MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1577: Ta làm cho ông nội mất mặt (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1577: Ta làm cho ông nội mất mặt (1)

1,686 từ · ~9 phút đọc

Wilker nhún vai, cầu khẩn nói:


“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không làm cho thầy của mình mất mặt, cho nên bây giờ


ngài có thể nghỉ ngơi một chút sao?


Mặc kệ như thế nào, ngài ít nhất cũng phải giữ lại một chút sức để viết di chúc


đi chứ, cái di chúc này còn không được ngắn quá, mở đầu ngài có thể nhớ lại


một chút về cuộc đời của mình, ở giữa có thể đưa ra một chút ý kiến cho Thần


Giáo, nhưng còn phần cuối bắt mắt nhất thì ngài có thể dành cho tôi, tôi tin


tưởng phần lớn những người đọc di chúc của ngài cũng sẽ nhảy qua phần đầu và


phần giữa, chỉ nhìn vào phần cuối.


Còn nữa, mấy lời châm chọc đơn giản kia cũng không cần viết đâu, những nhân


vật lớn da mặt rất dày, hoàn toàn có thể không thèm để tâm, ngài nhìn xem thầy


của tôi vừa mới biến mất bao lâu mà bọn họ đã dám đối xử với tôi như thế này


rồi.”


Karen được Alfred đỡ, vẻ mặt có chút nghiêm trọng.


Hình chiếu to lớn của Tahisen bắt đầu tiêu tán, cuối cùng, chỉ còn lại một ông


lão từ từ bước đến, ông ta bị thương, cơ thể tiêu hao nghiêm trọng, nhưng sắc


mặt lại mang theo vẻ hồng hào, nhìn qua tinh thần cũng cảm thất rất tốt.


Marvalho hạ xuống bên cạnh ông ta, mở miệng nói: “Ta vừa mới thông qua


Lưỡi Hái Chiến Tranh để xây dựng trần pháp truyền tin lâm thời để liên lạc về


Thần Giáo.”


“Ừm, vất vả ngài rồi, lần này ngài chắc chắn cũng tiêu hao rất lớn, hi vọng sẽ


không mang đến những ảnh hưởng không cứu vãn được đối với sự phát triển


của ngài trong tương lại.”


Marvalho nghe nói như thế, gượng cười: “Ta là vãn bối trực hệ của ngài.”


“Khi ngài Marchettini lựa chọn ngươi, thì ngươi cũng đã không phải, ta…


Không xứng.”


Đám thuộc hạ của Karen cũng đồng loạt hành lễ với Tahisen:


“Kính chào ngài.”


“Kính chào ngài.”


Karen nhẹ nhàng đẩy Alfred đang đỡ mình ra, cơ thể của anh có chút lay động,


nhưng cũng kiên trì hành lễ:


“Kính chào ngài.”


Tahisen không nhìn Karen, đương nhiên, ông ấy cũng không nhìn những người


khác, trong mắt ông ta, cái Đội Quan Sát này từ trên xuống dưới đều là những


phần tử đầu cơ.


Dù sao thì thành phần bên trong của cái Đội Quan Sát này, trong nhà có bối


cảnh chiếm đại đa số. Người ngoài cũng không biết lần hành trình quan sát này


là do Neo và Karen trực tiếp quyết định, những người khác chỉ nghe theo, sẽ chỉ


cho rằng đây là một đám gia tộc đang họp bàn chính trị để đặt cược.


Tahisen đi đến trước mặt Wilker, đưa tay giúp Wilker sửa sang lại cổ áo một


chút.


Một cái động tác này thế nhưng làm Wilker sợ đến nỗi giờ hai tay:


“Ngài thật sự phải ra đi rồi sao, bỗng nhiên trở nên hiền lành như thế khiến tôi


thật sự có chút không thích ứng.”


“Thầy của ngươi có nói với ta, nói rằng ngươi là sự kiêu ngạo lớn nhất trong đời


này của hắn ta.”


“Chuyện này… chuyện này… chuyện này sao có thể.” Wilker thở một hơi dài


nhẹ nhõm, hốc mắt ửng đỏ lên, “Ai, tôi thật sự không nghĩ tới thầy ấy sẽ xem


trọng tôi đến như vậy.”


Tahisen tiếp tục nói: “Hắn ta còn nói, cho dù hắn ta không ở đây thì ngươi cũng


có thể bước lên con đường thuộc về chính mình.”


“Tôi biết, tôi hiểu rồi.” Wilker xoa xoa nước mắt, “Cho nên ngài phải giúp tôi, ít


nhất cũng phải đưa cho tôi một con đường chứ.”


Tahisen nói: “Ta có hỏi hắn, có cần giúp ngươi một chút hay không.”


Trên mặt Wilker lộ vẻ vừa sợ hãi vừa vui mừng: “Tôi đoán được mà, trước khi


thầy ấy biến mất chắc chắn đã nhắc nhở với ngài về tôi, thầy của tôi rất tốt, là


người mà đời này tôi kính yêu nhất.”


“Hắn ta nói, không cần, còn bảo ta đừng có xen vào chuyện của người khác.”


Wilker: “…”


“Ta mệt rồi, đi nghỉ một chút.” Tahisen quay đầu nhìn về phía con chó ba đầu


Giragon vẫn còn nằm ở đó, “Hi vọng nó sẽ không lại nổi điên đi.”


“Ngài…”


Tahisen trừng mắt liếc Wilker, nói: “Còn có thể chống chịu được một hồi, không


đến nỗi ngủ thiếp một giấc rồi đi luôn đâu, ta phải chờ người trong giáo đến, ta


còn có chút lời muốn nói với bọn hắn.”


Lúc này, Marvalho mở miệng nói: “Có một đám cướp biển đang đi đến đây.”


Tất cả mọi người bắt đầu đề phòng, chuẩn bị chiến đấu.


Ngay cả Wilker, cũng lấy ra một cái bìa sách bằng kim loại, phía trên có năng


lượng linh tính nồng đậm đang chuyển động.


Đám cướp biển đứng ở bên ngoài, một chiếc xe ngựa chạy tới, dừng lại ở


khoảng cách rất xa.


Reese xuống xe ngựa, hắn thay một bộ quần áo mới, tóc ướt sũng, sau khi


chống gậy bước đến, cách rất xa, vứt cây gậy xuống, sau đó lảo đảo tiếp tục đi


tới, “Phù” một tiếng, quỳ trên mặt đất.


Hắn ta vừa mới tắm rửa xong, bởi vì hắn biết không có thời gian để xử lý tang


lễ, chỉ có thể tắm một cái, ít ra bản thân mình có thể ra đi sạch sẽ một chút.


Hắn ta đưa tay, móc một quyển trục từ trong ngực, mở ra đặt trên mặt đất, trên


đó có viết những cái tên.


Sau đó, hắn nghiêng người về phía trước, bàn tay và cái trán đều đặt sấp trên


mặt đất, mở miệng nói:


“Gia chủ đương đại của gia tộc Castle, Reese. Castle, đến đây để đền tội.”


Vẻ mặt của Tahisen không thay đổi mà nhìn hắn, không nói chuyện.


Reese tiếp tục nói: “Bây giờ có phải ngài cần một nơi để nghỉ ngơi không? Gia


tộc Castle nguyện cung cấp cho ngài nơi để nghỉ ngơi, chờ đợi lực lượng của


Trật Tự Thần Giáo đến, trong lúc này, gia tộc Castle sẽ không tiếc bất cứ giá


nào để bảo hộ ngài và những người bên cạnh an toàn.”


“A.” Tahisen phát ra tiếng cười.


Reese tiếp tục nói: “Tôi đã hạ lệnh để thuộc hạ thân tín đi giết con cái và cháu


trai cháu gái của tôi, yêu cầu của tôi là để bọn nó uống thuốc độc tự sát, như vậy


thì có thể cố hết khả năng giữ lại toàn thây mà nộp lên Trật Tự Thần Giáo.


Hừng đông ngày mai, ngài có thể trông thấy di thể của những tội nhân được sắp


xếp chỉnh tề ở nơi đó.


Đây là danh sách của gia tộc tôi.


Về phần tôi, vì để ước thúc người trong gia tộc, vì bảo hộ an toàn của ngài, sau


khi xong mọi chuyện thì tôi sẽ chờ người của Trật Tự Thần Giáo đến Hỏa Đảo


rồi sẽ lập tức tự sát.


Đây là thuốc độc mà tôi đã tự chuẩn bị cho mình.”


Reese để một cái bình nhỏ màu đỏ trên mặt đất.


Tahisen cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Ngươi biết ta là ai?”


Reese trả lời: “Từng thấy bức họa chân dung của ngài, bằng một con đường


khác, cho nên biết thân phận của ngài.”


Bởi vì biết thân phận… Cho nên Reese rõ ràng, cái sự kiện này, Trật Tự Thần


Giáo không có khả năng mặc kệ.


Địa vị của vị này… Thật sự đã liên quan đến mặt mũi của Trật Tự Thần Giáo.


Hỏa đảo và Liên minh cướp biển Roma Fort trên Hỏa Đảo, nhìn như có thể hô


mưa gọi gió trên vùng biển này, nhưng nếu đem so sánh với Trật Tự Thần Giáo


thì chỉ là một con kiến.


Sở dĩ lúc trước con kiến này còn có thể nhảy nhót mấy lần, xem như có đánh


một trận cùng với hạm đội Ám Nguyệt được Trật Tự Thần Giáo ủng hộ cũng


không có gì phải sợ, đó là bởi vì Trật Tự Thần Giáo không có khả năng nhàn rỗi


không có chuyện gì làm mà đi bóp chết một con kiến.


Mặc kệ làm chuyện gì, cũng nên cân nhắc so sánh lợi ích một chút.


Nhưng sau khi vị này xuất hiện thì sự việc đã không còn giống vậy nữa, cho dù


có vượt qua muôn trùng núi non thì Trật Tự Thần Giáo cũng sẽ tới để bóp chết


những “Tội nhân” ở trên Hỏa Đảo này.


Ngay cả một cái Thần Giáo chính thống lớn như Luân Hồi, nhưng khi đối mặt


với sự tấn công của Trật Tự, cũng chỉ giữ vững được một ngày thì đã đầu hàng,


đám cướp biển ở trên Hỏa Đảo này thì tính là cái thá gì?


Tahisen cúi thấp tầm mắt xuống, hỏi: “Có yêu cầu gì sao?”


Reese lập tức run giọng nói: “Không dám có yêu cầu nào khác, cũng không dám


cầu xin, chỉ là có một việc cần bẩm báo. Đó chính là các con của tôi có chút


không tuân theo quy củ, ở bên ngoài có mấy đứa con riêng, tên của bọn chúng


cũng bị tôi viết vào trong phần danh sách này.”


Tahisen khoát tay áo, nói: “Mọi thứ sẽ được điều tra, nếu xác nhận không có họ


Castle và cũng không có nhận được sự đãi ngộ đến từ gia tộc Castle, thì cũng sẽ


không được tính là người trong gia tộc.”


Reese cảm động đến nỗi nước mắt chảy xuống:


“Cảm ơn ngài nhân đức, ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại.”