MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1510: Tế phẩm (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1510: Tế phẩm (2)

1,246 từ · ~7 phút đọc

Nhưng câu chuyện vào lúc này xuất hiện một sự chuyển hướng đầy bất ngờ, để


Karen cảm thấy có chút không thoải mái, bởi vì trước lúc sự chuyển hướng xuất


hiện cũng không có bất cứ sự dẫn dắt nào, mà còn khác biệt quá lớn với khung


cảnh và không khí của câu chuyện trước đó. Nhân vật chính vào đêm trước


ngày quyết định thổ lộ tình cảm, đi đến nhà mà cô gái mình thích, lại phát hiện


mọi người trong nhà đang mài dao, ông bà, cha mẹ, các anh chị em vừa mài dao


vừa nói ngày mai phải đối phó nhân vật chính như thế nào, nên phân thây, nấu,


hầm hoặc ướp gia vị ra sao.


Nhân vật chính bò tới trên góc tường vừa lúc nghe được cuộc đối thoại, bị hù


sợ, đêm đó lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy trốn, trên đường gặp phải


“Thôn trưởng” của nơi này và các nhân vật khác, bọn họ đều rất quan tâm mà


hỏi thăm nhân vật chính đã trễ như vậy còn muốn đi đâu? Những nhân vật này


lúc trước khi nhân vật chính vừa đến nơi đây đều từng quan tâm tới hắn, cũng


đều được giới thiệu, nhưng ở trong sự miêu tả, mỗi một câu mà bọn họ nói đều


có ẩn chứa ý nghĩa khác.


Giống như trong lúc bất thình lình, tất cả mọi người trên toà đảo này, đều có


một gương mặt đen tối khác, chuẩn bị tra tấn sát hại nhân vật chính. Cuối cùng,


nhân vật chính dựa theo sự cơ trí của mình không ngừng ứng đối, sau đó chạy


trốn tới bến tàu, trèo lên một chiếc thuyền.


Lúc thuyền đang ra biển, người chèo thuyền bỗng nhiên lộ ra nụ cười của thú


dữ, muốn giết chết nhân vật chính, đang lúc nhân vật chính sắp bị giết chết,


trong lúc giãy giụa giằng co, người chèo thuyền bị nhân vật chính đẩy rớt xuống


biển, không chờ đến lúc người chèo thuyền bò lên, hắn đã bị một con hải thú


cắn lấy rồi lôi xuống biển. Nhân vật chính lập tức chèo thuyền rời khỏi nơi này.


Phần trước và phần sau của câu chuyện này, đều là lấy phương thức bút ký mà


ghi lại, nhẹ nhàng khôi hài hài hước, chi có là một đoạn chuyện kể này, để


Karen có cảm giác như khi đọc « Liêu Trai » đời trước. Đều có tín ngưỡng mặt


trăng, lại muốn giết nhân vật chính là tín đồ của Nguyệt Thần?


Karen cầm lấy bút máy, vẽ lên hai cái vòng tròn. Chẳng lẽ, nhân vật chính đã


lên Đảo Ám Nguyệt?


Nhưng đảo Ám Nguyệt chỉ thờ phụng Ám Nguyệt, bọn họ thậm chí cũng không


biết Ám Nguyệt là Nữ Thần, bản thân Ophelia là Vương tộc cũng không rõ ràng


về chuyện này cho đến khi mình kể cho cô ấy biết.


Tuy vậy thì truyền thừa của Nữ Thần Ám Nguyệt có khả năng cũng không chỉ


giới hạn ở trên Đảo Ám Nguyệt, chỉ có thể nói, đảo Ám Nguyệt là kế thừa một


bộ phận truyền thừa rồi phát triển được thành một thế lực nhỏ. Ở trong dòng


sông lịch sử, không biết có bao nhiêu tín ngưỡng và truyền thừa đã bị chôn vùi.


“Ha ha, thắng rồi, ta đoán được thân phận của Phù Thủy và Thợ săn, ván này


đúng là gặp thần giết thần.”


Mota là phe Sói thắng, lúc này cũng khó tránh khỏi kích động và vui sướng


trong, nhưng sau khi nói xong lời này thì hắn lập tức ý thức được mình phạm


vào điều kiêng kị, hai tay đặt trước người, thành kính nói: “Xin ngài khoan thứ


cho sự mạo phạm của tôi, ca ngợi Nguyệt Thần.”


“Phù!


Sau khi Mota cất lên một tiếng ca ngợi này, chiếc giếng nằm giữa hố sâu trong


rừng kia, bỗng nhiên lóe ra một chùm ánh sáng màu hồng.


Ngay sau đó, mặt nước trong giếng vốn đang trong vắt, bắt đầu dần dần biến


thành màu đỏ, một bóng người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ lộng lẫy từ từ trồi


lên miệng giết.


Chân tay của cô ta có chút cứng đờ, từ từ giơ tay lên, trên người liên tục phát ra


âm thanh vang giòn, ở trong cái hố yên tĩnh này, âm thanh như vậy để người ta


tê cả da đầu. Mặt của cô ta hoàn toàn bị mái tóc dài bao phủ, không thấy rõ


khuôn mặt.


Lập tức, cơ thể cô ta bất động, chỉ còn lại đầu, vẫn đang trong tư thế nghiêng ta


mà “lắng nghe” xung quanh, giống như là đang tìm kiếm thứ gì, tìm phương


hướng. Tất cả cảnh vật lúc này, đều lộ ra vẻ im ắng.


Một ván mới bắt đầu.


“Ca ngợi Nguyệt Thần, ta lấy được một là bài tốt.” Anse vừa cười vừa nói. Puer


lập tức chỉ trích nói: “A, ngươi không thể làm như vậy, như vậy phạm quy!”


Anse lập tức ý thức được, vội nói: “Thật ngại quá, lỗi của tôi, bỏ ván này, có


được hay không?”


Đây là câu nói mà lúc trước mọi người cấm không được nói, bởi vì câu này


cũng ngang với câu “Ta thề với trời, ta là phe dân”.


“Được rồi, bắt đầu lại, chia bài đi.”


“Răng rắc!”


Người phụ nữ áo đỏ xác nhận phương hướng, cơ thể của cô ta bắt đầu lướt đến,


từ bên trong cái hố có âm thanh ngâm tụng trầm thấp đang truyền đến, giống


như là một nghi thức thần bí đã bị ngắt quãng trong suốt biết bao năm tháng,


vào lúc này lại bị mở ra một lần nữa.


“Ừm, mệt rồi, nên nghỉ ngơi.” Karen khép quyển sách lại, nhẹ nhàng vuốt vuốt


cổ, nhìn bộ dáng của bọn họ chắc hẳn là muốn chơi đến đêm khuya, được rồi,


mình nên nghỉ ngơi sớm một chút để chuẩn bị điểm tâm cho bọn họ vào sáng


mai. Đang lúc Karen chuẩn bị đi vào cái lều vải mà Ventura dựng trước cho


mình, bỗng nhiên cảm thấy mình hốc mắt của mình hơi nóng lên.


Hả?


Có chuyện gì xảy ra?


Karen hơi nghi ngờ một chút mà ngẩng đầu, nhìn lên mặt trăng trên bầu trời,


phát hiện mặt trăng đã biến thành màu đỏ máu.


“Alfred, rót cho ta ly nước.”


“Được rồi, thiếu gia.” Alfred lập tức đứng dậy, rót một ly nước đến cho Karen.


“Ánh trăng đêm nay không tệ.” Karen nói. Alfred ngẩng đầu nhìn một chút,


cười nói: “Đúng vậy, thiếu gia, ánh trăng rất đẹp.”


“Ừm.”


Chờ đến khi Alfred trở về tiếp tục trò chơi, Karen bưng ly chén không có đi vào


trong lều vải, mà là đi tới một tảng đá ở ngoài mà ngồi xuống.


“Là do Con Mắt Ám Nguyệt của ta đã xảy ra vấn đề gì rồi sao?”


Karen vừa nhẹ nhàng xoa nắn hai mắt của mình vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu


nhìn nhìn lên mặt trăng trên đỉnh đầu, vẫn là một màu đỏ như máu.


Đột nhiên,


Bên tai Karen truyền đến âm thanh của một người phụ nữ xa lạ:


“Cảm ơn ngươi đã đưa tế phẩm tới.”