MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1432: Thay đổi bất ngờ (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1432: Thay đổi bất ngờ (1)

1,331 từ · ~7 phút đọc

Karen nhìn chằm chằm lên mặt thảm đang không ngừng thấm đỏ, mím môi.


Đây là một điềm báo trước sao?


Lúc này, Karen không có cách nào lừa mình dối người mà nói rằng đây chỉ là


một sự trùng hợp, nếu như ngươi đã từng tưởng tượng rằng một việc sẽ phát


triển theo chiều hướng tồi tệ nhất thì có lẽ nó thật sự sẽ phát triển theo chiều


hướng đó.


Bởi vì chính mình đã biết thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo chỉ mặt gọi tên


Ophelia đến tiếp đón là vì cái gì, cũng có nghe nói đến một người thuộc tàn dư


Ánh Sáng trở về từ Nơi chôn cất của Thần, chỉ huy tàn dư Ánh Sáng tập kích


nhằm vào sự kiện lần này.


Điều quan trọng nhất đó chính là,


Đây là nhiệm vụ chính thức đầu tiên sau khi tiểu đội của mình thành lập, nếu


như xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn thì có lẽ cũng không phù hợp với


thành phần ưu tú tạo nên tiểu đội tinh anh này.


“Đội trưởng, có cần tôi dọn tấm thảm đi không?”


“Không cần, cứ để như vậy đi, cũng rất đẹp mắt.” Karen đi xuống xe, tiện thể


duỗi lưng một cái, mở miệng nói: “Đến tiếp đón đi.”


Du thuyền cập bến cảng, cầu thang có phủ một lớp thảm màu vàng kim được


đặt xuống.


Karen khẽ nhíu mày, cẩn thận quan sát một chút, mới phát hiện không phải là


màu vàng kim, mà là màu vàng sáng, mặc dù hai loại màu sắc này rất gần với


nhau, nhất là dưới ánh nắng mặt trời đang chiếu xuống.


Trên thực tế, các đại thần giáo đều có sự hạn chế nghiêm khắc trong việc sử


dụng “màu vàng kim”, bởi vì người ngưng tụ ra được Thần cách, trên người mới


có thể xuất hiện khí tức và thậm chí là máu cũng trở thành màu vàng kim.


Trong Trật Tự Thần Giáo, chỉ có thần bào trên người của Trưởng Lão Thần


Điện mới có thể được khảm thêm viền vàng.


Bước xuống đầu tiên chính là một đám võ sĩ mặc áo giáp màu vàng, bọn họ giơ


trường thương, bước từng bước chỉnh tề từ trên xuống.


Đồng thời, khi đi xuống khỏi cầu thang thì bọn họ cũng không tản ra thành hai


nhóm hai bên, mà tiếp tục đi thẳng về phía trước, mũi thương của trường


thương, đã bắt đầu lắc lư ở phía trước Karen.


Ophelia vô ý thức muốn lui người tránh ra, nhưng nhìn thoáng qua Karen ở


trước người, khi thấy anh chuyển động tác hai tay đặt trước người thành hai tay


thả lỏng để ở phía sau, cô cũng không có động đậy.


Karen không thể lùi bước, đúng là tiểu đội nhận nhiệm vụ bảo an, nhưng ở


trong truyền thống của Trật Tự Thần Giáo, thật ra tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật


được phái ra tiếp đón chính là đội nghi thức, cũng chính là đang đại diện cho


mặt mũi của Trật Tự Thần Giáo.


Cuối cùng, khi ngọn thương của đám võ sĩ này sắp chạm vào mặt của Karen,


bọn họ lại rẽ sáng hai bên.


Karen yên lặng thả hai tay đặt đằng sau lưng về phía trước mặt.


Đồng thời ở trong lòng cảm thấy việc này rất không có ý nghĩa, cần gì phải làm


vậy chứ?


Sau khi đám võ sĩ cầm trường thương xếp hàng xong, từ phía trên du thuyền có


một cô gái mặc váy dài bước xuống, cô ta nhìn có vẻ rất trẻ trung, có lẽ còn


chưa đến hai mươi tuổi, váy cũng không tinh tế xa hoa, ngược lại là rất mộc


mạc, cô ta đi chân đất xuống dưới, rất giống với cô gái đang bước chân trên


đồng cỏ trong tranh.


Đây chính là Thần tử đương thời của Nguyệt Nữ Thần Giáo.


Chỉ có điều Karen tạm thời còn không biết được tên của cô ta là gì, bởi vì trong


Nguyệt Nữ Thần Giáo có một loại nghi thức gọi là Nguyệt Hóa, sau mỗi lần


Nguyệt Hóa thì tương đương với việc được sinh ra một lần nữa, cho nên sẽ lấy


tên mới.


Trong tư liệu thì cô ta có bảy cái tên, Karen cũng không biết cô ta sẽ dùng cái


tên nào.


Nhưng mà cái tên nhìn giống như hầu nam đi theo bên cạnh thần tử nhìn có vẻ


rất quen mắt,


Karen bắt đầu nhanh chóng tiến hành so sánh với hình ảnh trong ký ức của


mình, rất nhanh đã tìm được một đối tượng phù hợp, là người dẫn đầu mai phục


để ám sát tiểu đội của mình trong lăng mộ của gia tộc Congers lần trước.


Chả nhẽ tên này là một thằng ngu, con rối phân thân chỉ mang theo mặt nạ,


dáng người và những chi tiết trên mặt cũng không thèm điều chỉnh?


Sainz đi đến một bên, nói với Karen: “Đây là thần tử của Thần Giáo chúng tôi,


ngài Saraina.”


Saraina sao, đây là tên mới sau khi cô ta Nguyệt Hóa lần thứ 7.


Karen đặt hai tay trước ngực, mở miệng nói: “Trật Tự Thần Giáo chào mừng


Thần tử đến, ngài Saraina.”


Saraina mỉm cười với Karen, kéo váy lên mà hành lễ lại với Karen trông cứ như


một cô gái ngây thơ không hiểu sự đời vậy, sau đó ánh mắt rất mau mà chuyển


hướng về phía Ophelia đang đứng phía sau Karen.


“Thưa Thần tử, chúng tôi sẽ sắp xếp đưa ngài về khách sạn trước. Hộ vệ và


đoàn tùy tùng của ngài sẽ về sau, có người sẽ chuyên môn phụ trách đưa đón và


sắp xếp cho họ.”


“Được rồi, vất vả ngươi.”


Saraina ngồi vào trong xe limousine, Sainz là người hầu nam không ngồi bên


cạnh mà là ngồi đối diện với Thần tử của mình.


Như vậy thì sau khi Ophelia lên xe cũng chỉ có thể ngồi bên cạnh Saraina, còn


Karen thì ngồi song song với Sainz.


Xe limousine khởi động, bắt đầu di chuyển về hướng khách sạn Ankara.


Bên ngoài có thành viên của tiểu đội Karen ở một vị trí nào đó đang tiến hành


cảnh giới, bên ngoài thật ra vẫn còn có rất nhiều tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật tham


gia nhiệm vụ bảo an lần này.


Đây là đãi ngộ mà Thần tử Derius của Pamirez Giáo và Ophelia cũng không có


được, dù gì thì cũng là Thần tử của Thần Giáo chính thống, địa vị chắc chắn


không giống nhau.


Trong xe, Saraina cũng không có chút khách sáo nào, trực tiếp dắt tay của


Ophelia, bình luận: “Bình thường cô có luyện kiếm sao?”


“Đúng thế.”


“A, đi con đường của võ sĩ cũng không dễ dàng gì, luyện đến nỗi tay đều thô đi,


bình thường cô cần phải chú ý bảo dưỡng nhiều một chút, cô nhìn xem tay của


ta này, ta vẫn luôn rất để ý đến những việc này.”


Ophelia trả lời: “Đây là chuyện không thể tránh được, đảo Ám Nguyệt chỉ là


một cái khu vực nhỏ, người ở đó cũng phải học được cách cầm vũ khí lên mới


có thể bảo vệ được người bên cạnh.”


“Có những phương thức khác, ví như là nhận được sự che chở đến từ người một


nhà.”


“Nhưng sự bảo hộ đến từ bên ngoài cũng chỉ là thứ bên ngoài, đặt hết tất cả hy


vọng của mình lên trên người khác, người bình thường chắc hẳn cũng sẽ không


ai muốn lựa chọn làm như vậy.”


“Vậy còn Trật Tự thì sao?”


Lúc hỏi đến câu này, Saraina còn cố ý nhìn thoáng qua Karen đang ngồi trước


mặt cô ta.