MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1467: Lãng tử tình trường Richard (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1467: Lãng tử tình trường Richard (3)

1,364 từ · ~7 phút đọc

“Thưa ngài Mota, chúng ta tới tính toán chi phí cho hạng mục đưa ra lời thề


dưới cờ chiến.”


“Có lẽ ngươi đã tính sai, đây không tính là hạng mục, mà là do vị quan chỉ huy


kia cố chấp, tất cả cũng là vì để Đội Quan Sát có thể đến tiền tuyến quan sát


chiến đấu, sao có thể tính phí tổn được chứ?


Lại nói thêm, xin phép quan sát cuộc chiến cũng là các vị, chúng ta cũng đang


cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu.”


“Vậy được rồi, chúng tôi cũng không đi quan sát cuộc chiến, ta nghĩ, nơi nguy


hiểm như vậy thì chúng tôi nên rời xa thì tốt hơn.”


Mota: “Ngươi có thể đưa ra quyết định thay cho đội trưởng Karen sao?”


“Thật có lỗi, tôi không có tư cách đưa ra quyết định thay cho thiếu gia của tôi,


nhưng tôi có thể châm ngòi thổi gió, để ngài ấy từ bỏ.”


“Thế nhưng mà đội trưởng của người… Đội trưởng của ngươi cũng đã đồng ý.”


“Đó là bởi vì thiếu gia không muốn nói chuyện về phiếu điểm với ngài, sợ ảnh


hưởng đến tình cảm.”


Mota: “…”


…


Trở lại phòng ngủ mình, Karen trông thấy Pall đang dùng trà chiều.


“Bé Karen, Nguyệt Nữ Thần Giáo chiêu đãi cũng rất xa hoa, những hoa quả và


điểm tâm này đều rất đắt.”


“Vẫn bình thường mà, là do cô chưa từng làm khách quý, những vị khách quý


đến Trật Tự Thần Giáo cũng được chiêu đãi rất xa hoa.”


“A, trời ạ, cậu vì cái gì mà lại nói một câu làm tổn thương cả hai người thế, vừa


nói ta không được làm khách quý vừa ám chỉ mình chỉ có thể hầu hạ khách


quý.”


“Ha ha.”


“Chưa kể, cậu có phải chán ghét loại cuộc sống đi hầu hạ khách quý kia nên


mới muốn đánh cược lần này không?”


“Tôi cũng không nông cạn đến mức độ này, tôi chỉ là phát hiện nếu như địa vị


của mình không đủ cao, thì tôi có lẽ sẽ không chết một cách rõ ràng.”


“Vậy lần này sau khi trở về nếu địa vị của cậu được nâng cao thì sao?”


“Ít nhất thì tôi có thể chết một cách rõ ràng.”


“A, thật sự là một câu trả lời gần với mùi đất.”


Karen đưa tay sờ sờ lên trên cái đầu trọc của Kevin,


Hỏi:


“Có muốn ra ngoài dạo chơi không?”


“Muốn, nhưng không phải sợ quấy rầy cậu sao, cả đội không có hạng mục khác


à?”


“Không có, xem ra, mũi tên kia của Neo cũng đã đánh dấu cho hạng mục cuối


cùng.”


“Đi, chúng ta đi thôi.” Pall trực tiếp nhảy lên trên bờ vai Karen, Kevin thì ngặm


dây dắt chó của mình đến trong tay Karen.


“Đúng rồi, Karen, lần này mặc dù cậu đã cược thắng, nhưng sau khi trở về có


khả năng bị cô lập hay bị thanh toán nội bộ không?” Pall quan tâm hỏi, “Nếu


như ta là lãnh đạo mà nói, ta cũng không thích thuộc hạ tự tiện quyết định theo


ý mình.”


“Thế nhưng mà cô có biết hay không, một số thời khắc khi làm lãnh đạo, bất kể


cô có cảm thấy tên thuộc hạ kia khó chịu đến mức nào, đều phải nắm lỗ mũi cố


nhịn mà bảo vệ hắn.”


“Không biết, ta không thích Bernard nên ta ném hắn lên hoang đảo để hắn tự


sinh tự diệt, chỉ tiếc một điều là hắn không chết, ai.”


“Cho nên cô biến thành một con mèo.”


“A này này này, cậu đang công kích một con mèo đó à!”


“Tóm lại, trừ phi ngày nào Verden rơi đài hoặc là tôi rời khỏi Đòn Roi Kỷ Luật


thì sẽ không ai dùng việc này làm lý do để nhầm vào ta.”


“Được rồi, vậy ta an tâm, đi, chúng ta đi ra ngoài chơi.”


Ngoài cửa có xe ngựa chờ sẵn bất cứ lúc nào, Karen muốn một chiếc xe ngựa,


chờ xe ngựa rời đi hành cung, lại có một đội vệ binh chạy theo phía sau.


Karen cũng không cảm thấy có người bảo hộ thì không thể vui chơi thoải mái,


anh cũng vui lòng ngồi ở trong xe ngựa ôm Pall nhìn xem phong cảnh, thỉnh


thoảng dặn dò người đánh xe dừng lại mua chút quà vặt và mấy đồ vật nhỏ.


“A, xe ngựa kia có phải cũng giống với xe ngựa của chúng ta không?” Pall hỏi


Karen.


“Hình như là vậy, đó có phải là xe ngựa giống với chúng ta không vậy?”


“Đúng vậy thưa ngày, có lẽ là có vị nào đó ra ngoài giải sầu trước ngài.”


“Cửa hàng mà xe ngựa kia đậu trước cửa là nơi nào?”


Người đánh xe ngựa trả lời: “Thưa ngài, đó là tiệm mát xa.”


Pall bĩu môi, nói: “Nghe xong đã biết là nơi không đàng hoàng gì, lại chưa kể


người ngồi trong chiếc xe ngựa đó phần lớn là Richard.”


Karen do dự một chút, bất kể có phải là Richard hay không, anh cũng không


tính đi quấy rầy người ta vào lúc này.


Nhưng vào lúc này, đội cận vệ bên cạnh chiếc xe ngựa kia rất gấp gáp mà chạy


vào trong tiệm mát xa.


“Xảy ra chuyện rồi?” Karen lập tức ôm Pall nhảy xuống xe.


Pall bất đắc dĩ nói: “Cái tên Richard cũng thật vô dụng, chơi gái mà cũng có thể


bị ám sát.”


Lúc này đám cận vệ đi theo Karen cũng tiến đến thăm dò, rất mau đã có một


người quay lại bẩm báo:


“Thưa ngài, là do thuộc hạ của ngài đã bị trúng độc.”


“Trúng độc?”


Lập tức, Karen trông thấy Memphis ôm Richard đi ra ngoài tiệm mát xa.


Pall lập tức sửa lời nói: “A, đây nhất định là một tiệm mát xa đàng hoàng.”


Bởi vì cô cũng không cho rằng Memphis sẽ cùng với Richard đi vào nơi này để


chơi gái.


“Đội trưởng.” Memphis cũng phát hiện Karen, ôm Richard chạy tới.


“Thế nào rồi?” Karen hỏi.


“Là như vậy, bên trong có một liệu trình mát xa gọi là Trùng liệu, là một loại


côn trùng giống như là như con tằm, tính cách dịu dàng ngoan ngoãn vô hại


không cắn người, lúc bị bọn chúng bao phủ quanh người thì có thể giải tỏa bớt


mệt mỏi.


Richard muốn đi trải nghiệm một chút, cho nên tôi đi cùng với nó, ngay từ đầu


cũng rất tốt, nhưng không bao lâu sau, những con côn trùng lúc đầu rất dịu dàng


ngoan ngoãn kia bỗng nhiên đều trở nên kích động, toàn bộ đều dồn lên trên


người của nó, tôi rất vất vả mới lôi nó ra ngoài, phát hiện nó đã trúng độc, người


trong tiệm mát xa nói chưa bao giờ từng phải loại tình huống này, tôi để bọn họ


đi tìm thầy thuốc giáo hội.”


“Mát xa trùng mà còn có thể trúng độc?” Pall nghi ngờ nói, “Lúc trước ta cũng


thường thích trải nghiệm loại côn trùng này mát xa, bọn chúng cực kỳ an toàn


mà nhỉ.”


Nói xong, Pall nhảy từ trong ngực của Karen tới trên người Richard, dùng móng


vuốt lật qua lật lại cổ áo Richard, phát hiện trên da Richard nổi lên một mảng đỏ


giống như bị sởi.


“A, trời ạ, thật buồn nôn a meo, hội chứng sợ lỗ của ta lại tái phát ra.”


Pall lập tức nhảy xuống từ trên người của Richard, sau khi nhảy xuống thì trên


người bốc lên một tầng lửa nhỏ, lắc lắc cơ thể, sau đó lại bò lên trên bả vai


Karen.


“Richard không phải trúng độc.”


Karen hỏi: “Không phải trúng độc vậy thì bị cái gì?”


“Là do hắn làm cho mấy con côn trùng vô hại kia trở nên phát tình, cho nên tất


cả đều đẻ trứng lên trên người hắn.”