MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1418: Richard hỏi thăm (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1418: Richard hỏi thăm (3)

1,498 từ · ~8 phút đọc

Neo thấy cảnh này, hỏi: “Thế nào, cậu sợ thân phận của ta bị lộ rồi liên lụy đến


mình à?”


“Chẳng qua là tôi cảm thấy hơi nóng nên kéo ghế ra một chút để ngồi thoáng


hơn.”


” À.”


“Mặc kệ là ngài bị ép buộc hay vẫn là chủ động, tốt nhất ngài cẩn thận tổ chức


này một chút.”


“Chuyện này còn cần cậu phải dạy ta sao?”


“Chỉ là có lòng tốt mà nhắc nhở thôi.”


“Chẳng lẽ cậu không có hứng thú tìm hiểu về tổ chức này?”


Neo tò mò hỏi, “Cũng giống như là cậu làm với Ventura và Muri đấy, không


phải cậu cũng đang thành lập tổ chức riêng của mình hay sao?”


“Giống nhau sao?”


“Không giống, nhưng có rất nhiều điểm tương tự, bọn họ trung thành với Thần


Trật Tự, được rồi, ta biết cậu lại muốn nói rằng cậu không phải, ta cũng biết cậu


không phải, nhưng không muốn lợi dụng bọn họ một chút sao?”


Karen lắc đầu.


Neo hỏi: “Là bởi vì người mà bọn họ trung thành là vị Thần Trật Tự kia mà


không phải là cậu sao?”


“Không phải.”


“Vậy thì là vì sao?”


“Bọn họ chỉ là trung thành với vị Thần Trật Tự trong tưởng tượng của họ mà


thôi.”


Đi ra từ trong phòng bệnh của neo, Karen thở ra một hơi, có đôi khi, anh rất


không thích cái phong cách gây chuyện khắp nơi này của đội trưởng, bởi vì


hành vi này cũng không phù hợp với thói quen cẩn thận của mình;


Nhưng trên một phương diện khác, nếu như không có Neo đây gây chuyện khắp


nơi, công việc và cuộc sống có lẽ cũng vì thế mà trở nên có chút đơn điệu.


Karen lại đến phòng bệnh của thầy Xinyali, đẩy cửa vào, Xinyali không có ở


đây.


“Nó đi rửa hộp cơm rồi, nó nói có gặp được cậu ở ngoài cổng bệnh viện.” Ông


lão cười nói với Karen. Karen đi tới, lấy thuốc lá ra, châm một điếu thuốc cho


ông lão.


Ông lão lại dùng phương thức hút thuốc như nuốt chửng của mình, Karen lập


tức châm thêm cho ông ta một điếu nữa, lần này ông ta mới từ từ hút.


“Gặp được việc gì rồi sao?”


“Việc nhỏ mà thôi.”


Có một cộng sự trong Nguyên Lý Thần Giáo là Xinyali cũng đủ rồi, Karen


không tình nguyện có quá nhiều liên quan đến ông lão này, chủ yếu cũng là bởi


vì vợ ông ta.


“Cậu có thể hoàn toàn tin tưởng Xinyali, ta biết rõ học sinh của mình.”


“Ta hiểu rồi.”


“Ta rất có duyên với vị trung đội trưởng kia của cậu đấy, hắn lại đến nằm viện


chung với ta, ha ha.”


“Rất tốt, như vậy thì hai người cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.”


Karen cúi người, cầm gói thuốc và bật lửa trong tay cùng bỏ vào góc sâu của


ngăn kéo hàng dưới cùng.


Trên mặt ông lão nở nụ cười, đang chuẩn bị nhắc lại cái gì, thấy Karen phất tay


dùng Trật Tự – Thanh Tẩy để bắt đầu loại bỏ mùi khói thuốc trong phòng bệnh,


nụ cười của ông ta càng đậm hơn.


“Cậu là một đứa trẻ ngoan đấy.”


“Cảm ơn.


“Làm giúp ta một chuyện đi.” Ông lão kia lấy từ trong ngực ra một bức thư màu


hồng phấn, không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, thì có lẽ là một bức thư tình,


“Giúp ta giao cho cô ấy.”


“Cô y tá kia?”


“Không, là chị của cô ấy.”


Karen nhận lấy bức thư, quay người rời khỏi phòng bệnh, đến chỗ quầy hỏi y tá


đang trực, tìm được cô y tá đó.


Lúc này cô ta đang an ủi một vị y tá khác có dáng vẻ rất giống với mình, sau khi


Karen giao bức thư cho cô ta, Karen để ý đến vẻ mừng rỡ và kích động trong


mắt của cô ta.


Đi đến phòng vệ sinh ở cuối hành lang để rửa tay,


Lúc ra khỏi khu phòng bệnh thì cũng vừa lúc thấy Muri đi tới, hai người cùng đi


ra khỏi cổng bệnh viện. Karen quay đầu nhìn sang, phát hiện tiệm trái cây đã bị


đập phá.


“Lần sau được bồi thường là được rồi, không cần phải hổ báo như vậy.”


“Vâng, đội trưởng.”


Đón một chiếc taxi, Karen lại đến nhà của Gray, tính thăm Gray một lúc.


Có lẽ cả đời này của Gray cũng đã biến thành người thực vật, điều này khiến


trong lòng Karen cảm giác có chút thổn thức. Dù sao thì từ lúc vừa mới bắt đầu


cũng là do Gray dạy mình chiến đấu.


Gray không có người thân, chỉ có hai người điều dưỡng phụ trách chăm sóc anh


ta.


Sau khi rời khỏi nhà Gray, Muri nhìn thấy tâm trạng của Karen có chút sa sút,


mở miệng nói: “Chúng ta sớm muộn đều sẽ gặp phải chuyện giống như vậy


thôi, đội trưởng.”


“Cách mà cậu an ủi rất không thú vị đấy.”


Xe taxi còn đang chờ ở ngoài, sau khi chở hai người về Nhà Tang lễ. Lúc này


Alfred còn chưa có trở lại, nhưng có lẽ cũng sớm thôi.


Karen đi vào trong phòng sách, lại ngoài ý muốn phát hiện Richard đang ngồi ở


trên tấm đệm để đọc sách, ừm, tấm đệm mà cậu ta ngồi là của Kevin.


Nếu ở kỷ nguyên trước thì hành động này rất bất kính. Nhưng nếu là Richard,


thì cũng không có gì kỳ lạ.


“Sao cậu còn chưa về nhà?” Karen hỏi.


“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì về thẳng nhà, thì có cảm giác tôi còn chưa


trưởng thành.”


“Memphis đâu rồi?”


“Ông ấy về nhà.”


“Cậu xem, ngay cả ông ấy còn biết về nhà.”


“Ông ấy có về nhà hay không thì có gì liên quan đến tôi cơ chứ?”


“Ừm, cũng đúng.”


Ta là sợ cha cậu ở nhà chờ con sốt ruột, sau đó lúc ra tay không được nặng.


Karen ngồi xuống đằng sau bàn đọc sách.


Richard đứng người lên, đi đến trước bàn đọc sách.


“Có việc gì sao?”


“Là về cái việc kiểm tra sức khỏe, tôi vẫn luôn không tìm được cơ hội để hỏi


riêng anh.”


“Ta tìm được một cái cơ quan, cũng có thể gọi quy luật, hoặc là gọi lỗ thủng,


cho nên ta có thể tiến hành ảnh hưởng và điều khiển chiếc bút lông ngỗng kia


một chút, thật ngại quá, thật ra cũng chỉ là một việc đơn giản mà thôi.”


Richard trừng mắt nhìn, không hề rời đi.


Karen nhìn xem Richard, giang tay ra, hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”


“Vẫn là về chuyện kia “


“Thế nào?”


“Lời giải thích trước đó thì tôi cũng không có ý kiến gì khác, tôi chỉ cảm thấy có


chút tò mò, mà sự tò mò này khiến tôi nhất định phải hỏi, mặc dù tôi cảm thấy


không thích hợp, nhưng trong lòng tôi, chúng ta là anh em, mặc kệ là anh em họ


hay là anh em ruột, quan hệ chúng ta cũng nên nói thẳng thắn với nhau.


Cho nên tôi cảm thấy tôi nhất định phải hỏi ra điều nghi ngờ trong lòng tôi, nếu


không thì tôi sẽ cảm thấy không thoải mái.”


“Ừm, cậu hỏi đi.”


“Tôi nghe được bút lông ngỗng trả lời anh một câu.”


“Câu gì?”


“Cẩn tuân Thần chỉ.”


Karen dừng lại một chút, nhún vai, nói: “Chuyện này thì có gì kỳ lạ, ta chính là


Thần Trật Tự mà.”


“Ha ha ha ha ha ha!”


Richard cười ha hả, cười đến nỗi nước mắt đều chảy ra.


“Chỗ sơ hở kia là có thể thay đổi nhận biết của nó, để nó cảm thấy anh chính là


người lãnh đạo sao?”


“Đúng vậy, chính là như vậy, một loại thuật pháp nhỏ rất thú vị, nhiều lúc thì


cũng không có tác dụng, thỉnh thoảng sẽ có chút hiệu quả bất ngờ, nếu cậu


muốn học thì ta có thể sao chép vào quyển trục cho cậu.”


“Nhiều lúc cũng không có tác dụng? Thôi, tôi từ bỏ. Được rồi, tâm trạng thoải


mái, tôi về nhà đây.”


Richard đi ra khỏi phòng sách, còn rất lễ phép mà đóng cửa phòng lại giúp cho


Karen.


Lúc này, âm thanh của Pall truyền đến: “Có lẽ, cậu càng phải cẩn thận hơn một


chút, ít nhất trước khi cậu còn chưa mạnh giống như Dis, bé Karen à”


“Có lẽ có một chút, thật ra tôi vẫn luôn rất cẩn thận.”


“Vậy cậu giải thích việc vừa nãy như thế nào?”


“Có thể là bởi vì trên người của tôi cũng có huyết mạch Alte chăng.”