MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1430: Sự lo lắng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1430: Sự lo lắng (1)

1,334 từ · ~7 phút đọc

“Bà nội, cháu đến nhà đội trưởng đây.”


“Chờ một chút, chờ một chút, đem mấy món điểm tâm này theo cho mọi người


trong đội ném thử, hoa quả và đồ uống bên trong đều là ông nội cháu dùng


phiếu điểm để mua về đấy.”


Cái gia đình này không tính là nghèo khó, dù sao thì cũng đã từng là nhân viên


văn phòng làm việc trong cao ốc giáo vụ của đại khu Trật Tự Thần Giáo, sau


khi về hưu thì hai ông bà nuôi dưỡng một đứa cháu trai thì cũng không có áp


lực gì về mặt vật chất. Nhưng đây chỉ là ở trên điều kiện vật chất, còn về mặt


phiếu điểm thì bọn họ cực kỳ nghèo khó, từ nhỏ bởi vì vấn đề ô uế của Ventura,


cần dùng rất nhiều phiếu điểm.


Điểm này cũng có thể thấy được từ trường hợp của Pavaro, vấn đề của hai đứa


con gái bị ô uế gần như khiến hai vợ chồng họ vào bước đường cùng.


Nhà của Ventura cũng giống vậy, phần phiếu điểm dành dụm vốn cũng không


có bao nhiêu kia đã sớm dùng sạch từ lúc Ventura còn nhỏ và còn thiếu nợ rất


nhiều, bao nhiêu đó cũng chưa tính đến vật liệu tiêu hao không thể thiếu để bắt


đầu bồi dưỡng từ lúc thanh tẩy cho đến khi trở thành thần bộc.


Bởi vậy, từ nhỏ Ventura đã cố quen với việc cắn răng chịu đựng mỗi khi ô uế


phát tác ra triệu chứng, bởi vì cậu biết một khi mình kêu lên, thì ông bà nội


mình lại phải lặn lội ra ngoài tìm những người đồng nghiệp cũ để mượn một


chút phiếu điểm.


Mà vì trả nợ cho những khoảng này, ông bà cho dù đã về hưu, cũng phải đến


cao ốc giáo vụ để nhận một vài công việc buồn tẻ, một vài văn kiện cần chỉnh


sửa, thậm chí là con dấu, cũng phải cần truyền năng lượng linh tính vào, ông bà


đều chỉ là thần bộc, rất nhiều lần đã mệt đến nỗi té ngã trên sàn.


Cũng may, mọi việc đều thay đổi sau khi Ventura được hiệu trưởng của trường


học giáo hội giúp đỡ, hiệu trưởng giúp cậu ta có được rất nhiều phúc lợi và đãi


ngộ, trên cơ bản có thể đủ để Ventura trị liệu xoa dịu và tiêu hao trong khi tu


luyện, cũng giúp ông bà cậu đỡ được một hơi.


Lần này, Ventura mang về được mười nghìn phiếu điểm, trong đây có một phần


là phần phiếu điểm được chia ra cho các thành viên sau khi kiểm tính xong tài


chính của tiểu đội.


Khi Alfred lấy ra danh sách cho cậu ta ký tên, sau đó lúc được đặt một sấp


phiếu Trật Tự rất dày vào trong tay, Ventura trong thoáng chốc bối rối.


Ông bà cậu lúc trước khi còn tại chức, trợ cấp mỗi tháng là 100 phiếu Trật Tự,


cho dù có một chút phúc lợi khác và tiền thưởng trong lúc làm việc, cũng sẽ


không quá nhiều, ông bà của cậu cần phải tích lũy trong suốt ba năm mới đủ


mười nghìn phiếu Trật Tự!


Nhưng mình chỉ hoàn thành một lần nhiệm vụ như vậy, a, còn phải tính đến số


phiếu điểm do bán thuốc lá và rượu lấy ở khách sạn, nhưng những thứ đó đối


với Ventura thật sự xem như được cho không. Tóm lại, khái niệm về tiền bạc


của cậu ta bị phá vỡ. Ventura cảm thấy đội trưởng thật là lợi hại, thì ra đi theo


đội trưởng có thể kiếm phiếu điểm dễ dàng như vậy.


Cậu ta cũng không biết rằng lúc trước Karen cũng là theo Neo làm nhiệm vụ thì


sau đó cũng mới phát hiện thì ra là phiếu điểm dễ kiếm đến như vậy!


Ventura nhận lấy cái hộp nhựa đựng đầy điểm tâm, không ngại phiền phức,


cũng không ngại mấy món điểm tâm mà bà nội chuẩn bị cho mình là “Rẻ tiền”,


mỗi lúc cậu ta mang điểm tâm đến, đội trưởng đều sẽ lấy hai cái rồi ăn trước


mặt mình, sau đó yêu cầu Ventura phân phát cho tất cả mọi người, điểm tâm


chẳng mấy chốc sẽ bị ăn hết.


“Ông bà, cháu đi đây.”


“Trên đường cẩn thận.”


“Nghe lời đội trưởng.”


“Ừm, cháu biết rồi, ông bà ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, nhất định phải đến bệnh


viện giáo hội làm vật lý trị liệu, cầm theo hai tờ phiếu kia, cháu đã trả phiếu


điểm cho người ta rồi, chỉ sợ ông bà tiếc tiền mà không đi.”


“Được rồi, đứa nhỏ này, chúng ta chắc chắn sẽ đi.”


“Đúng vậy, không thể lãng phí số phiếu điểm đó.”


Ventura cười vui vẻ, loại cảm giác thỏa mãn khi dựa vào bản thân kiếm phiếu


điểm để cải thiện điều kiện gia đình cũng không cách nào dùng ngôn từ để hình


dung.


Trước lúc đi ra ngoài, Ventura còn cố ý nhìn thoáng qua bức tranh chân dung


treo trên tường, cậu ta biết đó là ông nội của đội trưởng.


“Ông, gặp lại…


…


“Cốc cốc cốc.”


Muri mở cửa, nhìn Mas đang đứng ở phía ngoài.


“Có chuyện gì vậy, Mas “


“Chúng ta chuẩn bị đến Nhà Tang Lễ để tập hợp, tôi sợ anh ngủ quên mất đấy.”


“Làm sao có thể chứ, tôi rất mẫn cảm với thời gian, nhưng mà vẫn phải cám ơn


cậu.”


“Anh có dùng cơm trưa không “


“Không có, vừa bị cậu gọi từ trên giường dậy.”


“Ở chỗ này tôi có giữ lại một phần cho anh, anh ăn một chút rồi chúng ta đi “


“Được rồi.”


Muri mở cửa cho Mas vào.


“Tối hôm qua anh ngủ lúc mấy giờ thế?”


“Mười hai giờ kém mười lăm phút sáng.


“Thức đến gần sáng cơ à?”


“Ừm, tối hôm qua xem một series phim, từ phần thứ nhất cho đến phần thứ


bảy.”


“Anh cũng ghê thật đấy. “


“Cậu có muốn xem không”


“Phim có hay không?”


“Phần thứ nhất cực kỳ đặc sắc, phần 2 cũng không tệ lắm, phần 3 xem như tạm


được, bốn phần tiếp theo càng xem càng tệ, sau khi xem xong tôi chỉ có một


câu, tôi là thằng ngớ ngẩn.”


Mas nghe nói như thế, không nhịn được cười. Muri nhìn xem đồ ăn trước mặt,


có chút bất đắc dĩ nói: “A, trời ạ, lại có tương Wien, tôi thật sự rất tò mò làm sao


người Wien có thể sống được.”


“Bọn họ đang học nấu những món ăn mới, cần một chút thời gian, món sở


trường nhất của bọn họ cũng là mấy món ăn phối hợp với tương Wien.


“Ai.”


Muri thở dài, bắt đầu ăn. Chờ đến khi ăn xong, cậu ta đi rửa mặt thay quần áo


khác rồi ra ngoài cùng với Mas.


Mas quan tâm hỏi: “Ngày mai nhiệm vụ sẽ bắt đầu, trạng thái tinh thần của anh


không có vấn đề gì đấy chứ.”


“Đội trưởng đã có nói, việc quan trọng nhất cầm làm trước nhiệm vụ bảo an đó


là đi ngủ, trên lý luận mà nói, sau khi đội trưởng sắp xếp xong nhiệm vụ rồi


phân công cho mọi người, mãi cho đến khi đoàn đại biểu của Nguyệt Nữ Thần


đến cảng York thì tất cả thời gian trước đó chúng ta đều dùng để đi ngủ, cậu sẽ


ngủ đến muốn mức muốn nôn.”


“A, là như thế này sao.”


Ashley cùng Blanche vừa lúc dừng xe ở trước cổng chung cư, Mas và Muri trực


tiếp ngồi vào đi nhờ xe.


Mọi người đi tới Nhà Tang Lễ để tập hợp, Healy rót cho mỗi người ở đây một ly


nước đá.