MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1478: Trật Tự, thức tỉnh đi (5)

Số 13 Phố Mink

Chương 1478: Trật Tự, thức tỉnh đi (5)

1,471 từ · ~8 phút đọc

“Lại là lời nguyền của gia tộc kia?”


“Bà nội ta cũng không cảm thấy đó là lời nguyền rủa, ta biết, trong nội tâm của


bà ấy vẫn luôn không buông bỏ được người đàn ông đã hạ lời nguyền lên gia


tộc của bà ấy, có lẽ ta nên xưng hô người đó là “Ông”, bởi vì tuổi của ông ta


cũng không nhỏ.”


“Có lẽ có thể thay một cách suy nghĩ khác, tìm cách phá vỡ lời nguyền rủa này.”


Philomena lắc đầu, nói: “Tìm không thấy ông ta, ông ta và dòng họ của mình,


giống như là đã biến mất trên cõi đời này vậy.”


“Chờ sau này đi, khi địa vị và cấp độ của chúng ta lại cao hơn một chút, nói


không chừng có thể tra ra được thông tin mà trước đây không tiếp xúc được.”


“Không còn kịp rồi, ta có thể cảm nhận được cách mà bà nội ta nhìn ta đã thay


đổi, bà ấy muốn trở lại tuổi trẻ, bà ấy đã có chút không nhịn được nữa, hoặc là


về sau có một ngày, lúc ta trở về đơn vị, ta đã không còn là bản thân ta, mà là bà


nội của ta. Đương nhiên, bà ấy sẽ để cho đội trưởng ngài nhìn không ra sự thay


đổi này. Dù sao, bà nội ta cũng sẽ chỉ mạnh mẽ hơn ta, đối với tiểu đội mà nói,


ta đến cùng là ta, hay là là bà nội ta, thật ra cũng không có gì khác biệt, không


phải sao?”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy, không sai.”


Philomena: “…”


Đúng lúc này, Pall bỗng nhiên hô lên: “Dưới mặt biển có người, meo!!!”


“Gâu gâu gâu!” Kevin cũng sủa lên.


Gần như đồng thời, chiến hạm chỉ huy và tàu bảo vệ ở bốn phía, đều kéo vang


lên cảnh báo, điều này có nghĩa có kẻ địch đã đến gần thuyền!


Dưới mặt biển, từng bóng người bay vụt ra, chừng mấy trăm người, một nửa thì


bay nhào về phía chiến hạm chỉ huy, còn sót lại thì phân tán về phía tàu bảo vệ


chung quanh. Đám trước là vì ám sát, đám sau thì là vì ngăn cản tiếp viện từ các


tàu bảo vệ.


Những người này trên người đều mang theo quyển trục, lúc quyển trục mở ra,


trực tiếp xuyên thấu qua lớp phòng ngự cấp thấp bảo vệ phía ngoài thuyền mà


đặt chân lên boong tàu.


Lúc giao chiến thì mới mở ra loại vòng phòng ngự có khả năng chặn được đòn


tấn công của Pháo Ma Tinh, loại phòng ngự này không có khả năng sử dụng


liên tục, bởi vì phải trả giá quá lớn, cho dù những tàu tiếp tế kia không mang gì


ngoài tinh thạch năng lượng thì cũng không chịu được loại lãng phí này, cho


nên lúc này mới cho họ cơ hội để tập kích.


Trong chốc lát, khắp nơi trên chiến hạm chỉ huy đều xuất hiện ánh sáng thuật


pháp chói lọi hoặc là tiếng nổ dày đặc, tiếng chém giết và tiếng kêu thảm thiết


càng vang lên liên tiếp. Chỉ có điều người trên thuyền trên đã sớm chuẩn bị, cho


nên sau khi vượt qua sự hỗn loạn lúc đầu, lập tức có thể khống chế cục diện.


Karen ở phòng quan sát trên cao mà nhìn xuống mười mấy bóng người xuất


hiện ở phía dưới, sau khi bọn chúng trèo lên thuyền thì ném ra quyển trục cùng


với một đống đạo cụ khác, để những binh sĩ lao đến trước nhất của Nguyệt Nữ


Thần Giáo tổn thất nặng nề. Nhưng cùng với việc những thần quan ở trên các


tầng bắt đầu sử dụng nỏ và súng thuật pháp để áp chế, thế tấn công của những


người này ngay lập tức bị áp chế trở lại.


Những võ sĩ của Nguyệt Nữ Thần Giáo không ngừng phóng tới boong tàu, bắt


đầu cùng bọn chúng chém giết.


Bóng dáng của Yadu càng xuất hiện ở phía dưới, bình tĩnh chỉ huy thuộc hạ tiến


hành chia ra để bao vậy thích khách. Karen để ý đến trong đám người này có


một người mà anh cũng quen biết, một tên là Peder, là cái tên họ Simerson xém


bị mình đánh chết lúc ở trong rừng cây trên đảo Ám Nguyệt; một tên khác tay


cầm hai thanh đao, lúc giao chiến thì cho dù là lớp giáp trước ngực của bọn võ


sĩ cũng bị hắn dùng một đao xé nát…


Lango, lúc mình rời khỏi Cánh Cổng Luân Hồi đã gặp mặt hắn, cũng là do hắn


mở trận pháp dịch chuyển để cả đội của mình cùng rời đi, mình vẫn luôn hoài


nghi hắn hẳn là bị trong một linh hồn hùng mạnh nào đó trong cổng chiếm giữ


thể xác. Không, nói cho đúng, cái tên Lango mà mình nhận biết từ đầu vốn


chính là một linh hồn hùng mạnh nào đó của Luân Hồi Thần Giáo trong Cổng.


“Đội trưởng?” Muri đi tới gần phòng quan sát.


Karen giơ tay lên, nói: “Chính chúng ta cũng phải chú ý cảnh giới, không cần


xuống dưới hỗ trợ, người của Nguyệt Nữ Thần Giáo cũng không hi vọng chúng


ta xuống hỗ trợ.”


Có lẽ bọn họ cũng lo lắng rằng đám người bọn mình xuống dưới là muốn học


theo đoàn trưởng Neo mà đi lừa tiền.


“Vâng, đội trưởng, bắt đầu cảnh giới!”


Đám người lên thuyền cũng không có xông lên lầu, từ lúc mới bắt đầu đã bị áp


chế trên boong thuyền, tiếp tục chém giết và tiêu hao một hồi, đám người lên


thuyền tử thương trầm trọng.


Cuối cùng, Karen trông thấy Lango đâm hai thanh đao vào boong tàu, một


nguồn sức mạnh ôn dịch kinh khủng vậy mà xuyên thấu qua trận pháp phòng


ngự của tàu mà lan ra xung quanh, dẫn đến đám võ sĩ của Nguyệt Nữ Thần Giáo


đứng ở phía trước toàn thân chảy ra nước mủ, từng người quỳ rạp dưới đất phát


ra tiếng kêu thảm.


Lango rút đao ra, chém về vòng bảo vệ phía trước, vòng bảo vệ bị xé rách ra


một vết rách, ngay lập tức, hắn ta mang theo Peder cùng với bảy tám người còn


lại nhảy xuống qua khe hở, chìm vào trong biển cả. Lúc Lango nhảy xuống,


Karen cảm giác hình như khóe mắt của hắn cố ý liếc về phía mình, hắn cũng


phát hiện mình?


Cuộc chém giết trên chiến hạm chỉ huy và những tàu bảo vệ khác cũng sắp tiến


vào hồi cuối, bởi vì bên phía hạm đội có sự chuẩn bị, đêm nay quan chỉ huy đưa


ra hai mệnh lệnh cảnh giới, cho nên hơn chín phần người đột nhập bị bắt sống


hoặc giết chết, chỉ có một phần nhỏ là trốn thoát.


Thuyền trưởng Yadu đi đến cầu thang mạn thuyền, hẳn muốn về phòng chỉ huy


để báo cáo tình hình cho chiến hạm chỉ huy, nửa đường hắn ngẩng đầu, nhìn về


phía Karen đứng ở phòng quan sát trên cao, cười nói:


“Đội trưởng Karen thấy sợ sao?”


Karen mỉm cười đáp lại: “Đúng là hơi sợ một chút.”


“Vậy bây giờ đội trưởng Karen có thể ngủ yên giấc, ngủ ngon.”


“Được rồi, ngài cũng sớm nghỉ ngơi một chút.”


Karen ôm Pall đi trở về “Phòng chỉ huy”, trong đầu nhớ lại cảnh tượng lúc


Lango ra tay, hắn rõ ràng có thể tạo ra thiệt hại càng lớn, nhưng hắn vẫn luôn áp


chế mà không có sử dụng toàn lực.


Mà lại, kẻ như hắn và con cháu gia tộc Simerson như Pede, hẳn phải là tinh


nhuệ được đưa đến trên chiến hạm chỉ huy làm chủ lực ám sát mới đúng, tại sao


lại được sắp xếp đến tàu bảo vệ để ngăn cản viện binh? Xem ra, lần này căn bản


cũng không phải là vì muốn ám sát thành công mà tới, càng giống là loại nghi


thức cố ý đưa mạng, một quá trình bàn giao.


Lúc này, Mota và đội trưởng đội bảo vệ của Karen là Anse tới. Anse mở miệng


nói: “Không sao, đã quét sạch kẻ xâm nhập, xin ngài an tâm.”


“Được rồi, cảm ơn.”


Mota vui vẻ nói: “Bọn hắn tuyệt vọng triệt để, vậy mà dùng tới phương thức tự


sát này để phá vợ cục diện, tôi nghĩ, chẳng mấy chốc thì chúng ta sẽ giành được


thắng lợi trong chiến dịch này.”


“Đúng vậy, chúc mừng ngươi, cũng chúc mừng Nguyệt Nữ Thần Giáo.”