MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1559: Địa ngục trần gian (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1559: Địa ngục trần gian (1)

1,513 từ · ~8 phút đọc

Lão thuyền trưởng ngồi ở trên khán đài, tay trái cầm một cái cái tẩu mà hút từng


hơi, tay phải thì cầm một miếng thịt muối, ăn kèm khi hút thuốc.


Ở phía dưới, mấy tên thuyền viên mới được chiêu mộ thêm đang bị những


thuyền viên cũ khiển trách, thật ra bọn họ cũng không làm gì sai trái, nhưng


cũng là bởi vì không tìm được sai lầm cho nên bắt đầu khiển trách nặng nề hơn.


Trước mắt thì chiếc thuyền cướp biển nhỏ này của hắn đã rời khỏi bến tàu, đi


tới vùng biển phía ngoài nhưng vẫn còn trông thấy được Hỏa Đảo, đây là dựa


theo lời của ngài Alfred mà làm.


Mặc dù bây giờ không phải thời điểm thích hợp để ra ngoài “Đi săn”, dù sao thì


thuyền viên mới còn cần thời gian để rèn luyện, nhưng lão thuyền trưởng vẫn


quyết định ngoan ngoãn nghe lời.


Cả cuộc đời này của hắn cũng không có thành tựu gì, vất vả cực khổ cũng chỉ


tích lũy được chiếc thuyền cướp biển nhỏ này, một khẩu Pháo Ma Tinh duy nhất


ở trên thuyền thì cũng là hàng trưng bày, không bắn được, chỉ là để cho chiếc


thuyền này có thêm chút thể diện;


Lúc bình thường cũng không cướp được chiếc thuyền lớn nào, càng không tìm


kiếm được bảo tàng gì, dù sao thì bây giờ một vài thuyền hàng có quy mô lớn


một chút thì hỏa lực còn mạnh hơn cả hắn, cho dù có tiếp cận mạn thuyền để


chiến đấu thì cận chiến chém giết cũng không có lợi thế gì.


Dù sao thì hắn cũng biết mình bản thân chân tay lẩm cẩm cũng chẳng thể cầm


đao cầm kiếm gì, miễn cưỡng ngưng tụ ra một lớp Thủy Giáp cũng chẳng thể


chặn nổi một phát đạn thuật pháp, hơn nữa còn sẽ để cho mình lạnh cóng đến


nỗi ngày thứ hai bị cảm lạnh chân tay run lẩy bẩy.


Cho nên, con đường kiếm tiền từ chiếc thuyền này của hắn thường thường cũng


chỉ là đến những hòn đảo thổ dân mà thu một chút phí bảo hộ, hoặc là tìm một


chút đội tàu hàng nhỏ thu một chút phí thông tin, nói cho bọn họ biết về hành


động gần đây của những tàu cướp biển lớn và sự thay đổi của thời tiết hay dòng


biển.


Còn có nhiều lúc, hắn sẽ còn đi buôn vài loại hàng đặc sản để kiếm tiền từ


chênh lệch giá.


Có thể nói, bản thân hắn cũng giống như chiếc thuyền cướp biển nhỏ này vậy,


cũng là một kẻ “đầu đường xó chợ” trong vùng biển này.


Cho nên, hắn đối với việc con trai lớn muốn lật đổ mình cũng không cảm thấy


có gì kỳ lạ, người trẻ tuổi trẻ trung khoẻ mạnh chắc chắn không thích cuộc sống


như vậy, trong lòng bọn họ còn có sự hung hăng bành trướng thuộc về cướp


biển.


Đương nhiên, phản loạn thất bại, con trai lớn của mình thì chết rồi, nhưng hắn


cũng không quá đau lòng, hắn không chỉ có nhiều con trai, mà lại cũng không


biết ai là con ruột của mình.


Lúc tuổi còn trẻ điều kiện kinh tế không được dư dả, đi ăn một chút điểm tâm


cũng không phải là tự mình lựa chọn, mà là cả đám người gom tiền bao một


món điểm tâm để ăn;


Sau đó ai mang thai, thì ném đứa bé lên trên thuyền, nói là của ngươi… của các


ngươi.


Cụ thể là của ai trong đám người thì cũng không ai biết; thậm chí là có phải của


đám người này hay không thì cũng chẳng ai rõ ràng.


Dù sao thì cứ nuôi thôi.


Làm cướp biển, có một nửa là trẻ mồ côi, không biết cha mẹ mình là ai;


Còn một nửa còn lại không phải là trẻ mồ côi thì là do có quá nhiều cha, không


phân biệt được là ai.


Đều là một chuyện lung tung không đầu không kết, hồ đồ đến, cũng tiếp tục hồ


đồ đi.


Lão thuyền trưởng tổng cộng thu dưỡng 11 đứa con trai, không thu nhận con gái


cũng không phải là bởi vì hắn ta trọng nam khinh nữ, mà là con gái do gái điếm


sinh ra có thể nhận được một khoảng tiền trợ cấp nhỏ từ Mills Giáo, giống như


tổ chức cứu trợ giúp đỡ một phần việc nuôi dưỡng;


Về phần bé trai, ở chỗ này thì trái lại trở thành thứ dư thừa, trên đại dương bao


la cũng không có đất đai để trồng trọt, cũng cũng không đủ nông trường để đi


chăn nuôi, ở cái nơi thiếu thốn này chỉ có duy nhất một thứ không thiếu đó là


bọn đàn ông cùng đường mà phải đi làm cướp biển.


11 đứa con trai, 3 đứa bệnh chết, không có đứa nào chết lúc còn sơ sinh, đều là


sau khi biết nói, biết gọi “Cha” thì bị bệnh.


Vốn dĩ lão thuyền trưởng có thể góp đủ tiền để nâng cấp chiếc thuyền cướp biển


nhỏ này của mình lên một chút, nhưng tiền chữa bệnh ở trong bệnh viện trên


đảo rất đắt, còn mắc phải những loại bệnh kỳ lạ, tiêu mất hơn một nửa số tiền


mà hắn ta tích góp được trong lúc trung niên kiếm được nhiều tiền nhất, người


thì cũng không cứu lại được, con người ta đến lúc qua tuổi trung niên cũng đã


xuống đến cuối bên kia sườn dốc cuộc đời, lão thuyền trưởng cũng không còn


quan tâm gì nhiều về con thuyền nữa;


Hắn đột nhiên cảm giác được có một khẩu Pháo Ma Tinh để trang trí thì cũng


không tệ, nếu thật sự mua một khẩu Pháo Ma Tinh thật thì đến lúc bắn ra cũng


cảm thấy đau lòng khi dùng mấy viên ma thạch đắt tiền kia.


Còn có 3 đứa con trai không ở đây, một đứa gây gổ với người ta ở trong nhà thổ


nên bị người ta đâm chết;


Lão thuyền trưởng hỏi thăm một chút, là người của một trong bảy nhà cướp


biển trong Liên minh, ừm, cũng không báo thù được, coi như là nó chết vô ích.


Một đứa thì bị cá mập tha đi trong lúc bơi dưới biển.


Còn có một đứa khá may mắn, lúc dỡ hàng ở trên một hòn đảo thổ dân, bị con


gái của tù trưởng chọn trúng, trực tiếp kéo vào lều mà đám cưới, khi đó nó kêu


khóc cầu xin mình dẫn nó trở về, mà đứa “con dâu” cao đen lực lưỡng, trên mũi


xỏ tám cái khuyên kia thì ngồi ở bên cạnh nhìn mình cười;


Lão thuyền trưởng cảm thấy, đây cũng là một kết cục rất tốt, nhìn con dâu của


mình thì đã thấy rất yên tâm rồi.


Cái đứa vừa mới chết lúc trước là đứa lớn nhất.


Lão thuyền trưởng thở dài một cái, hắn ta không phải bởi vì con trai lớn chết mà


thở dài, mà là thở dài vì cả cuộc đời trôi qua một cách ngờ ngệch của mình, lúc


mình tuổi còn trẻ, vẫn thích nằm ở trên giường ôm gái điếm mà kể về giấc mơ;


Chờ đến lúc dần dần già đi, bọn gái điếm đã không còn nguyện ý nghe kể


chuyện về giấc mộng của hắn mà cho hắn giảm giá.


Lão thuyền trưởng móc từ trong ngực ra một cuốn bút ký mới tinh, đây là quà


mà ngài Alfred kia đưa cho mình, trước khi đi thì còn cho mình thêm một ít


phiếu điểm, dặn dò mình cách một khoảng thời gian, có thể dựa theo tọa độ


định vị ở trên mà dùng trận pháp truyền tin để báo cáo.


Hắn hỏi vị Alfred kia, có phải sẽ báo cáo nếu nghe được tin tức về “truyền


thuyết bảo tàng” hay “Bí cảnh” không?


Vị Alfred kia trả lời: Không, nếu tâm trạng hôm nay của ngươi không tốt, muốn


uống một ly rượu rum thì cũng có thể báo.


Hắn có chút không hiểu.


Vị Alfred kia nói rằng mình tin tưởng bất cứ chuyện gì xảy ra trùng hợp ở


người của thiếu gia mình, đều sẽ có ý nghĩa quan trọng.


Lão thuyền trưởng gãi gãi đầu, kể đơn giản lại về cuộc đời của mình cho vị


Alfred này nghe, nói bóng gió là ngài cũng không cần lãng phí thời gian và


công sức trên người của tôi… Ừm, chủ yếu là lãng phí số phiếu điểm ấy, chi phí


sử dụng trận pháp truyền tin rất đắt.


Vị Alfred kia lại cười nói: Sau khi ngươi gặp được thiếu gia nhà ta, vận mệnh


của ngươi cũng sẽ không còn đi theo quỹ đạo ban đầu.