MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1583: Tín ngưỡng của chó (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1583: Tín ngưỡng của chó (1)

1,581 từ · ~8 phút đọc

Mobiteng đẩy cửa phòng vào, trông thấy một ông lão đang ngồi trên xe lăn, đưa


lưng về phía mình.


Mặc dù không trông thấy chính diện, nhưng chỉ nhìn vào cái bóng lưng này, đã


cho người ta một loại cảm giác cô đơn sắp kết thúc, đó là sự suy tàn đến từ cả


cơ thể và linh hồn.


Đây không phải là vấn đề bấc đèn và sáp sắp cháy hết mà cần bổ sung, mà là


toàn bộ cây nến đều sắp mục nát và tan rã.


“Ngài đã già đi rất nhiều.”


Mobiteng từng đảm nhiệm đội trưởng hộ vệ cho Rasma, cho nên lúc trước cũng


thường xuyên tiếp xúc với Tahisen.


“Chúng ta ai cũng sẽ già, không phải sao?” Tahisen quay xe lăn tới, “Ngay cả


Trưởng Lão Thần Điện, bọn họ cũng sẽ già đi. Mobiteng, đã có một quãng thời


gian rất dài chúng ta không có gặp mặt nhỉ?”


“Đúng vậy, từ sau khi ngài từ nhiệm, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”


“Nếu để cho người ngoài nghe thấy câu này, sẽ nghĩ lầm Mobiteng ngươi là một


kẻ chỉ xem trọng địa vị đấy.”


“Điều này thật ra cũng không sai, trong mắt nhà Benda, luôn luôn chỉ có Đại tế


tự.”


“Ừm, ta biết, vừa mới nãy bên ngoài có chút nhao nhao, có chuyện gì xảy ra?”


“Thật có lỗi, quấy rầy đến ngài, vừa mới nãy là tôi được một đứa cháu trai của


mình, gần đây nó có chút không nghe lời, tôi vừa giáo dục nó một chút.”


“Nơi này là nơi nào?”


“Là Hỏa Đảo.”


“Cụ thể là nơi nào?”


Mobiteng sửng sốt một chút, vẫn trả lời ngay nói: “Là một khu biệt thự ở trên


đảo của gia tộc Castle.”


“A, ha ha.” Tahisen giật mình, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trán của mình, cười nói,


“Ngươi nhìn xem đầu óc của ta này, thật là người sắp đi, đầu óc cũng có chút


hỗn loạn, ngươi có biết không, ta thiếu chút nữa tưởng rằng nơi này là dinh thự


của nhà Benda đấy.”


“Thưa ngài…”


Mobiteng quỳ một gối xuống trước Tahisen.


Thực lực của ông ta rất mạnh, vô cùng mạnh, bởi vì ông ta là tấm chắn trước


người của Đại tế tự Trật Tự Thần Giáo; địa vị của ông ta cũng rất đặc thù, nhà


Benda chỉ trung thành với mỗi đời Đại tế tự, là người luôn bên cạnh và phía


trước của Đại tế tự, rất nhiều hành vi của ông ta sẽ bị người khác lý giải rằng có


liên quan đến ý nghĩ của Đại tế tự.


Nhưng mà địa vị của ông ta cũng không cao, chỉ là một đội trưởng hộ vệ.


Mà ông lão ở trước mắt, cho dù đã từ chức, nhưng cũng chỉ bỏ đi một chức vị


quan trọng nhất, trên người của ông lão này còn giữa lại rất nhiều danh hiệu và


đãi ngộ trong giáo.


Không gặp mặt thì còn tốt, chỉ khi nào gặp mặt, Mobiteng cần phải trịnh trọng


hành lễ với Tahisen, mà không phải kia loại lễ nghĩ truyền thống hai tay khoanh


lại mà bái kiến kia.


Tahisen đẩy chiếc xe lăn dưới người đi đến gần trước mặt Mobiteng, mãi cho


đến khi gần như đụng vào mặt của Mobiteng, Tahisen nghiêng người về phía


trước, nhìn mặt của Mobiteng, nhỏ giọng nói:


“Ta tin tưởng rằng nhà Benda vẫn chưa quên lời thề của gia tộc mình, nhưng ta


càng tin tưởng rằng con người là sẽ thay đổi, trong nhà, ngươi muốn giáo dục


con cháu của mình như thế nào cũng không sao; nhưng ở bên ngoài, xin hãy


nhớ kỹ trước một điều, đầu tiên bọn hắn là tín đồ của Thần Trật Tự, tiếp đó là


thần quan của Trật Tự Thần Giáo, và cuối cùng… Mới là hậu duệ của Mobiteng


ngươi.”


“Vâng, thưa ngài, tôi đã rõ.”


“Không, ngươi không rõ, ta biết trong lòng ngươi còn không cảm thấy mình sai,


có lẽ, ngươi sẽ cảm thấy cái lão già sắp chết như ta, đang thừa dịp mình còn có


một hơi cuối, muốn tỏ vẻ uy phong trước mặt ngươi cho đỡ ghiền đúng không?”


“Tôi không dám nghĩ như vậy, bởi vì tôi biết ngài là một người như thế nào.”


“Quy củ được ước định đã bị đánh vỡ, Thần Giáo tồn tại trong một khoảng thời


gian dài đằng đẵng, nhưng nó cũng có quy luật phát triển thuộc về mình, tựa


như khi ngươi trông thấy đứa cháu Muri của mình thì muốn ra tay dạy dỗ vậy,


rất nhiều người thật ra đều đã quên, chúng ta bình đẳng ở dưới Trật Tự.


Verden là nghĩ như vậy, Creed cũng nghĩ như vậy, ngươi, Mobiteng, cũng nghĩ


như vậy.


Quy củ, thật ra vẫn luôn tồn tại ở đó, nhưng các ngươi thật ra cũng không để nó


ở trong lòng.”


“Thưa ngài…”


Trên trán của Mobiteng xuất hiện những giọt mồ hôi lạnh, ông ta thật rất khiếp


sợ, mình là hộ vệ đội trưởng chỉ thuận tay đánh cháu mình một cái, kết quả lại


phải đối mặt với sự diễn giải của ông lão trước mặt này, vậy mà liên hệ mình


với Người Cầm Roi và Hồng y giáo chủ lại cùng một chỗ.


Ông lão trước mắt này đã sắp chết.


Là một ông lão từng ngồi trong bàn tròn, từng dùng lý lẽ mà biện luận về tương


lai phát triển của Thần Giáo mà nói thì chỉ một khắc sau khi ông ta lui xuống thì


có nghĩa rằng vầng sáng trên người ông ta cũng không còn, nhưng khi ông ta


sắp chết, hơn nữa còn có thể sẽ chết ở trên hòn đảo này, vầng sáng trên người


ông ta lập tức lại trở nên chói mắt.


Lời mà ông ta nói trước khi chết, chắc chắn sẽ làm dậy sóng, thậm chí bị rêu rao


trở thành cương lĩnh kế tiếp của một thế lực phái hệ khác.


Nếu như ông ta nói nhà Benda có chút không biết rõ về vị trí của mình, như vậy


thì truyền thừa gia tộc mà nhà Benda vẫn luôn lấy làm niềm kiêu ngạo rất có thể


sẽ bởi vì một câu nói của ông ta mà thay đổi.


Cho dù là Đại tế tự Norton, chắc hẳn cũng sẽ rất vui lòng dùng một nhà Benda


để đổi lấy sự “Nghỉ ngơi” sau cùng của ông lão này.


“Mobiteng, ta sắp đi.” Tahisen đưa tay, khoác lên trên bờ vai Mobiteng, “Mấy


người bạn già cũng không có bao nhiêu, cho nên, ta hi vọng ngươi có thể sống


một cách rõ ràng hơn. Ta biết gia giáo của nhà Benda vẫn luôn cực kỳ nghiêm


ngặt, nhưng nhà Benda truyền đến bây giờ, cũng không phải dựa vào việc vượt


qua quy củ, chuyện của bọn trẻ, để đám trẻ tự mình đi giải quyết, ngươi, chỉ cần


phụ trách sự an toàn của Đại tế tự là được, nghe rõ chưa?”


“Tôi đã hiểu, cám ơn ngài dạy bảo.”


Thật ra Mobiteng cũng không phải quá rõ ràng điều gì, nhưng ông ta mơ hồ cảm


giác được cái gì, chẳng lẽ là cháu trai Muri của mình gần đây trước mặt Tahisen


rất được thưởng thức?


“Tốt, nói về lời mà Đại tế tự để ngươi mang đến cho ta đi.”


“Vâng.” Mobiteng đứng người lên, sửa sang lại y phục của mình một chút.


Hai tay của Tahisen đặt ở trước ngực, chuẩn bị lắng nghe ý chí của Đại tế tự.


“Đại tế tự nói ngài ấy sẽ đến đây để thăm ngài vào đêm mai khi trận pháp dịch


chuyển được xây dựng xong, nhân viên đi theo cùng sẽ nhiều một chút, hi vọng


ngài bỏ qua cho.”


Tahisen nhẹ gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu.


“Đại tế tự nói hi vọng có thể cùng ngài hợp tác với nhau, bù đắp một chút rạn


nứt trong nội bộ của Thần Giáo.”


Tahisen tiếp tục gật đầu, ông ta sẽ phối hợp.


“Đại tế tự nói, ngài ấy vẫn luôn rất tôn trọng ngài.”


Mobiteng kết thúc nói chuyện, tiếp tục quỳ một gối xuống.


Tahisen ngồi ở trên xe lăn trừng mắt nhìn, lắc đầu: “Câu nói sau cùng là đang


cưỡng ép ta đấy sao?”


“Tôi cảm thấy, đây là lời thật lòng của Đại tế tự.”


“Ngươi không hiểu, ý trong câu nói sau cùng của hắn đó là hắn biết trước khi


chết ta sẽ nói một vài lời không dễ nghe trước mặt của hắn, hắn sẽ không đồng


ý, cũng sẽ không sửa đổi, mà là sẽ nói, hắn sẽ tôn trọng ý kiến của ta.”


“Cách hiểu này của ngài…”


“Thật ra cũng không có ý gì, một cái quá trình cực kỳ buồn tẻ và nhàm chán,


nhưng lại không thể nhảy bước, ta không thể nhảy bước, hắn cũng không thể


nhảy bước, còn phải cố hết sức để hoàn thành, chỉ có thể nói rằng ta chết không


đúng chỗ, cũng không đúng lúc, sẽ để cho hắn mệt mỏi hơn. Được rồi, ta đã


biết, ngươi lui xuống đi.”


“Vâng, thưa ngài.”


Mobiteng đứng người lên một lần nữa.