MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1626: Có tư cách gì? (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1626: Có tư cách gì? (2)

1,361 từ · ~7 phút đọc

Waffron có chút không thèm để ý đến Dorford, sự ghét bỏ và không chào đón


Dorford thiếu chút nữa đã viết đầy ở trên mặt, ông ta mở miệng nói với Karen:


“Ta vốn còn tưởng rằng ngươi tới đây là vì chuyện này đấy.”


Karen trả lời: “Thưa ngài Đại chủ giáo, trước đó tôi cũng không biết đến cái


chuyện này, hôm nay đến cao ốc giáo vụ cũng là bởi vì những chuyện khác,


nhưng mà dù gì thì Richard cũng là thuộc hạ của tôi.”


“Ta biết, ngươi ngồi xuống đi.”


“Tôi nào có tư cách để ngồi xuống trước mặt các vị đại nhân, ngài có thể cho


phép tôi đứng ở chỗ này mà lắng nghe thì tôi đã cực kỳ cảm kích.”


Dorford nhịn không được nói: “Vậy thì đứng bên cạnh nghe, chớ có trì hoãn


thời gian, chuyện ở đây kết thúc, cháu của ta còn phải tiếp tục đợt trị liệu tiếp


theo!”


Karen yên lặng đứng ở cạnh ghế sa lon, Wilker và Muri đứng hai bên phía sau


lưng của Karen.


Neo nói muốn làm ra một cái công hàm giả, để sáng hôm nay Vicole đi đến cao


ốc giáo vụ, bây giờ, Vicole đã tới, nhưng có vẻ cũng không có gì liên quan đến


công hàm giả.


Karen không cho rằng Neo sẽ lợi dụng Richard để hoàn thành việc “Dẫn xà xuất


động”, chuyện này cũng không phù hợp với phong cách làm việc Neo, bởi vì


cho dù hắn muốn làm như thế, cũng sẽ nói trước một chút với mình, sẽ không


hoàn toàn giấu diếm mình, hắn cũng rõ ràng, làm như vậy sẽ khiến mình cảm


thấy phản cản.


Cho nên, cái sự kiện này thật sự chỉ là một việc xảy ra ngoài ý muốn thôi sao?


“Chuyện đã xảy ra, cẩn thận kể lại một lần đi.” Waffron nói với Richard.


Dorford lập tức mở miệng nói: “Vừa nãy không phải ta đã nói rồi sao, cháu trai


của ta bây giờ cũng đã biến thành cái bộ dạng này, còn cần phải nói thêm gì


nữa?”


Waffron chỉ chỉ vào Richard: “Dù sao cũng phải để bọn nhỏ kể chuyện này lại


một lần, kể đi.”


Richard nhẹ gật đầu, mở miệng nói: “Tối hôm qua, tôi đến phố điểm tâm mà


trước đây thường đến, gọi hai cô gái để tán gẫu, kết quả sau khi trò chuyện một


hồi, trong cửa hàng điểm tâm bên cạnh truyền đến tiếng kêu cứu, mà tôi lại còn


cảm ứng được sóng năng lượng linh tính rất mạnh.


Khi tôi đi sang cửa hàng bên cạnh để xem xét tình huống, phát hiện hắn…”


Richard chỉ chỉ vào Vicole:


“Tôi phát hiện hắn ta đang dùng Xiềng Xích Trật Tự mà khóa bốn cô gái lại rồi


tiến hành quất roi, bốn cô gái kia đang kêu thảm thiết, đã có nguy hiểm đến tính


mạng, cho nên ta mở miệng khuyên can hắn.”


“Mở miệng khuyên can hắn?” Waffron hỏi.


“Đúng thế.”


“A, mở miệng khuyên can nên nó sẽ biến thành bộ dạng này?” Dorford cười


lạnh nói.


Richard nói chuyện một cách đương nhiên mà trả lời: “Bởi vì hắn không nghe


lời tôi khuyên ngăn, nên chúng ta đã đánh nhau.”


“Tóm lại, là ngươi ra tay trước?” Dorford hỏi.


“Đúng thế.”


“Tốt, mọi việc đã rõ ràng, nếu là ngươi ra tay trước, trị tội đi, ngài Đại chủ


giáo.”


Waffron ngáp một cái, nói: “Người trẻ tuổi đánh nhau, lại là ở cái chỗ kia, có


đáng để định tội không?”


“Ngài Đại chủ giáo, ta tin tưởng nếu như là cháu trai của ngài bây giờ biến


thành cái bộ dáng này, ngài nhất định sẽ không nói loại lời hòa giải này.”


“Dorford, ta không phải là đang hòa giải, ngươi có biết hậu quả khi định tội là


gì không? Cháu trai của ngươi và còn có thằng nhóc nhà Guman này, tiền đồ


của bọn chúng sẽ bị hủy sạch.


Hai tên thần quan ra tay đánh nhau ở cửa hàng điểm tâm, chuyện này phải nói


như thế nào, giải thích ra làm sao?


Coi như nhà Naton của ngươi và nhà Guman, đều nguyện ý, người Đại chủ giáo


như ta cũng không đồng ý trong đại khu của mình xảy ra một chuyện mất mặt


đến như vậy được, đây không phải là đang vô duyên vô cớ làm trò cười cho


người của các đại khu khác hay sao?”


Ông Deron nói phụ họa theo: “Đúng vậy, ngài Đại chủ giáo và Chủ giáo, giữa


bọn trẻ cãi nhau thì đây cũng là chuyện rất bình thường, chỉ cần người không có


việc gì là được, chúng ta sẽ tiến hành đền bù cho phán quyết quan Vicole, sẽ


tiến hành tạ lỗi với nhà Naton, ngài xem được chứ?”


Thái độ của Deron hạ xuống rất thấp.


Nhưng mà như vậy cũng không thể xem là vì ông ấy mềm yếu, mà là khi ở vào


vị trí này, thì tất nhiên sẽ lựa chọn làm như vậy.


Giữa nhà Guman và nhà Naton, địa vị vẫn là có chênh lệch không nhỏ, chưa kể,


Richard khi so sánh với Vicole, đồ đần cũng biết rằng cháu trai của mình không


bị thiệt thòi, nếu như có thể trả giá một chút để lắng chuyện này xuống, vậy thì


cứ làm thôi.


Waffron gật đầu nói: “Vậy cứ như vậy đi, về sau các nhà cố gắng quản lý con


em thật tốt, trong tay ba người chúng ta mỗi ngày đều có rất nhiều công việc


muốn làm, đâu có nhiều công sức đến vậy để lo mấy chuyện như thế này.”


“Dựa vào cái gì!”


Dorford đứng người lên, trực tiếp chỉ tay vào Deron:


“Deron, nhà Guman của ngươi xem ta như cái thứ gì, ngươi nói đền bù là đền


bù, ngươi nói xin lỗi thì xin lỗi, ngươi nói kết thúc thì việc này sẽ kết thúc?


Ha ha, rất xin lỗi, nhà Guman ngươi còn chưa có tư cách để đứng ngang với nhà


Naton!


Ta không muốn xin lỗi, ta chỉ cần trị tội!


Ta muốn căn cứ theo « Điều Lệ Trật Tự », trị tội của hắn, khai trừ giáo tịch của


hắn, phế bỏ sức mạnh tín ngưỡng của hắn!”


Waffron yên lặng nâng tách trà lên, uống một ngụm trà, không có vội vã mà nói


gì thêm.


Hai mắt Deron nhắm nghiền, sau một lát, lại mở mắt ra.


Karen phát hiện ông ấy mấy lần nắm chặt lòng bàn tay rồi lại buông ra, tất


nhiên, ông ấy cũng thật sự đang nổi giận.


Richard rất bình tĩnh mà đứng ở nơi đó, không nói chuyện.


À,


Tự tin như thế sao,


Đây cũng không phải là phong cách của Richard.


Điều này khiến Karen ý thức được, Richard hẳn là nhận được chỉ thị của Neo.


Neo không có sắp xếp ra chuyện này, chuyện đánh nhau ở cửa hàng điểm tâm


đối với Neo mà nói cũng là một chuyện ngoài ý muốn… Bởi vì Karen không tin


tưởng rằng Neo sẽ tự tin đến nỗi sẽ phái Richard ra để đánh bại Vicole.


Nhưng mà sau khi chuyện xảy ra, Neo hẳn là đã kịp thời theo vào một chút, dù


sao cũng đều chỉ cần để Vicole đến cao ốc giáo vụ mà thôi, mặc kệ là dùng loại


phương thức nào thì chỉ cần đến vào hôm nay là được rồi.


Ông Deron đứng lên, trừng mắt tức giận nhìn Dorford, cắn răng nói:


“Ai dám động đến cháu trai của ta!”


“Ha ha.” Dorford cười lạnh một tiếng, “Thế nhưng mà bây giờ đã có người động


tới cháu trai của ta, tóm lại, cái chuyện này nếu như không dựa theo yêu cầu này


của ta mà giải quyết, vậy thì ta cũng không cách nào đảm bảo nhà Guman sẽ an


toàn đâu!”


“Bộp!”


Waffron đặt mạnh tách trà xuống trên bàn.