MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1624: Ngoài ý muốn (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1624: Ngoài ý muốn (3)

1,390 từ · ~7 phút đọc

Văn phòng rất rộng rãi, rộng đến nỗi có thể tổ chức chơi bóng rổ, khoảng cách


từ ngoài cửa đến bàn làm việc, quả thật xa vô cùng.


Trên bộ ghế sa lon, có ba ông lão đang ngồi.


Ngồi ở vị trí chủ tọa là Đại chủ giáo Waffron thủ tịch chủ giáo, ngồi phía dưới


một bên là Chủ giáo Dorford, cũng chính là ông nội của Vicole, người mà ông


ta đang ngồi đối diện… Lại là ông ngoại của mình, Deron. Guman.


Ở giữa ba ông lão lại có một người trẻ tuổi đang đứng, khi hắn ta quay đầu nhìn


mình, Karen đầu tiên không thể nhận ra là ai, nhìn lần thứ hai thì nhận ra, lại là


Richard!


Đây là có chuyện gì?


Dựa theo tình huống bình thường mà nói, Richard bây giờ hẳn là đã nhận được


thông báo, tập hợp cùng với lực lượng của Neo ở ngoài rạp chiếu phim trên đại


lộ Kim Kết, thời gian bây giờ cũng phải đến nơi rồi, như thế nào lại xuất hiện ở


đây?


Còn nữa, vết thương trên người cậu ta là chuyện gì xảy ra?


Không chỉ trên mặt có vệt máu, mấy chỗ quần áo không che phủ lại còn có dấu


vết bị đốt khét, khí thức trên người của Richard lúc này cũng rất hỗn loạn.


Đây cũng không phải là tác phẩm của cậu Eisen, cậu Eisen khi đánh con trai


mình thì vẫn rất có chừng mực, ngẫu nhiên dùng một chút thuật pháp cũng chỉ


là để phòng ngừa Richard chạy trốn, tiếp theo thì cũng chỉ đơn giản là dùng


chân đá tay đấm hoặc là dùng thắt lưng đại loại mà thôi, cũng sẽ không dùng


thuật pháp để tấn công của mình.


Cho nên, vết thương trên người Richard là từ đâu tới?


trước hết Karen nghiêng đầu một chút mà nhìn về phía Muri, phát hiện vẻ mặt


của Muri lúc này cũng tràn đầy sự nghi ngờ.


“Đội trưởng!”


Richard hành lễ với Karen.


Karen không nhìn thẳng đang ngồi ba cái địa vị rất cao lão đầu, đi trước đến


Richard mặt trước, vung ống tay áo Richard lên, phát hiện bên trong có mấy đầu


huyết ấn, cái này huyết ấn rất sâu, giống như là lỗ khảm, mang ý nghĩa trước đó


làm qua chiều sâu thanh lý.


Ngay sau đó, Karen lại xốc cổ áo Richard lên, phát hiện trước ngực của cậu ta


cũng có mấy vết thương trông rất đáng sợ.


Phải biết rằng con côn trùng kia trong cơ thể của Richard giúp cậu ta có năng


lực tự lành rất mạnh, điều này cũng mang ý nghĩa lúc bị thương thật sự thì vết


thương của Richard còn nghiêm trọng hơn bây giờ rất nhiều.


Karen mở miệng hỏi: “Nói cho ta, là ai biến cậu thành bộ dạng này?”


Lúc này chủ giao Dorford đang ngồi trên ghế sa lon hiếp mắt, nói:


“Bây giờ người trẻ tuổi trong giáo đều không biết lễ phép như thế sao, ngay cả


hành lễ cũng không biết? Gia giáo nhà nào thế này.”


Wilker nghe nói như thế lập tức bước lên trước, trực tiếp đưa tay chỉ mặt


Dorford, hỏi: “Lão già, ngươi nói ai không có gia giáo thế!”


Biểu cảm trên mặt của Dorford nghệt ra, đã bao nhiêu năm, ông ta thật đúng là


không trải qua cảnh bị người khác chỉ thẳng vào mặt mà nói chuyện, lúc này


ánh mắt trừng một cái, tay phải vươn ra, một áp lực đáng sợ xuất hiện.


Ông Deron nhíu nhíu mày, nhìn về phía Đại chủ giáo.


Waffron giơ tay lên, một vách ngăn xuất hiện ở giữa Wilker và Dorford.


Dorford ngừng tay, quay đầu nhìn về phía Waffron, chất vấn: “Ngài Đại chủ


giáo, thằng nhóc này làm càn như vậy, ngài cũng muốn cản ta dạy dỗ hắn sao?”


“Dạy dỗ người trẻ tuổi thì có phương pháp để dạy dỗ riêng, trực tiếp ra tay thì


gọi gì là dạy dỗ, Dorford, ngươi nên có một chút ý thức tự giác thể diện Chủ


giáo của mình.”


“Cái gì thể diện hay không thể diện, ta không tin lúc hắn chỉ vào mặt ngài mà


mắng lão già thì ngài có thể nhịn được!”


Wolfram cũng chẳng muốn nhìn Dorford, trực tiếp nhìn về phía Wilker, nói:


“Mạo phạm Chủ giáo, có biết là tội gì sao?”


Ông Deron ngồi ở phía trong, biểu cảm cũng không biết làm sao, tất nhiên trong


trường hợp này, nhà Guman cũng không có quá nhiều chỗ để nói chuyện.


Wilker tiếp tục đưa tay chỉ về Dorford, hỏi:


“Ngài Đại chủ giáo, vậy ta cũng muốn thỉnh giáo ngài một chút, mạo phạm Đại


tế tự, là tội như thế nào!”


Nghe nói như thế, Wolfram, Dorford cùng Delon thần sắc cũng thay đổi một


chút.


Wilker tiếp tục chỉ tay về phía Dorford, chất vấn: “Vừa mới là ngươi nói ta


không có gia giáo đúng không, thầy của ta là Đại tế tự tiền nhiệm Rasma.”


Vẻ mặt của Dorford biến hóa một hồi, ngay từ đầu là có chút chột dạ, lập tức lại


nghĩ đến việc gì nên thần sắc lại bắt đầu trở nên bình tĩnh, nhưng rất nhanh ông


ta lại ý thức được cho dù là phái hệ của Đại tế tự tiền nhiệm đã rơi đài, nhưng


vấn đề là Đại tế tự dù sao cũng là Đại tế tự, nếu chuyện mình mở miệng phủ


định Đại tế tự tiền nhiệm truyền ra ngoài thì cũng không có một chút chỗ nào


tốt đối với mình.


Cuối cùng, Dorford chỉ có thể mở miệng nói: “Ta thu hồi lại lời nói lúc trước, là


ta lỡ lời, ta không dám có bất kỳ bất kính đối với Đại tế tự tiền nhiệm Rasma.”


Wilker thu tay về, lui lại đến sau lưng Karen, sau đó liếc qua Muri:


Thằng ngốc này, đội trưởng mang hai chúng ta tới không phải là muốn mượn


vào thân phận “Trong nhà” chúng ta để ra oai sao, động tác lúc nãy sao mà


chậm chạp thế!


Karen tiếp tục hỏi Richard: “Là ai khiến cậu thành ra như vậy? Nói cho ta, ta sẽ


không bỏ qua cho hắn.”


Thân là đội trưởng của Richard, Karen có tư cách để hành động như vậy, thân là


anh họ của Richard, Karen cũng có tư cách để nói lời này, bởi vì trong lòng của


Karen, địa vị Richard và mấy đứa em họ như Minna ở nhà là giống nhau.


Ai ngờ Karen vừa nói lời này ra miệng, ông Deron đã mở miệng nói: “Karen,


không thể nói bậy, phải chú ý lời nói của mình.”


Karen liếc qua Deron, cháu trai ruột của ông bị đánh thành như vậy mà còn


muốn chú ý ngôn từ?


Ngay lập tức Dorford bị tức giận đến nỗi ngực phập phồng một hồi, chỉ vào


Karen hỏi: “Ngươi nói sẽ không buông tha cho ai! Ngươi nói không buông tha


ai!”


Karen đáp lại nói: “Richard là thuộc hạ trong tiểu đội của ta, ta thân là cấp trên


của cậu ta, không có khả năng nhìn xem cậu ta bị người bắt nạt như vậy mà


không lên tiếng!”


“Cuối cùng là ai bắt nạt ai!” Dorford trực tiếp đứng người lên, nếu như không


phải Đại chủ giáo Waffron đang ngồi ở kia dùng ánh mắt cảnh báo ông ta một


lần nữa thì lão già này có lẽ đã không nhịn được mà muốn ra tay.


Lúc này, một người nhân viên đi đến, bẩm báo nói: “Phán quyết quan Vicole đã


đến.”


Dorford lập tức hô: “Để cho nó vào đây, để mọi người nhìn xem, cuối cùng là ai


bắt nạt ai, cuối cùng ai không buông tha cho ai, ta cũng không tin, ở cái đại khu


thành phố York này, không có một nơi nào biết lý lẽ!”


Karen sửng sốt một chút, cho nên, Richard là bị Vicole đánh thành như vậy?


Đây rốt cuộc là chuyện như thế nào?


Lập tức,


Vicole tiến vào,


Ừm,


Hắn ta bị khiêng vào.