MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1471: Thiên thạch rơi từ trên trời xuống (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1471: Thiên thạch rơi từ trên trời xuống (1)

1,455 từ · ~8 phút đọc

Bởi vì bây giờ Neo đang nằm ở trong hành cung, cho nên trước mắt Karen


chính là người phụ trách tối cao của Đội Quan Sát Trật Tự Thần Giáo.


Đứng trên góc nhìn của người ngoài, một người phụ trách trẻ như vậy mà còn


dắt theo một con chó và ôm một con mèo đến chiến trường, thực sự là quá lỗ


mãng và thiếu tôn trọng.


Đội trưởng hạm đội tàu bảo vệ Yadu cũng cho là như vậy, tuy nhiên hắn cũng


không biểu hiện cứng rắn giống như Tổng chỉ huy được, mà là chủ động nói với


Karen:


“Ta đã đem phòng chỉ huy của mình chia thành phân nửa để cho ngài và thành


viên trong đội tiến hành quan sát cuộc chiến, ta cũng sẽ dốc hết toàn lực, dựa


trên khả năng của hạm đội mà bảo vệ sự an toàn của ngài.”


“Cảm ơn ngài, hạm đội trưởng.”


Cá đám Karen đi tới được khu vực được sắp xếp, phòng chỉ huy bị “Chia” ra


một nửa cũng không phải có nghĩa là cầm một viên phấn vạch xuống dưới đất


rồi chia phòng chỉ huy ra làm hai.


Phòng chỉ huy ở trên lầu bốn, bọn người Karen thì được sắp xếp ở lầu ba, hai


tầng riêng biệt, nhưng trong phòng chỉ huy có thứ gì thì trong phòng của Karen


cũng có, trước mặt có “Rada” và các trang thiết bị truyền phát thông tin.


Nói cách khác, ở chỗ này Karen có thể hưởng thụ đãi ngộ ngang hàng với


phòng chỉ huy về mặt tin tức, đương nhiên, anh không có quyền đi chỉ huy.


Mặt khác, Karen phát hiện nơi này đã được bố trí trước rượu và đồ ăn thịnh


soạn, nghĩ đến vị hạm đội trưởng Yadu này hi vọng mình và tiểu đội ở chỗ này


yên tâm vui chơi giải trí nghe nhìn “văn nghệ”, làm cho thành phần vướng víu


ngồi yên một chỗ để dễ “cúng bái”.


Karen cũng không cảm thấy mình đang bị kỳ thị, nếu đổi vị trí mà suy nghĩ thì


anh cũng sẽ làm như vậy.


pall nhảy lên bên trên rada, bắt đầu cất bước quan sát, cô cũng không biết đánh


trận chiến, nhưng giống như là việc thích ăn cá, dù sao cũng là do huyết thống


cho phép.


Kevin thì nhìn vào rada, cái đầu chó hói nhìn bên trái rồi lại ngó sang bên phải,


thỉnh thoảng đưa chân chó sờ bắt hình chiếu trên rada mấy lần, giống như là


đang tìm kiếm món đồ chơi mới.


Trong mắt của đội trưởng đội bảo an Anse tỏ ra một chút chán ghét, quay người


đi tới trước cửa đứng gác, mắt không thấy thì tâm không phiền.


Mota bưng đồ uống đi đến, trông thấy mèo chó đang chơi với cái rada, cũng thở


dài trong lòng, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, nhiệt tình đưa đồ uống


cho Karen.


Thật ra, nếu như người của Nguyệt Nữ Thần Giáo biết thân phận thật sự của


một mèo một chó này, chắc hẳn cũng sẽ không cảm thấy không được tôn trọng,


ngược lại sẽ thật lòng xem chúng như khách quý để tiếp đãi, thậm chí là để


chúng “Chỉ đạo”.


Karen cũng không ngại để hình tượng của mình bị hiểu lầm, dù sao thì anh cũng


không quá quan tâm đến vấn đề này.


“Đội trưởng Karen nếu như cảm thấy ở đây buồn chán, có thể đến đây thưởng


thức phong cảnh.” Mota mở một cánh cửa bên cạnh ra, nơi này là một phòng


quan sát, có trang bị kính viễn vọng.


“Được rồi, ta đã biết.”


Karen rất yên tĩnh mà uống nước, khoảng nửa giờ sau, con thuyền bắt đầu


chuyển động.


Chuẩn bị chính thức xuất chinh.


Cùng lúc đó, trên rada bắt đầu hiện lên rất nhiều thông tin của bên mình;


Đầu tiên, đếm ký hiệu của các tàu chiến trên mặt biển, chắc hẳn là có 180 chiếc,


chỉ có điều là loại hình kiểu dáng không đồng nhất, chiến hạm là một chiếc lớn


nhất, hạm đội bảo vệ bên cạnh nó cũng là vị trí của Karen lúc này có 30 chiếc


thuyền chiến, 8 chiếc bảo vệ xung quanh, số còn sót lại được bố trí ở hai cánh.


Những thuyền chiến còn lại thì nhỏ hơn một chút, nhưng ở trong mắt người


bình thường thì chúng cũng đều là những quái vật khổng lồ.


Karen ở trên đài quan sát còn trông thấy phía sau của chiến hạm có mấy chiếc


thuyền tiếp tế.


Trừ số lượng chiến thuyền trên mặt biển ra, dưới mặt biển cũng có lít nha lít


nhít các chấm nhỏ, hẳn là đám Hải thú do Nguyệt Nữ Thần Giáo điều khiển,


trong tầng mây phía trên, cũng có yêu thú và các thiết bị đang bay lượn.


Tóm lại, hải – lục – không, ba loại quân chủng xem như đã đủ.


Mota mỉm cười nói: “Đội trưởng Karen, tôi sẽ chờ ở bên ngoài, nếu có gì cần có


thể trực tiếp gọi tôi.”


“Được rồi, cảm ơn.”


Chờ đến khi Mota đi ra ngoài, Karen nhìn Memphis một chút, Memphis giơ tay


lên, bố trí một kết giới ngăn cách trong phòng.


Karen mở miệng hỏi: “Ta cảm thấy rất tò mò về một chuyện, quy mô hải quân


của Trật Tự Thần Giáo chúng ta như thế nào?”


Bart mở miệng nói: “Đội trưởng, lần trước trong chiến tranh giữa Thần Giáo


chúng ta và Luân Hồi Thần Giáo, cũng không sử dụng hải quân. Cho tới nay,


hải quân của Thần Giáo chúng ta trong lịch sử cũng chưa từng có cảm giác thật


sự tồn tại, cũng chưa từng để lại dấu ấn kinh điển gì, ta tin tưởng Thần Giáo là


có hải quân, mà quy mô cũng không nhỏ, nhưng át chủ bài lớn nhất của Thần


Giáo chúng ta, vẫn là Kỵ Sĩ Đoàn.”


Memphis do dự một chút, vẫn lên tiếng nói: “Trước lúc chiến tranh, đã có thời


gian rất lâu không có xảy ra chiến tranh quy mô lớn giữa các Thần Giáo chính


thống… Lực lượng hải quân của Thần Giáo chúng ta vẫn luôn được xây dựng và


tích lũy, việc này xin mọi người yên tâm.”


“Ông có phải biết được chút gì đó hay không?” Bart tò mò hỏi Memphis.


Memphis nhẹ gật đầu, nói: “Bất cứ một khí tài chiến tranh và phát minh nào


được nghiên cứu cũng đều không thể tách khỏi việc các bộ môn sẽ cùng nhau


kết hợp, lúc trước bộ môn của tôi đều sẽ tham gia kế hoạch nghiên cứu của các


hạng mục, có lẽ chỉ là một bộ phận của một linh kiện, hoặc là chỉ là một chi tiết


trong trận pháp, nhưng có thể thấy được, chúng có liên quan đến thuyền chiến.”


Ashley cười nói: “Đó chính là do Luân Hồi Thần Giáo quá kém, không thể để


cho Thần Giáo chúng ta dùng toàn lực?”


Muri nhẹ gật đầu, nói: “Bởi vì chúng ta lựa chọn thời cơ để khai chiến quá tốt,


tất cả mọi người đã quá lâu không có chiến tranh, mà Thần Giáo chúng ta lại sử


dụng Không Gian Sứ Giả của Pamirez Giáo để làm ván cầu dịch chuyển Kỵ Sĩ


Đoàn đến trước từng thánh địa của Luân Hồi Thần Giáo, chiến cục diễn biến


cực kỳ nhanh. Mặt khác, theo như tôi được biết, Thần Giáo chúng ta còn bắt


được hai hạm đội chủ lực của Luân Hồi Thần Giáo.”


Karen hỏi: “Đây là tin tức từ nơi nào?”


Muri trả lời: “Đây là tin mà tôi nghe chú tôi nói, ông ấy là đội trưởng cận vệ của


một người phụ trách liên quan.”


Các thế hệ của gia tộc “Benda” là đội trưởng đội cận vệ của Đại Tế Tự, nhưng


cũng không phải là chỉ đảm nhiệm mỗi vị trí bảo an cho Đại Tế Tự.


Karen nói: “Ta đã xem qua điều ước đàm phán hòa bình được ký kết ở đảo Ám


Nguyệt giữa Trật Tự và Luân Hồi, ta nhớ cũng không có điều khoản nào liên


quan đến hai hạm đội này.”


Ashley nói: “Đội trưởng, đó chỉ là không đàm phán ngoài sáng mà thôi, chắc


chắn hai hạm đội này bị Thần Giáo chúng ta xem như là chiến lợi phẩm mà đoạt


lấy.”


Karen lắc đầu, nói: “Dựa theo ý của cô, ngược lại cũng không phải như nhau


sao?”