MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1487: Nguồn gốc xui xẻo (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1487: Nguồn gốc xui xẻo (2)

1,356 từ · ~7 phút đọc

Karen nhìn thấy Pall đang nằm ngáy o o trên đệm của mình, lắc đầu, nói: “Để


bọn họ nghỉ ngơi đi.”


“Có cần uống nước không?” Philomena hỏi…


“Ừm.”


Philomena cầm một cái chén, bắt đầu mớm nước cho Karen.


Karen cảm thấy nếu so sánh điện hạ Ophelia với Philomena, đều xem như đã rất


biết quan tâm chăm sóc người khác, ít nhất trong lúc Ophelia đút nước cho


người khác uống cũng sẽ không giơ cái chén quá cao để nước tràn vào mũi của


người ta


Nhẹ gật đầu, ra hiệu được rồi, Philomena lấy chén nước ra.”Nơi này là nơi


nào?”


“Một hòn đảo, một hòn đảo không tồn tại trên hải đồ.”


“Ở chỗ này bao lâu rồi.”


“Không bao lâu, vẫn chưa tới thời gian hai ngày. Ngài không cần phải lo lắng,


chúng ta ở lại nơi này, một là bởi vì vết thương của ngài cần dừng lại để tĩnh


dưỡng, hai là vì quan sát tình huống một chút, con mèo kia của ngài thế mà rất


có lòng tin dẫn mọi người rời khỏi biển cả.”


“Vị trí hiện tại của chúng ta, có lẽ cũng không cách khu vực chiến trường được


bao xa.”


“Không xa, dựa theo tốc độ di chuyển của chiến thuyền mà xem xét, có thể nói


là rất gần, nhưng hai ngày này không có bất cứ dấu vết gì của chiến thuyền


Luân Hồi đi ngang qua nơi này, sau khi bọn họ đánh xong trận kia chắc hẳn đã


ngay lập tức tiến về phía quần đảo Winroth để giải vây rồi.”


“Ừm.”


Karen lên tiếng, xem ra thì nhóm người của mình đúng là an toàn.


“Vết thương của ngài vốn rất nặng, bây giờ đã tốt hơn nhiều.”


“May mắn mà có Blanche.” Karen cười nói.


“Không, là do cơ thể của ngài chưa từng xuất hiện một chút xíu dấu hiệu gì của


sự nhiễm trùng, điều này khiến cho Mục Sư có thêm nhiều không gian để phát


huy, việc mà cô ta làm được nhiều nhất cũng chỉ giúp ngài khôi phục vết thương


lại như cũ, khôi phục dung mạo.”


Bỏng sợ nhất đó là nhiễm trùng, cơ thể của Karen chắc hẳn đã bị bỏng diện tích


lớn, nhưng bởi vì cơ thể của anh đã từng bị Ranedal cải tạo, sự ô uế càng kinh


khủng hơn còn chịu được, mà vết thương nhiễm trùng… Chỉ có thể coi như là


thứ cấp thấp nhất.


Chỉ có điều là sự đau đớn này, nên chịu thì vẫn phải chịu, nhưng sau khi chịu


đựng xong cũng không có cái tác dụng phụ gì, xem xét trên tổng thể vẫn đáng


giá. Đợi một chút, khôi phục dung mạo?


Karen cúi đầu xuống, trông thấy làn da ở vị trí trước ngực mình còn rớm máu.


Philomena mở miệng nói: “Là mèo của ngài nói không cần băng bó vết thương


cho ngài, bằng không đợi lúc để lộ băng gạc sẽ còn phải kéo theo một lớp da lại


chịu đau đớn thêm một lần.” Karen nhẹ gật đầu, cũng đúng, đã không có nguy


cơ bị nhiễm trùng, bên người lại có một vị mục sư, vậy thì mọi thứ trực tiếp một


chút là được. Tuy vậy thì Karen vẫn giơ tay lên, sờ lên đầu của mình, không có


sờ thấy tóc, lại theo đó mà sờ lên trán của mình, cũng không cảm nhận được


lông mày. Philomena nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch.


Karen cảm giác được, cô ta là đang nhịn cười.


Thật lâu, cô ta hít sâu một hơi, nói: “Những phần lông tóc này rất nhanh cũng sẽ


mọc lại thôi.”


“Thật ra ta đang cảm thấy rất có hứng thú với bộ dạng của mình lúc này, có


gương sao?”


“Không có.”


“Kiếm của ta.”


Philomena dựng thanh kiếm Lưu Tư lên giúp Karen, để thân kiếm quay về phía


đối diện với Karen, mượn nhờ tia sáng hơi mờ tối lúc này, Karen nhìn thấy hình


ảnh phản chiếu của mình trên thân kiếm. Không có tóc không có lông mày, nhìn


có vẻ hơi quá sạch sẽ, nhưng cũng không tính là quá khó coi.


Philomena mở miệng nói: “Trong tình huống lúc đó, nếu như không phải ngài


dẫn đường, chúng ta đều phải chết.”


“Đây là việc ta phải làm.”


“Ngài cần ăn thứ gì đó sao?”


“Không cần, muốn ngồi dậy một hồi.”


Philomena hiểu sai ý, ngồi xổm dậy rồi đặt hai chân sau lưng Karen, để đầu gối


của mình chống lên lưng của Karen.


“Dìu ta đến trước một thân cây để ngồi xuống hoặc là đặt một cái đệm lót phía


sau lưng ta.”


“Được rồi.”


Philomena lấy mấy cái đệm chung quanh rồi chất lên, Karen có thể giống như


đang nằm ở trên giường vậy, nửa nằm nửa dựa lưng.


Sau đó, Karen mở to mắt một hồi rồi từ từ nhắm hai mắt, cơ thể của anh cần


tiếp tục nghỉ ngơi, nhưng anh đã ngủ đủ, tinh thần đã được bổ sung, không ngủ


tiếp được.


Mặt trời mới mọc lên, mọi người cũng lần lượt tỉnh lại, nhao nhao tới chào hỏi


Karen, bởi vì trước đó Karen có tỉnh lại một lần, cho nên đám người đã sớm rõ


ràng tính mạng của đội trưởng không có nguy hiểm, bởi vậy cũng không có


người cố ý biểu hiện ra dáng vẻ cực kỳ kích động.


Việc mà sau đó mọi người cần làm đó là “Đóng thuyền”, cũng không phải là


muốn tạo ra một chiếc có thể tự mình di chuyển, mà là cân nhắc đến loại thuyền


có thể di chuyển cự ly xa, ở trong mồm của hải thú cũng không được thoải mái


lắm, cho nên mọi người muốn dựng lên một căn “Phòng” trên lưng hải thú, xem


hải thú như một chiếc thuyền, cả nhóm có thể ngồi ở trong phòng.


Mặc dù diện tích của hòn đảo này cũng không xem như quá lớn, nhưng vật liệu


cũng rất phong phú, “căn phòng” xem như cũng đã bắt đầu thành hình, chờ đến


lúc hoàn toàn xây dựng xong thì thiết kế thêm một chút để cố định nó lên trên


lưng của hải thú. Lúc giữa trưa, hải thú nổi lên mặt nước, phun ra một lượng lớn


tôm cá lên trên bờ, sau đó lại lặn xuống, nó không chỉ săn mồi cho riêng mình,


còn giúp giải quyết vấn đề thức ăn cho đám người trên bờ.


Pall rất hài lòng đối với biểu hiện của nó, chỉ có điều cô đã có Acelos, cho nên


cũng không tính mang theo nó về Wien, cô quyết định chờ đến lúc cả nhóm


người đã an toàn đến được trận pháp dịch chuyển quay về đại khu thì giải trừ


giam cầm để cho nó tự do, đồng thời ban cho nó một chút đồ tốt làm phần


thưởng, về phần phải ban thưởng cho nó cái gì, Karen không biết, Pall cũng


không nói tỉ mỉ.


Lúc hoàng hôn, đám người dừng công việc “xây phòng lại”, chuẩn bị một bữa


tiệc nướng hải sản buổi tối, trong lúc nướng đồ nước, xảy ra vài việc ngoài ý


muốn, đầu tiên là hải thú ở dưới nước phun ra những bọt khí rất lớn, sau đó


Muri ngồi bên bờ cảnh giới truyền tín hiệu về.


Cũng không phải là tín hiệu có nguy hiểm tiến đến, chỉ nói rõ là có biến.


Chỉ trong chốc lát, Muri đỡ hai người đến đây, đều là người quen biết, một


người Anse từng làm đội trưởng đội bảo an cho Đội Quan Sát, một người khác


thì là Mota. Khuôn mặt của hai người tiều tụy, Mota tiêu hao khá nhiều thể lực,


trên người Anse thì bị thương, tuy vậy thì sau khi được cứu, cũng còn giữ tỉnh


táo.


Vẻ mặt của Anse có chút chết lặng mà ngồi ở đó.