng lại diễn tả rất rõ ràng.


Mặc dù không phải tồn tại trong cùng một thời đại, mặc dù lúc Ranedal thành


thần đã là những năm cuối cùng của kỷ nguyên trước, trong lúc uy nghiêm của


Thần Trật Tự đã đạt đến tối cao, nhưng tốt xấu gì thì nó cũng là người thuộc về


giới Thần.


Cho dù không phải tự mình trải qua nhưng ít ra cũng rõ ràng hơn những người


nghe kể lại câu chuyện từ trên sách vào cả nghìn năm sau, cũng mới mẻ hơn rất


nhiều.


Pall cảm khái nói: A hiện thực thật sự là một cô gái điếm chưng diện theo ý


thích của khách hàng.


Karen đưa tay sờ sờ cái đuôi Pall, tiện thể cuốn cái đuôi mèo vài vòng quanh


ngón tay.


Cho nên, không phải là do Nữ Thần Mặt Trăng tự nguyện cởi áo ngủ để Thân


Trật Tự chữa thương, mà là Thần Trật Tự sau khi bị thương thì trực tiếp xé rách


áo ngủ của Artemis để bản thân mình sử dụng…


Nói như thế nào đây, như thế thì cũng rất phù hợp với phong cách làm việc mà


Thần Trật Tự thể hiện ra vào cuối kỷ nguyên trước.


Pall thì vừa cười nói: “Như vậy xem ra những ghi chép bên trong thần thoại tự


thuật « Ánh Trăng Thì Thầm» đều đã được tốt đẹp hóa, ta nghĩ trong phiên bản


đầu tiên của cuốn tự thuật đó chắc chắn là có thái độ phê phán vô cùng dữ dội


với hành vi của Thần Trật Tự, sau đó trải qua từng phiên bản sửa chữa, cuối


cùng biến thành phiên bản bây giờ, thậm chí còn có vẻ hơi mập mờ.”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Cũng giống như ghi chép bên trong thần thoại tự thuật


« Ánh Sáng Trật Tự » về việc Thần Ánh Sáng đánh thức Thần Trật Tự.


“Đúng vậy, giai đoạn trước thì đoàn sứ giả của Nguyệt Nữ Thần Giáo cũng đã


đến Thành phố York, việc bàn bạc cũng đã đến giai đoạn nhất định.”


“Cho nên, lăng mộ của gia tộc Congers lần này, có thể có liên quan đến Nguyệt


Nữ Thần Giáo hay không? Cậu nghĩ xem, 【 Nữ Thần Chúc Phúc 】 là Thần


khí của Nguyệt Nữ Thần Giáo, bọn họ gần đây lại đến thành phố York để bàn


bạc về việc hợp tác.”


“Việc này cũng khó mà nói.”


“Ta là đang lo lắng nếu như quả thật là bọn họ ở sau lưng mà thúc đẩy việc, đến


lúc đó có thể sẽ có yếu tố ngoại giao dính vào trong.”


“Không cần phải lo lắng cái này, ở phương diện này, Trật Tự Thần Giáo vẫn rất


đáng tin.”


Bởi vì Trật Tự Thần Giáo đã cứng rắn và phách lối quen, đó cũng không phải


diễn kịch, mà là một sự thật phát ra từ nội tâm


Karen lại đưa tay sờ sờ đầu Pall: “Chưa kể, thành phần trong cái tiểu đội này


của tôi, cần gì phải lo lắng nữa? “


“A, cũng đúng.” Pall nở nụ cười, “Vậy cũng không cần phải lo lắng cái gì.”


“Ngày mai lại chuẩn bị thêm một ngày, nếu như tất cả đều đã sẵn sàng, vậy thì


ngày mốt chúng ta sẽ xuất phát, cô đến trao đổi cùng với Alfred, để anh ta và


Muri chuẩn bị xong kế hoạch cho mọi người trong đội.”


Pall dựng thẳng cái đuôi lên, giơ cái chân mèo của mình, nói: “Vâng, bé Karen


đội trưởng!”.


Cả ngày hôm sau, Karen hầu như đều ở nhà lười biếng, bởi vì những chuyện


nên dặn dò đều đã dặn dò, cho dù muốn tự mình đi làm việc gì đó, cũng không


tìm thấy việc có thể làm.


Cái này có lẽ là cảm giác làm lãnh đạo rồi…


Cho nên, buổi sáng Karen ngồi ở trong sân đọc vài tờ báo, buổi chiều đọc một ít


tiểu thuyết rồi sau đó đi tắn.


Anh cảm thấy có chút bất an, vì nhiệm vụ đầu tiên sắp đến mà lúc này mình vẫn


còn nhàn nhã cho nên cảm thấy tội lỗi;


Nhưng anh lại rất quý trọng cảm giác này, tựa như là trước kì kiểm tra quan


trọng có một chút thời gian để nghỉ ngơi thư giãn, loại cảm giác rất đáng nhớ.


Mãi cho đến khi mặt trời chiều buông xuống, sắc trời bắt đầu tối dần, Karen


mới bắt đầu kiểm tra lại công tác chuẩn bị.


Alfred và Muri đều đứng trước bàn đọc sách của Karen, tiến hành báo cáo công


việc.


Đầu tiên là về phương diện tư liệu, mỗi một thành viên đều đã hoàn thành việc


xem xét và tìm hiểu, mặc dù sẽ không kiểm tra miệng như lúc đi học, nhưng


cũng không ai sẽ ngốc đến nỗi lười biếng trong việc có liên quan đến sự an toàn


của tính mạng mình.


Ngay sau đó là mấy thiết bị nổ mà Lemar đã chế tạo xong, từng cái hộp gỗ nho


nhỏ, ở trên có thêm một sợi dây thừng, lúc sử dụng kéo dây thừng ra rồi lại ném


ra bên ngoài là được, khoảng cách thời gian từ lúc kéo dây đến lúc phát nổ là


mười giậy, thứ này thoạt nhìn như là quả lựu đạn làm từ gỗ.


Có những vật này, uy hiếp từ những con rối có thể xuất hiện ở trong lăng mộ


của gia tộc Congers hầu như đã được loại bỏ.


Sau đó, Muri còn báo cáo về việc cậu ta sắp xếp Mas, Ashley và Memphis tạo


thành một tổ đội lo về phương diện cơ quan trong lăng mộ, ba người bọn họ sẽ


tập trung phân tích những tác phẩm mà Malife đã từng chế tạo mà đưa ra những


phương án ứng phó thích hợp, sau khi tiến vào trong lăng mộ, bọn họ sẽ phụ


trách việc loại bỏ các loại cơ quan bẫy rập.


Karen không có sắp xếp cái này, nhưng theo lời của Muri là: Dựa theo sự dặn


dò của đội trưởng…


Được rồi, Karen cũng xem như là do mình dặn dò vậy.