MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1590: Tang lễ của một người (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1590: Tang lễ của một người (2)

1,499 từ · ~8 phút đọc

Karen cùng với đám thuộc hạ đứng dọc theo vách tường lúc này cũng cảm nhận


rất rõ ràng, mặc dù mấy ngày nay ngài Tahisen từ chối gặp mặt anh, nhưng việc


ông ấy làm lúc này đúng là đang trải đường cho mình.


Đây là sự quan tâm và bảo vệ đến từ trưởng bối, mà lại là hành động thực tế.


Chỉ tiếc rằng vị trường bối này, bạn bè của ông nội, lập tức sắp rời khỏi nhân


thế.


Nhiều khi Karen cũng đều sẽ cảm khái, cảm khái thời đại lúc ông nội còn trẻ


tuổi kia sẽ đặc sắc như thế nào.


Nhưng mà có một điều có thể xác định đó là, chắc chắn đặc sắc hơn thời đại của


mình.


Cuộc nói chuyện cùng với một ly trà mà kết thúc, Đại tế tự cảm thấy cũng đã


đến lúc, mở miệng nói: “Để ta đẩy ngài xuống dưới.”


Tahisen mỉm cười nói: “Đúng vậy, ta vốn đang chờ ngươi đẩy ta xuống.”


“Ý của ta là mong muốn ngài nghỉ ngơi nhiều hơn một chút, ta không nghĩ tới


sẽ trở thành như thế nào.”


“Nếu như ta biết trước là vậy thì sao?” Tahisen hỏi.


“Ta vẫn sẽ đẩy ngài xuống, ta nghĩ, đây cũng là một sự tôn trọng dành cho đối


thủ.”


Đại tế tự đưa tay, bắt lấy phía sau xe lăn, đẩy Tahisen đi ra ngoài cửa, Verden đi


theo ở phía sau.


Khi đi tới cửa, Đại tế tự ngừng lại, ánh mắt quét về đám người Karen đang đứng


dựa tường, cuối cùng, sự chú ý ngừng lại trên người Karen.


“Ngươi là Karen sao?”


Karen lập tức quỳ một chân xuống: “Vâng, Karen. Silva.”


“Một chàng trai trẻ rất anh tuấn.”


Đại tế tự cười cười, đẩy xe lăn ra khỏi cửa.


Câu hỏi vừa rồi của Đại tế tự không có bất cứ mục đích nào khác, ông ta biết cái


người tên “Karen” này, có ấn tượng với cái tên này, cũng đã xem tư liệu về


Đoàn Quan Sát, mặc dù chỉ là lướt mắt nhìn qua sơ lược một chút, nhưng phân


thân của ông ta xử lý công vụ trong đại điện với tốc độ làm việc rất kinh khủng,


điều này có nghĩa rằng ông ta có trí nhớ và năng lực cực kỳ đáng sợ.


Nhưng mà sở dĩ sẽ nói thêm một chút ở chỗ này cũng không phải là muốn kết


thúc chuyện này, cũng không phải là để mở màn và ra tín hiệu gì đó, chỉ đơn


giản là cảm thấy ngoại hình của Karen đẹp mắt.


Bất kể là nam nữ, thường thường sẽ dễ dàng chú ý đến những thứ đẹp mắt, cũng


càng dễ dàng để lại ấn tượng.


Cho nên, người có dáng vẻ đẹp mắt thì lúc sinh ra đã đứng ở hàng trên.


Những vị ngoài cửa cùng đi theo Đại tế tự, đi xuống cầu thang, ở trong đại sảnh


của lầu một, còn có không ít thần quan cao cấp không đủ tư cách để cùng đi lên


lầu mà đứng đợi.


Sau khi đám người đã rời đi, Karen đứng người lên, không thể không nói, lúc


trước trước khi Đại tế tự nhắc tới tên của mình, tạo ra áp lực rất lớn với mình.


Áp lực này khác với khi đối mặt với “Thần”, khi ngươi đối mặt, mặc dù sẽ bị


khí tức của ông ta chấn nhiếp, nhưng trong tiềm thức ngươi sẽ cho rằng thời kỳ


của Thần đã kết thúc, đây là một thời đại mà Chư Thần không xuất hiện.


Nhưng Đại tế tự, là người sống, sẽ hô hấp và biết nói chuyện.


Mà ông ta là một vị có quyền lực nhất trong số những Đại tế tự gần đây, cho dù


ông ta ngồi lên trên vị trí này cũng chỉ có nửa năm mà thôi.


Lúc đầu, những Thần Giáo khác đều phỏng đoán rằng ông ta chỉ là một vị Đại


tế tự quá độ lâm thời, sự thật bây giờ gần như đã đánh vào mặt của tất cả mọi


người, bởi vì ngay cả nội bộ ban lãnh đạo của Trật Tự Thần Giáo cũng đều


không dự liệu được sự việc sẽ phát triển đến kết cục này.


“Đội trưởng?” Muri đi đến trước mặt Karen, “Chúng ta có cần phải xuống dưới


hay không?”


“Xuống dưới thôi, đội trưởng.” Wilker mở miệng nói, “Đi xuống dưới xem một


chút.”


Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng lên trên người của Wilker.


Wilker lập tức nghiêng người về trước, đưa miệng đến bên cạnh tai của Karen,


nhỏ giọng nói:


“Chỉ bằng việc ta phối hợp không đóng cửa lại lúc này thì dù sao cũng phải cho


ta một cái biên chế chứ nhỉ?”


Karen cười cười, sau đó nhẹ gật đầu.


Thật ra thì nếu để người này tiến vào trong tiểu đội thì mình sẽ cảm thấy rất


không thoải mái, bởi vì có thể cảm giác được, tên này cực kỳ thông minh, mà


sau khi Karen đã dọn dẹp Philomena yên ổn xong thì cũng đã lười đi chọc vào


cái phiền phức này.


Cho dù còn có hai vị trí biên chế để cho hai người nữa gia nhập vào thì cũng sẽ


chọn loại “Trung thực” một chút, tìm người mang tính chất “công cụ” nghe lời.


Bây giờ Karen đồng ý, không phải là bởi vì lúc trước tên này “Giúp đỡ “, mà là


Karen đã nhìn ra, đây cũng là ý của ngài Tahisen.


“Mọi người đi xuống xem một chút đi.”


Karen dẫn đầu tất cả mọi người đi xuống cầu thang, đầu bậc thang có một hàng


kỵ sĩ đang đứng, lúc đám người Karen đi xuống thì bọn hắn cũng không nhúc


nhích.


Wilker vừa xuống lầu vừa khóc:


“Ngài Tahisen, ngài không nên bỏ tôi mà đi, ô ô ô……”


Các kỵ sĩ nhìn nhau, không có ngăn cản hắn ta, tránh đường ra, bọn người


Karen có thể cùng đi theo xuống.


Phòng khách vốn rất lớn, nhưng bây giờ xem ra có chút chen chúc, bởi vì số


người ở đây nhiều hơn trong tưởng tượg.


Karen nhìn thấy mấy tên phóng viên mặc thần bào Trật Tự trên người, đang


cầm máy ảnh mà quay chụp.


Nhưng mà cùng với phóng viên thì hai bên còn có gần hai mươi vị họa sĩ, đang


vẽ vẽ tranh.


Tất nhiên là dựa theo truyền thống của Thần Giáo, mỗi khi gặp được sự kiện lớn


cần ghi chép, họa sĩ mới thật sự có địa vị chính thống.


Một màn này để Alfred cảm thấy rất hưng phấn, thậm chí anh ta hơi nhích lại


gần bên cạnh, nhìn lén các họa sĩ vẽ tranh, muốn học trộm cách thức và kỹ xảo


của bọn họ.


Trong các vị nhân vật đang đứng ở phía dưới, có những vị tham dự vào trong


bàn tròn, cũng có những người dự bị, đứng ở phía ngoài cùng nhất, kéo bất cứ


một người nào ra cũng có thể là người phụ trách của một bộ môn nào đó.


Cho đên lúc này, Karen mới nhận thức được sâu sắc rằng địa vị của ngài


Tahisen cuối cùng cao đến mức nào, ông ấy không phải đại diện cho một người,


mà là lá cờ đại diện cho một phe phái.


Mặc dù ông ta thất bại, nhưng sức ảnh hưởng vẫn không thể nào khinh thường


như cũ.


Hôm nay Đại tế tự tự mình đến đây, mục đích chủ yếu là đến để “Tiếp nhận đầu


hàng”, hi vọng kết thúc một đoạn thời gian phái hệ đấu tranh trong quá khứ, dù


chỉ là sự kết thúc ngắn ngủi.


Ông ta không hi vọng thần giáo bởi vì mâu thuẫn nội bộ mà triệt để chia rẽ, thứ


mà ông ta muốn là một sự bình thản, dù chỉ là mặt ngoài, đương nhiên, tiền đề


là ông ấy phải là người thắng cuộc trong giai đoạn này.


Tahisen ngồi ở trên xe lăn bắt đầu nói chuyện, nói về từ lúc mình còn bé, đây là


đang hồi ức về cuộc đời của mình.


Tất cả mọi người ở đây đều đang lắng tai nghe, bởi vì trải nghiệm của bản thân


người đang kể vốn đã đủ sự truyền kỳ, mà tất cả mọi người cũng rõ ràng rằng


đây có lẽ cũng là lần cuối cùng có thể nghe thấy ông lão này nói chuyện.


Không khí trong phòng khách lúc này để cho Karen có cảm giác như đang tham


dự lễ phúng điếu của một người.


Đúng vậy, không sai, bây giờ lễ phúng điếu của ngài Tahisen đang được cử


hành, mục sư và người chủ trì cũng là chính ông ấy.