MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1395: "Trang bức" (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1395: "Trang bức" (2)

1,259 từ · ~7 phút đọc

Richard vẫn còn tiếp tục xoắn xuýt cái này sự kiện, nói: “Việc này thì khó rồi a,


vấn đề của ông nội tôi vẫn là vì tính nguyên tắc của ông ấy, còn nếu tìm cha tôi


để nói, nếu cha tôi biết trong cơ thể tôi có một loại côn trùng có thể giúp tôi


phục vết thương thì về sau chắc chắn ông ấy sẽ ra sức mà đánh tôi hơn.”


Karen quét mắt nhìn Richard một chút, xoay người, khóe miệng mang theo nụ


cười.


Từ đầu thì cậu vốn dĩ đã nuốt con côn trùng đó vào người ở trước mặt cha cậu


rồi, cha cậu lúc đánh cậu thì cũng đã tính toán trước về năng lực hồi phục của


con côn trùng đó vào trong từ lâu.


Phần cuối cùng của việc kiểm tra cơ thể đó là đi thử máu.


Nó cũng không viết rõ ràng ở trên giấy kiểm tra sức khỏe, phía trên phần này


chỉ đánh dấu là “Kiểm tra tiềm năng của cơ thể”, mãi cho đến khi đi đến trước


cửa phòng trông thấy quả cầu thủy tinh đặt ở bên trong thì Karen mới hiểu được


cái phương pháp đo lường này là như thế nào.


Vấn đề xuất hiện, máu của mình đưa lên để kiểm tra sao?


Karen vẫn nhớ rõ máu của mình từng ép con côn trùng trong người của Ophelia


và Bernard ra ngoài.


Lúc này, dù có nói máu tươi của mình không có gì lạ thường, cũng có chút cảm


giác đang tự mình lừa mình.


Bây giờ có nên kết thúc kiểm tra sức khỏe không?


Ngược lại cũng có thể kết thúc, bởi vì không cần thiết phải hoàn thành tất cả các


phần trên phiếu kiểm tra sức khỏe, cũng sẽ không ép buộc, dù sao cũng không


phải là Kỵ Sĩ Đoàn bắt lính nhập ngũ.


Nhưng Karen rõ ràng, mình rất cần tờ kiểm tra sức khỏe này, anh nhất định phải


đi đến hết quá trình để lấy được con dấu ở cuối cùng mới được.


Sau khi Trật Tự hóa, dấu ấn thuộc về Ranedal trên cơ thể của mình chắc hẳn


cũng đã biết mất, Lãnh chúa Dal ở thế giới trong Cổng cũng không nhận ra


được mình.


Cho nên, có cần đánh cược hay không?


Trong phòng có ba vị bác sĩ, một người phụ trách lấy máu, một người phụ trách


vận hành quả cầu thủy tinh, một người phụ trách đưa ra báo cáo đánh giá cuối


cùng.


Những người khác mỗi người bước vào, đều có đánh giá của riêng mình.


Lúc này Richard cũng đi lên rút máu, sau đó mẫu máu của cậu ta bị đặt ở phía


dưới quả cầu thủy tinh, quả cầu thủy tinh từ từ vận hành, cuối cùng lão quân y


có chút ngoài ý muốn mà nhìn Richard, cười nói:


“Cơ thể của cậu có tiềm năng rất cao, người trẻ tuổi, rất có sức sống đấy.”


“Thật sao, cảm ơn, ha ha.”


Richard cười rất vui vẻ.


“Thiếu gia, tôi lên trước để thử nghiệm nhé?” Alfred tiến đến bên cạnh Karen


hỏi.


“Anh đi lên à?” Karen có chút ngoài ý muốn, Alfred cũng không cần hoàn toàn


làm xong, nếu như nói Richard chỉ là có một “Lỗ hổng nhỏ” cần phải bồi đắp,


như vậy thì xuất thân dị ma của Alfred, gần như trên cả người đầy lỗ hổng.


“Các bộ phận trên người của thuộc hạ đều rất tốt ngoại trừ con mắt ra thì cơ bản


đều là bộ phận của người bình thường, không giống với tình trạng của bà Molly.


Để thuộc hạ lên trước kiểm tra mức độ nhạy của thiết bị kia, cho dù có xảy ra


vấn đề, kiểm tra ra thận phận dị ma thì thuộc hạ cũng có thể lấy ra giấy chứng


nhận đang làm việc dưới trướng của Sở thẩm phán Pavaro, bên trong Trật Tự


Thần Giáo cũng có thần quan trật tự có thân phận là dị ma làm việc, số lượng


vốn cũng không ít, không có gì kỳ lạ không phải sao?”


“Vậy thì tốt, anh đi lên trước đi.”


“Được rồi, thiếu gia, thật ra trong lòng thuộc hạ cảm thấy rất mong đợi.”


Karen biết ý của Alfred khi nói ra những lời này, anh ta vừa tới Wien không


được bao lâu, trên người cũng đã không thể tìm thấy hơi thở của dị ma.


So với chính mình là đối tượng được sùng bái thì người sùng bái mình như


Alfred ngược lại càng kích động cũng nhập tâm hơn, vẫn luôn đắm chìm trong


cái không khí này, ngay cả mình cũng không có khả năng sánh bằng.


Alfred không phải là muốn hi vọng tẩy đi thân phận dị ma của mình, điều anh ta


muốn, là “Thần tích” của tín ngưỡng sẽ hiện ra trên người của anh ta.


Chờ đến khi Memphis kiểm tra xong, Alfred đi đến trước để cho bác sĩ lấy mẫu


máu, chờ đến khi mẫu máu được đưa đến bên dưới quả cầu thủy tinh, trên mặt


Alfred lộ ra vẻ mặt mong đợi.


“Tiềm năng phát triển cực kỳ cao, khiến người khác phải hâm mộ đấy.”


Trên mặt Alfred lập tức nở nụ cười xán lạn, nói: “Cảm ơn ngài, bác sĩ.”


Thấy Alfred qua ải, Karen mím môi, đi đến trước, đưa cánh tay lộ ra.


Bác sĩ phụ trách việc lấy mẫu máu lắc đầu, nói: “Trong số nam giới mà tôi từng


lấy máu, thật đúng là lần đầu tiên mà tôi trông thấy làn da tốt như thế.”


Karen chỉ mỉm cười lại một cách lễ phép


Lấy máu kết thúc, mẫu máu được đưa tới phía dưới quả cầu thủy tinh.


Vẻ mặt Karen bình tĩnh nhìn về phía quả cầu thủy tinh, nhưng trong lòng, đã bắt


đầu khẩn trương lên.


Anh thậm chí có chút hối hận, hối hận sau khi mình biết đến phần kiểm tra này,


vì cái gì không quyết đoán mà lùi bước, tránh đi khả năng nguy cơ này.


Nếu như thật sự kiểm tra ra được vấn đề gì đó từ máu tươi của mình, rất có thể


thân phận bây giờ của mình sẽ trực tiếp bị phơi bày ra ánh sáng.


Nhưng loại cảm giác hối hận này rất nhạt, nó thật sự tồn tại, nhưng lại không


rung chuyển được quyết định của mình.


Chẳng lẽ, đây chính là do quá trình Trật Tự hóa đã mang lại dũng khí cho mình


sao?


Hơi điều chỉnh lại tâm trạng của mình một chút, Karen tâm tư lập tức liền bình


tĩnh lại, thản nhiên một chút đi, không có việc gì lớn.


Kết quả ra.


Karen cảm thấy, chắc là đã thành công, bởi vì cái quả cầu thủy tinh này chưa


từng xuất hiện hiện tượng gì khác thường.


Theo lý thuyết mà nói, mình có hai loại tình huống xảy ra, hoặc là rất bình


thường, hoặc là… rất không bình thường.


Bác sĩ xem kết quả báo cáo nhìn Karen một chút, khẽ nhíu mày.


Hả?


Có vấn đề sao?


Nhưng mà vẻ mặt này, có chút không đúng.


“Karen đúng không?”


“Đúng.”


“Cái tên này có chút quen thuộc nhỉ, Karen. Silva…” Bác sĩ nhìn xem tên, lại


nhìn Karen, “Là vị Karen đi Cánh Cổng Luân Hồi phải không?”


“Là tôi.”