MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1516: Ám Nguyệt báo thù (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1516: Ám Nguyệt báo thù (3)

1,399 từ · ~7 phút đọc

Philomena thì bắt đầu ngáp, cô đã sắp không chịu nổi cơn buồn ngủ, sau đó cô


giơ tay lên, mở miệng nói:


“Mọi người, cơ thể của ta giống như đã bị thứ gì kích thích nên đã xảy ra vấn


đề, ta muốn rời khỏi nơi này trước.”


“Sao vậy?” Blanche lập tức đi tới, sử dụng thuật thăm dò cho Philomena, sau đó


nghi ngờ nói, “Linh hồn của cô giống như sắp ngủ say.”


Puer thấy thế, lập tức hô: “Muri, ngươi mau chóng dẫn Philomena rời khỏi nơi


này, đáng chết, thứ kia sau khi trở về không còn bị giam giữ, nó đang tìm người


để nhập xác!”


Muri ngồi xổm xuống trước mặt của Philomena, ra hiệu cô trèo lên.


Nhưng Philomena lại trực tiếp đẩy Muri ra, tự mình chạy về phía ngoài, Muri


thấy thế, lập tức gọi thêm Bart và Ventura đuổi theo.


Đúng lúc này, bên tai Karen truyền đến một hồi âm thanh “Lạch cạch”, anh chịu


đựng sự đau đớn mà mở mắt ra, nhìn về phía bên cạnh mình, phát hiện một bàn


tay đã nhô ra từ bên trong rồi bắt lấy miệng giếng, sau đó là cả cánh tay của cô


ta nhô lên.


Cô ta bò ra rồi!


Mặt của người phụ nữ nhô ra khỏi miệng giếng, mặc dù cả gương mặt vẫn bị


mái tóc bao phủ, nhưng cô ta quả thật đang nhìn về hướng mà Philomena rời


khỏi.


Chỉ có điều là lần này khi cô ta xuất hiện, cơ thể rõ ràng có chút thiếu tự nhiên


mà run lên.


Cơ thể của cô ta, đã hoàn toàn leo ra ngoài, đứng ở trên thành giếng.


Kevin nhìn về phía nơi này, phát ra tiếng sủa “Gâu gâu gâu”.


Tựa như là nghe được tiếng sủa của Kevin, mặt của người phụ nữ này nhìn về


phía Kevin.


Kevin lập tức xoay lưng lại với người phụ nữ, hết sức chăm chú mà nhìn chằm


chằm vào pho tượng trước mặt, giống như là đã phát hiện ra bí mật lớn gì.


“Người phụ nữ” này rõ ràng có xu thế mất khống chế.


Cô ta là trung tâm của tế đàn này, nhưng sau khi tế đàn này được dựng lên, có


thể nói rằng chín phần mười tác dụng của nó là để áp chế cô ta, để cô ta yên


lặng mà trở thành một “Công cụ”, để cô ta làm một cái cối xay;


Xay tín đồ của Nguyệt Nữ thành sinh tố rồi đút cho tín đồ Ám Nguyệt uống.


Bây giờ xem ra, công việc kết thúc nghi thức có lẽ là khâu quan trọng nhất


trong nghi thức của tế đàn này.


Sở dĩ Kevin lại quay lưng lại với cô ta là bởi vì nó có thể đoán được rằng


“Người phụ nữ này” muốn làm gì, cô ta muốn tìm một cơ thể.


Nếu như sắp xếp theo thứ tự mà nói, có ba người có cơ thể phù hợp nhất để cô


ta tiến vào.


Người thứ nhất đó là Karen, Con Mắt Ám Nguyệt là vật dẫn tốt nhất, nhưng


trên người Karen có “Cơ chế bảo vệ”, có thể nhìn ra điều này vì từ lúc vừa mới


bắt đầu thì Karen đã được bảo vệ ở trong một cái lồng sau đó lại được truyền


sức mạnh vào trong Con Mắt Ám Nguyệt.


Karen là người thích hợp nhất, nhưng cũng là mục tiêu mà người phụ nữ này


không thể ra tay nhất.


Còn hai sự lựa chọn khác, chính là cơ thể của mình và Philomena.


Đúng vậy, Kevin rõ ràng biết rằng cơ thể của con chó vàng này phù hợp để chứa


đựng người phụ nữ này, bởi vì nó vốn đang sống trong cơ thể này, lão Hoven đã


bố trí phong ấn nhìn có vẻ như là một ổ khóa, khóa chặt phía ngoài lại, nhưng


cơ thể này chẳng lẽ không phải một “ngôi nhà” có thể chịu tải vô cùng vững


chắc?


Còn về phần Philomena… Đặc tính của cô ta, trực tiếp để cho cô ta trở thành đối


tượng phù hợp nhất để người phụ nữ này sử dụng cơ thể, bởi vì cô ta vẫn luôn


đảo nghịch hiện thực và giấc mộng, cho nên cơ thể trong hiện thực của cô ta sẽ


càng “Sạch sẽ” hơn.


Cơ thể của người phụ nữ này bắt đầu bồng bềnh lên, chuẩn bị đuổi về hướng mà


Philomena rời đi.


Karen thấy thế, lập tức đưa tay nắm lấy mắt cá chân của người phụ nữa này, hạn


chế khả năng di chuyển của cô ta.


Người phụ nữ cúi đầu xuống, “Nhìn” Karen một chút, sau đó một nguồn sức


mạnh từ từ đẩy hai tay của Karen ra.


Bất kể như thế nào, Karen cũng không thể để người phụ nữ này cứ như vậy mà


đuổi theo Philomena, một khi cô ta chiếm giữ cơ thể của Philomena, có trời mới


biết được tiếp đó sẽ lại có chuyện gì xảy ra nữa.


Đương nhiên, có thể nghĩ tới một hậu quả trực tiếp nhất đó chính là sau khi cô


ta thoát khỏi sự ràng buộc, đầu tiên sẽ lấy đi Con Mắt Ám Nguyệt của bản thân


mình.


“Xiềng Xích Trật Tự!”


Từng sợi Xiềng Xích Trật Tự bay ra từ trên người của Karen, đồng thời Karen


đang cố kìm nén cơn đau mà sử dụng Con Mắt Ám Nguyệt.


Trong chốc lát, lực đẩy của người phụ nữ này nhỏ lại, Karen không chỉ dùng hai


tay nắm lấy mắt cá chân của cô ta, Xiềng Xích Trật Tự cũng hoàn thành việc


trói chặt cô ta lại.


Người phụ nữ đang dần dần dùng sức muốn thoát khỏi sự ràng buộc, sức mạnh


của cô ta rất lớn, tựa như việc tránh khỏi cũng là một điều hết sức dễ dàng.


Karen không còn do dự nữa, cả người đứng lên rồi nhào về phía người phụ nữ,


sau đó Xiềng Xích phát ra sức mạnh, kéo cả hai cùng rơi vào trong miệng


giếng.


“Đội trưởng!”


“Thiếu gia!”


“Gâu gâu gâu!!!”


Puer hô lên: “Bây giờ cậu ta vẫn còn an toàn, mau chóng tìm manh mối để kết


thúc nghi thức đi, nhanh lên!”


…


“Vù!”


Karen cảm giác mình lọt vào bên trong giếng nước, người phụ nữ kia cũng bị


mình kéo xuống cùng.


Lúc này, ánh mắt của anh đã bắt đầu nhìn xuống dưới, phát hiện ở nơi sâu nhất


của cái giếng này, có một người phụ nữ mặc trang phục màu đỏ đang ngồi ở đó.


Đây cũng không phải có nghĩa rằng còn có một người khác ở dưới đáy giếng,


chắc hẳn là dấu ấn tinh thần để lại ở nơi này, thể hiện ra cảnh tượng đã xảy ra ở


nơi này từ không biết bao nhiêu tháng năm trước đây.


Trong cảnh tượng này, có máu tươi màu vàng kim chảy ra từ trên người cô ta,


hiển nhiên rằng người phụ nữ này đã bị thương rất nghiêm trọng, nhưng khí thế


trên người cô ta, vẫn làm người ta cảm thấy kinh khủng và kính sợ như cũ.


Ở chung quanh, có rất nhiều người đang quỳ, trên mặt của bọn họ đều hiện ra sự


bi phẫn.


Người phụ nữ đưa tay, xé toang da thịt của mình, lấy một khúc xương từ trong


người mình ra, đặt ở trước mặt.


“Chúng ta thua, nhưng ta tuyệt đối sẽ không chịu thua.


Truyền Thần chỉ của ta, dùng từng khúc từng khúc xương cốt của ta phân phát


cho các bộ tộc, tạo thành cối đá nghiền nát những kẻ tín ngưỡng Artemis, để


tẩm bổ cho tín đồ của ta.


Ta tin chắc,


Chúng ta cuối cùng sẽ đứng thẳng lên một lần nữa,


Chúng ta cuối cùng sẽ mạnh lên một lần nữa,


Chúng ta cuối cùng sẽ khơi mào cuộc chiến báo thù.


Ám Nguyệt,


Là tín ngưỡng của ta và các ngươi.


Bởi vì cuối cùng cũng sẽ có một ngày,


Chúng ta sẽ để cho Mặt Trăng vô cùng cao quý nhưng cũng vô cùng bẩn thỉu


treo trên trời cao kia, tăm tối vô quang!”