MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1588: Bọn họ là người của ta (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1588: Bọn họ là người của ta (3)

1,510 từ · ~8 phút đọc

Norton lắc đầu, nói: “Hãy để chuyện đó cho thời gian đi, giữa chúng ta, không


có đúng hay là sai, chỉ có hai con đường khác nhau. Cũng giống như là Thần


Trật Tự vĩ đại của chúng ta ở trong thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước điên cuồng


tàn sát Thần linh vậy, nếu như không thể dọn sạch tất cả những tảng đá cản trở


sự vận hành của Trật Tự, như vậy thì sự vận hành của Trật Tự cũng chỉ đang


xây dựng ở trên nền tảng yếu ớt của thỏa hiệp.”


“Ngươi sẽ đưa Thần Giáo chìm vào trong vực sâu của chiến tranh.”


“Ta không phải là Giáo Hoàng Ánh Sáng cuối cùng, nội tâm của ta, vĩnh viễn


trung thành với Thần Trật Tự, đây là sự thật mà Trật Tự Thần Điện cũng không


thể phủ nhận, trên đời này, không ai có thể hoài nghi sự thành kính của ta đối


với Trật Tự.”


Tahisen nhắm nghiền hai mắt, ông ta mệt mỏi.


Lưng của Đại tế tự Norton cũng dựa vào đằng sau: “Thật ra, ta rất hi vọng ngài


và đám người kia có thể sống lâu hơn một chút, có thể nhìn thấy sự thay đổi mà


ta mang đến cho Thần Giáo, ta hi vọng có thể nhìn thấy sự đồng tình từ trong


mắt của những người phản đối ta.”


“Ta cũng hi vọng ngươi có thể thành công, Đại tế tự.” Tahisen mở mắt ra lần


nữa, trong mắt lộ ra sự mệt mỏi, “Nhưng cực kỳ đáng tiếc, ta sẽ không có cách


nào chứng kiến.”


“Ta cũng cảm thấy rất đáng tiếc.”


“Ta không hi vọng nội bộ Thần Giáo bị phân liệt.”


“Ta biết.”


“Ta sẽ phối hợp ngươi, nhưng còn có một ít lời, ta vẫn phải tiếp tục nói ra,


chuyện này không thuộc về sự đấu tranh giữa con đường của ngươi và ta, mà là


tại thao tác cụ thể bên trên, ta cho rằng có thể đáng giá cải tiến.”


“Ta tới đây, là để nghe lời phê bình và đề nghị của ngài, ngài cứ việc nói.”


“Cũng giống như hòn đảo này, đám tàn dư Ánh Sáng dám gây rối thì cũng bỏ


qua, cũng chỉ là biện pháp mà bọn chúng làm ra để thể hiện sự tồn tại của mình,


nhưng, Ánh Sáng đã yên lặng một ngàn năm, một ngàn năm, đủ để sàng lọc kỹ


càng một đống sỏi đá.


Lần này ta đã nhìn thấy nội bộ của tàn dư Ánh Sáng phân liệt, khi Ánh Sáng


thật sự thay thế tàn dư Ánh Sáng để trở thành chủ đạo, Thần Giáo, cần phải chú


trọng lại thái độ đối với Ánh Sáng một lần nữa.”


Trên mặt của đại tế tự Norton lộ ra vẻ nghiêm túc, hỏi: “Ngài cảm thấy nên làm


như thế nào.”


“Hoặc là, Trật Tự thừa nhận Ánh Sáng một lần nữa, nhưng chuyện này gần như


không có khả năng, toàn bộ giới giáo hội đều sẽ không đồng ý để cho Ánh Sáng


trở về.”


“Đúng thế.” Norton nhẹ gật đầu.


Trong quá trình mà Ánh Sáng biến mất, và trong khoảng thời gian một nghìn


năm này, tất cả Thần Giáo chính thống đều vì chèn ép tàn dư Ánh Sáng mà ra


sức. Chính là bởi vì biết Ánh Sáng đã từng hùng mạnh ra sao, cho nên càng


không có khả năng để nó cháy trở lại từ đống tro tàn.


Tahisen mở miệng nói: “Hoặc là, bắt đầu nâng đỡ ở sau lưng nó đó.”


Đại tế tự Norton có chút ngoài ý muốn: “Ta còn tưởng rằng ngài sẽ đề nghị tăng


mạnh mức độ đả kích.”


“Tiếp tục đả kích sẽ chỉ cho Ánh Sáng giả dối tiêu tán càng nhanh, gia tốc quá


trình Ánh Sáng thật sự trỗi dậy, tại sao chúng ta phải giúp kẻ địch của mình trở


nên càng thuần khiết mà hùng mạnh?


Ánh Sáng nguyện ý tiếp nhận sự giúp đỡ của chúng ta thì không thể nào là Ánh


Sáng thật sự, chúng ta không thể để cho bọn hắn bị thay thế và diệt vong, nếu


không thì chúng ta sẽ phải đối mặt với một kẻ địch càng mạnh hơn.


Khục khục… Thế giới này nếu đã có Trật Tự, Ánh Sáng cũng đã trở nên dư


thừa.”


“Đúng, ta hiểu được, ta sẽ dựa theo đề nghị của ngài, trở về để cho người phía


dưới lên phương án thực thi.”


“Còn có, hòn đảo này, gia tộc cướp biển, vực sâu, bọn hắn cũng dám trắng trợn


làm chuyện như vậy, một loạt những hành động trong giai đoạn trước của các


ngươi thật ra là đang tiến hành buông lỏng đối với giới giáo hội, ta hi vọng…”


“Ta sẽ uốn nắn bù lại, ta chỉ là đang chờ một cái thời cơ càng thích hợp hơn.”


“A…”


“Ngài cười cái gì?”


“Không có gì, ngươi biết thì tốt, muốn để cho giới giáo hội tiếp tục tôn kính


Trật Tự.”


“Ta hiểu rồi.”


“Vậy còn quần đảo Meppers? Ta đã nộp báo cáo lên trên.”


“Ta đã xem, phương án chế tài đang được đưa ra.”


Tahisen nghe vậy, cảm thấy hơi mệt mỏi, thái độ của Đại tế tự tốt hơn rất nhiều


so với dự đoán của ông ta, nhưng hai bên cuối cùng cũng khác nhau quá sâu,


điểm này, là không thể nào điều tiết.


Chuyện mình không thể làm được khi còn sống, sau khi chết đi, càng không thể


nào làm được.


“Một chuyện cuối cùng, nói xong, ta sẽ cùng với ngươi xuống dưới lầu để kết


thúc tất cả mọi chuyện.”


“Ngài nói đi.”


“Ta không phải nói chuyện vì phe gia tộc trong giáo và thế lực Thủ cựu trong


miệng của ngươi, bất cứ một việc gì thì sự tồn tại của nó tất nhiên cũng có lý do


của nó, có lẽ thật sự bọn chúng trở thành cản trở cho tốc độ tiến lên của Thần


Giáo, nhưng chúng nó cũng là những thứ cấu tạo nên con thuyền, cải cách cấp


tiến, sẽ rất dễ dàng phá hư hệ sinh thái và nhịp điệu tiến lên của Thần Giáo, một


người đang bước đi chầm chậm về phía trước, ngươi bỗng nhiên bảo hắn chạy,


sẽ rất dễ xảy ra vấn đề, nhất là những người trẻ tuổi, thế nhưng bọn hắn là tương


lai của Trật Tự.


Wilker, gọi người của Đội Quan Sát phía ngoài kia vào đây.”


Wilker ngay lập tức nhìn về phía Đại tế tự, Đại tế tự nhẹ gật đầu.


Lúc này Wilker mới đi mở cửa, chỉ chỉ về phía đám người Karen, ra hiệu bọn họ


tiến vào.


Karen hơi nghi ngờ một chút, nhưng vẫn mang theo đám thuộc hạ đi vào phòng


theo thứ tự, sau đó toàn bộ đứng thành một hàng dọc theo vách tường.


Sau khi đám người Karen đi vào, Wilker đứng ở trước cửa, không vội đóng cửa,


điều này cũng có nghĩa những người ở phía ngoài vào lúc này cũng có thể trông


thấy và nghe thấy sự việc ở bên trong.


Tahisen duỗi tay ra: “Khát nước.”


Wilker thì đứng ở cửa, Đại tế tự đang ngồi;


Người Cầm Roi Verden mỉm cười đi đến bên cạnh, bưng ly nước trà ở bên cạnh


đến, đặt ở trong tay Tahisen.


“Ào!”


Tahisen trực tiếp tạt ly nước trà lên người của Verden.


Người Cầm Roi có một nghìn loại phương pháp có thể tránh né ly nước này tạt


đến, nhưng hắn cũng không lựa chọn tránh né, mà là mặc cho nước trà hắt lên


trên mặt mình, trên tóc và mặt còn dính không ít lá trà.


Vốn dĩ là Người Cầm Roi, bây giờ dáng vẻ rất lúng túng.


Tahisen mắng: “Một đám người trẻ tuổi lúc đầu thật tốt đẹp, bây giờ biến thành


một đám kẻ đầu cơ tuổi còn nhỏ chỉ biết đi đánh bạc và đặt cược, ta cảm thấy


đáng tiếc thay cho những đứa trẻ này!


Nếu như tiếp tục dạy bảo người trẻ tuổi của Thần Giáo như vậy, thế thì hy vọng


của Thần Giáo trong tương lai sẽ ở đâu?


Người trong cái đội quan sát này, nên bị cách chức bị thẩm vấn bị đày đi, trở


thành một cái ví dụ để quét sạch những tập tụ này!”


Verden không có tức giận mà trên mặt vẫn mỉm cười như cũ, dùng tay lau


những lá trà bám trên mặt mình, lúc này Wilker đi đến đưa khăn mặt tới, lại bị


Verden nhẹ nhàng đẩy ra.


Người Cầm Roi nhìn Tahisen, nhìn ông lão đã sắp chết này, vừa đưa tay chỉ về


đám người Karen đang đứng ở nơi đó vừa nói từng chữ từng chữ một:


“Bọn họ là người của ta.”