MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1376: Mới gặp mặt (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1376: Mới gặp mặt (1)

1,343 từ · ~7 phút đọc

Blanche đi trị liệu cho Memphis trước, nhưng ánh mắt Memphis kiên định nhìn


về phía Mas. Mặc dù Eisen là mới gia nhập tiểu đội, nhưng trong mắt ông ta, tất


cả mọi người trong tiểu đội ngoại trừ Karen ra thì đều là những đứa trẻ giống


như Richard.


Không do dự chút nào, Blanche ngay lập tức đi trị liệu cho Mas.


Richard bò lên, lúc đầu bởi vì cậu ta mất máu cần có người đỡ đi, bây giờ trái


lại cậu ta trở thành một trong những người khỏe mạnh nhất trong đội.


Cậu ta đi đến bên người Memphis, muốn xem xét tình huống của Memphis,


Memphis nhắm mắt lại, không thèm để ý tới cậu ta. Richard cúi người, kiểm tra


vết thương phía sau lưng Memphis, máu thịt chỗ này đã bắt đầu mục nát, hai tay


của cậu ta đặt đối diện nhau, từng luồng tơ trắng bắn ra, rất nhanh đã xen lẫn


thành một quả cầu bông màu trắng.


Richard lại bắn một sợi tơ về phía miệng vết thương của Memphis, rất nhanh,


độc tố màu đen bị rút ra ngoài theo sợi tơ màu trắng


Khi bị ô uế thì việc quan trọng nhất đó là chú ý thời gian để xử lý thật sớm,


tuyệt đối không thể kéo dài.


Memphis cảm giác ở sau lưng ngứa ngứa, quay đầu nhìn về phía Richard, ông


ta không nghĩ tới con của mình vậy mà thật sự còn có chút ít tác dụng, trong


lòng không khỏi cảm thấy có chút vui mừng.


Richard thì hiểu lầm vẻ mặt của Memphis, đắc ý nói: “Ha ha, lúc ở nhà cha tôi


luôn đánh tôi, đúng là đánh ra được một chút tác dụng đấy, tôi phát hiện dùng


phương thức này để lấy máu bầm ra thì rất thích hợp, lúc ấy liền nghĩ có thể có


công hiệu khác hay là không, không nghĩ tới thật sự là có.”


Memphis mở miệng nói: “Xem ra cha ngươi đánh cũng có tác dụng.”


Richard nhẹ gật đầu, nói: “Về sau chờ đến khi tôi lớn, cũng phải thường xuyên


đánh đập ông ấy, nói không chừng cũng có thể để cho ông ấy xuất hiện ra được


năng lực mới, tối thiểu nhất thì cũng có thể giúp cơ thể khỏe mạnh.”


Memphis: “… “


Toàn bộ quả cầu tơ đều biến thành màu đen, mà miệng vết thương ở phía sau


lưng Memphis cũng không còn màu đen bị hút ra, có nghĩa việt trừ độc cũng đã


xong.


Richard lấy ra một bình thuốc thể lực rồi rót vào miệng mình, đứng dậy, đi về


hướng Mas, lại ngưng tụ ra quả cầu tơ, giúp Mas rút độc ra.


Lúc này Mas đã được Blanche xử lý sơ, cũng không có quá nhiều độc tố bị rút


ra.


Mas nằm trên mặt đất, thở dốc có chút khó khăn, cậu ta chỉ chỉ vào lồng ngực


mình, nói với Richard: “Hình như bị thương ở bên trong.”


Richard đưa tay lột áo ra, cẩn thận kiểm tra một chút từng li từng tí, nói: “Tin


tức tốt là vết thương rất sâu, nhưng cũng không tổn thương đến nội tạng, theo


kinh nghiệm của tôi thì sau khi xử lý sơ bộ thì đến bệnh viện giáo hội để nằm


viện vài ngày là được.”


“Tin tức xấu thì sao?” Mas hỏi, Trận Pháp Sư đều là những người theo chủ


nghĩa đối xứng.


“Vết thương có chút kỳ quái, cắt ngang hơi quá mức, dẫn đến hai đầu ti của cậu


cũng bị cắt đứt.”


Mas: “… “


Richard tiếp tục nói: “Chờ đến khi vào giáo hội bệnh viện để trị liệu, lúc phục


hồi như cũ, cậu nhớ kỹ phải nhắc nhở bác sĩ, phải chú ý phục hồi hai vị trí này


lại như cũ, cậu cũng phải cho nhiều ý kiến một chút, đừng luôn luôn nghĩ rằng


việc này không quan trọng, nếu không phải thì bọn họ cũng không cố gắng để


phục hồi lại như cũ cho cậu đâu.”


Mas có chút bất đắc dĩ nói: “Cái này thì có gì liên quan chứ?”


“Tại sao không có gì liên quan, đây chính là hai điểm mẫn cảm, nếu bị hỏng thì


rất đáng tiếc.”


Mas: “… “


Richard loạng chà loạng choạng mà đứng người lên, đi về phía Alfred, cậu ta rất


mệt mỏi, nhưng cậu ta vẫn còn đang kiên trì.


Làm một tên lưu manh ở trong một tiểu đội ưu tú nhìn thì có vẻ rất dễ chịu và


thoải mái nhưng thật ra cũng cần phải đối mặt với áp lực tâm lý rất lớn, thừa dịp


mình bây giờ vẫn còn có tác dụng, Richard muốn cố gắng phát sáng một chút.


Sợi tơ bám vào trên miệng vết thương của Alfred, độc tố màu đen nhanh chóng


bị rút ra. Côn trùng Ánh Sáng do bản thân Philias nuôi dưỡng ra vốn được gửi


gắm tín niệm hướng về Ánh Sáng của đoàn người Philias, mặc dù trong một


khoảng thời gian rất dài biến thành loại côn trùng nguyền rủa nhằm vào người


trong tộc Ám Nguyệt, nhưng bản chất của nó thật ra cũng không thay đổi.


“Cảm ơn, vất vả rồi.” Alfred nói.


“Ha ha, đừng có khách khí như vậy.” Richard đứng người lên, lắc đầu, sau đó


lảo đảo một cái, ngồi trên mặt đất.


Blanche đi tới, giúp Alfred tiến hành xử lý triệt để cho Alfred.


Sau khi Richard nghỉ ngơi một chút thì lập tức đứng dậy, đi về phía Karen.


Lúc này Karen cũng đứng người lên.


“Anh có bị thương không?” Richard quan tâm hỏi.


Karen lắc đầu: “Ta không sao.”


Mặc dù anh bị Kulisa làm bị thương không nhẹ, nhưng cũng không phải tiếp


xúc trực tiếp, mà Karen cũng không cần lo lắng đến mức độ ô uế này.


“Cậu đi xem Ashley một chút đi.” Karen nói.


“Tôi không sao”


Ashley cũng đứng lên, cô tiêu hao khá nhiều, lúc này đang tự uống thuốc phục


hồi thể lực.


Thật ra, cô cũng không yếu, ở độ tuổi này, các phương diện thể chất đều cực kỳ


tốt, dù sao cũng là người có thể chiến thắng ở trong cuộc tuyển chọn của đại


khu thành phố York, chỉ có điều cái nghề nghiệp Triệu Hồi Sư này cần tích lũy


tuổi tác, không chỉ cần phải học tập, còn cần có đầy đủ thời gian để tạo mối


quan hệ tốt với những con yêu thú kia, thứ mà Ashley cần bây giờ đó là thời


gian.


Karen đi về phía trước, đi tới trước mặt Philomena.


Philomena rất yên tĩnh mà nằm trên mặt đất, tay phải đều toàn là xương trắng,


nhưng mà chính bản thân cô đã tự cầm máu.


“Vất vả rồi.” Karen mở miệng nói.


Philomena nhìn Karen, không nói chuyện, cô không thích phải đối mặt với loại


tình huống này, nếu nói khách quan, cô có vẻ như càng quen với thái độ thờ ơ


lạnh lẽo của Karen.


Karen đưa bàn tay đặt ở phía trên Philomena, Thuật Trị Liệu xuất hiện.


Anh cũng không biết Thuật Trị Liệu cao cấp, muốn trị liệu kỹ càng hơn cần


phải đến bệnh viện giáo hội, phối hợp với các loại thuốc đặc hiệu thì mới có


hiệu quả.


Bây giờ cũng chỉ có thể để cho cô ta cảm thấy thoải mái hơn một chút.


Nói như thế nào đây, cô ta thật sự rất liều mạng, biểu hiện lần này của cô, đã đủ


để xóa đi một chút khúc mắc ở trong đáy lòng của Karen về chuyện lần trước.


Thật ra cô ta cũng chỉ là một cô gái đáng thương mắc chứng sợ giao tiếp xã hội.


Nếu như vào lúc trước, có lẽ cô ta là khách hàng mà mình sẽ cố gắng trị liệu.