MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1611: Nợ ông ấy một lễ tang thật sự (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1611: Nợ ông ấy một lễ tang thật sự (2)

1,335 từ · ~7 phút đọc

“Không giống, chú về là vì đã thua hết mà trở về, cô của cháu thì là ly hôn mà


trở về, ai.


Cho dù là sau khi trở về, cũng không trò chuyện với ông ấy bao nhiêu, bây giờ


có thời gian, biết nên làm gì, ông ấy lại luôn nhắm chặt hai mắt, không cách nào


để đáp lời lại chú.”


“Chú, ông nội sẽ không trách chú, ông nội vẫn luôn ủng hộ con cái của mình tự


lựa chọn cuộc đời, mặc kệ là kết quả như thế nào, ông nội vẫn luôn nghĩ rất


thoáng, bởi vì trải nghiệm và vốn sống là một phần trên đường đời.”


Con trai thứ hai của mình đầu tư cổ phiếu thua sạch gia sản, con gái út của mình


ly hôn dẫn theo cháu ngoại về nhà; nói thật, việc này đối với ông nội của mình…


vốn cũng chẳng phải là chuyện gì đáng nhắc đến.


“Được rồi, chú của cháu còn chưa đến nỗi cần cháu phải dỗ dành, cháu sống ở


ngoài phải biết tự chăm sóc bản thân, cháu có biết không?”


“Chú cũng vậy.”


Thím Mary và cô Winnie không ở nhà, Karen và chú Mason lại trò chuyện một


hồi rồi cúp máy.


“Trong nhà vẫn khỏe chứ?” Pall đã lau khô lông bước vào trong phòng đọc sách


hỏi.


“Trong nhà đều rất tốt, những ngày này chú Mason đều sẽ đẩy ông nội ra ngoài


tản bộ trò chuyện tắm nắng, chú ấy nói có chút hối hận vì trước đây không làm


thế.”


“Ha ha.” Pall trực tiếp cười ra tiếng, “Mason đang chơi cái trò tự cảm động bản


thân đấy à, nói cứ như rằng trước lúc Dis không mê man thì nó dám cùng trò


chuyện tán gẫu với Dis, lần nào nhìn thấy chẳng phải giống hệt như chuột thấy


mèo mà sợ muốn chết.


Mary và Winnie cũng thế, dù cùng sống một nhà nhiều năm như vậy, nhưng


mỗi lần nhìn thấy Dis đều sẽ run.”


“Giống như thật sự là vậy.” Karen gượng cười, “Cô quả thật làm cho không khí


bi thương vừa xuất hiện trong lòng của tôi bỗng chẳng còn gì.”


“Đó là bởi vì các người còn trẻ.” Pall nhảy lên bàn đọc sách, “Bởi vì ta đã sống


được lâu, cho nên ta đã trải qua việc trưởng bối của mình chết đi, cũng trải qua


lúc hậu bối của mình chết đi.”


“Được rồi.” Karen đưa tay sờ sờ lên đầu Pall.


“Sữa tắm mới đấy, mẹ Ashley điều chế cho ta, mùi có dễ ngửi không?”


“Dễ ngửi.”


“Cô nghỉ ngơi sớm một chút đi, nhìn cô có vẻ rất mệt mỏi.”


“Ừm, là cần ngủ một giấc để điều chỉnh trạng thái, cũng muốn điều chỉnh đồng


hồ sinh học lại.”


Buổi sáng tỉnh dậy từ giấc ngủ thì đã tám giờ, một giấc ngủ này ngủ rất ngon,


sau khi vào phòng tắm rửa mặt, Karen đi vào phòng bếp, Healy đã chuẩn bị sẵn


cho mình một tô mì.


Sau khi ăn mì xong, Karen dự định xuất phát đi trang viên Ellen, nhưng mà


cũng không nhìn thấy bóng dáng của Pall hay là Kevin ở trong sân.


“Thiếu gia, buổi sáng tiểu thư Pall đã đi ra ngoài.”


“Đi ra ngoài, cùng ai?”


“Cùng một người tôi chưa từng gặp, tên là Wilker; tiểu thư Pall bảo tôi chuyển


lời cho ngài, cô ấy sẽ không cùng ngài trở về, cô ấy nói muốn đi đến một cửa


hàng phiếu điểm.”


Cùng với Wilker đến cửa hàng phiếu điểm?


Đây là xem người mới như dê để cạo lông à?


“Healy, ta phải ra ngoài một chuyến, đêm nay không trở về.”


“Được rồi, thiếu gia, ngài lên đường cẩn thận.”


lúc này, điện thoại trong phòng sách vang lên, Alfred không ở nhà, do dự một


chút, Karen vẫn bước vào trong phòng sách để bắt máy, bên kia đầu dây điện


thoại truyền đến âm thanh của Neo.


“Karen có ở nhà không?”


“Là tôi đây, chủ nhiệm.”


“Cám ơn trời đất, cậu vẫn còn chưa đi gặp vị hôn thê.”


Karen thở dài, nói: “Tôi đã bắt đầu cảm thấy có chút hối hận khi nhận cú điện


thoại này.”


“Ha ha, không còn cách nào khác, công việc quan trọng, khi phụ nữ hỏi cậu


công việc quan trọng hay cô ta quan trọng hơn, thật ra thì đáp án vĩnh viễn duy


nhất, đó chính là công việc.”


Karen rất muốn phản bác Neo một chút, nhưng vẫn từ bỏ, bởi vì Neo chỉ là


quấy rầy hành trình “Thăm người thân” của mình mà đùa một chút, mình phản


bác trở về sẽ tổn thương cảm tình.


Dù sao thì vợ của Neo, là bởi vì hắn ta làm việc chăm chỉ mà mất đi.


Bên đầu điện thoại bên kia, Neo cũng trầm mặc một chút.


Trong cuộc sống, có những vết thương, thật ra vẫn luôn không khép lại, sau đó


trong lúc sinh hoạt kiểu gì cũng sẽ có lúc không để ý, mà chạm phải nó.


“Chủ nhiệm, bây giờ các người còn đang ở cao ốc của tổng bộ à?”


“Không, bây giờ chúng ta đang ở trong một buồng điện thoại trên đại lộ Kim


Kết, ta cảm thấy việc thả quạ đen truyền tin cho cậu có chút chậm, nên muốn


thử trực tiếp gọi điện thoại về Nhà Tang Lễ cho cậu.”


“Nơi đó rất xa…”


“Đúng vậy, thuộc về vùng ngoại thành, chúng ta phát hiện một rạp chiếu phim ở


chỗ này, ha ha, bên trong có vài thứ khá thú vị, ta chỉ có thể nói, cái tên Vicole


kia, nhà hắn chơi rất lớn đấy.”


“Các người đã điều tra có kết quả rồi? Nhanh như vậy sao?”


Chiều hôm qua mình mới nói cho Neo về mục tiêu điều tra, buổi sáng hôm nay


thì hắn đã điều tra ra được thứ gì rồi?


Mà tất nhiên là thứ rất quan trọng, nếu không thì Neo cũng sẽ không thông báo


cho mình vào ngay lúc này.


“Cái người hầu nam kia của cậu, à, là Alfred, ta để cho hắn ta đi theo dõi Vicole


trước, kết quả rạng sáng thì Aflred đã theo chân Vicole đi đến cái rap chiếu


phim kia, sự việc cũng chỉ đơn giản như vậy, bởi vì Vicole vốn cũng chẳng che


giấu gì cả, hắn hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có người tới theo dõi hắn.”


“Cái rap chiếu phim kia, có vấn đề gì sao?”


“Rạp chiếu phim chỉ là cái vỏ ngụy trang, tác dụng thật sự của nó là một nơi


hiến tế chuyển dịch, cậu có thể đi đến đó để bán ra năng lượng linh tính và năng


lượng linh hồn, sau đó bọn họ sẽ trả phiếu điểm làm thù lao cho cậu; đương


nhiên, cậu cũng có thể đến đó để tiến hành mua sắm, nếu như cậu có cần.


Có chút giống như hiến máu trong xã hội hiện thực, a không, là bán máu.”


“Chủ nhiệm, tại sao ngài lại quen thuộc với nơi này như vậy thế?”


“A, con người mà, có đôi khi khó tránh khỏi đôi lúc tài chính hơi kẹt, cậu hiểu


đấy.”


“Ha ha.” Karen có chút bất đắc dĩ, “Vicole đến đó là để tiến hành mua sắm gì


à?”


Hắn không có khả năng đi “Bán máu”, dù sao thì cho dù danh tiếng của nhà


Naton trong giới Chủ giáo của đại khu thành phố York không được tốt lắm,


nhưng nội tình của gia tộc vẫn là rất hùng hậu.


“Bây giờ ta đang hoài nghi, cái chỗ này không phải chỉ đơn giản là chợ đen theo


hình thức “máy xay thịt”, nó sẽ có càng thêm nhiều hình thức dịch vụ khác.”


“Dịch vụ thêm?