MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1648: Trả thù (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1648: Trả thù (3)

1,370 từ · ~7 phút đọc

Bắt đầu phát cơm hộp, Phó khoa trưởng khoa bảo vệ là lão Colla đẩy xe cơm


hộp đi tới, hô:


“Tới tới tới, tự chọn, tự chọn đi, mình muốn ăn cái gì thì lấy cái đó.”


Bọn người Ashley lập tức đi qua bắt đầu lựa chọn đồ ăn mà mình muốn.


Philomena ngồi ở trong, chờ đợi xe cơm hộp đi tới, nhưng cô phát hiện lão


Colla giống như là từ từ đẩy ngang qua để người khác tự lấy, mà ông ta không


phải đưa tay lấy ra phát cho mỗi một người.


Cho nên, đợi lát nữa khi ông ta đẩy xe đến chỗ này, mình còn phải đứng lên đi


lấy, còn phải tự mình đi lựa chọn, ông ta sẽ còn hỏi mình thích đồ ăn gì…


Vì cái gì không phải tất cả mọi người đều đứng tại chỗ, chờ xe đẩy tới rồi phát


từng phần một đến tay mọi người chứ, ngươi có thể không cần phải lên tiếng,


toàn bộ quá trình đều ngậm miệng, cứ cứng nhắc phát cơm như vậy thì thật là


tốt.


Richard đứng người lên, chạy tới:


“Tôi hỏi này, chả nhẽ cơm nước của bộ môn chúng ta tệ đến như vậy sao?”


“Bộ môn của chúng ta vốn là có nhà ăn, nhưng đã sớm không hoạt động rất


nhiều năm, đây đều được đặt trước từ trong nhà hàng gần đây mà mang đến,


mọi người trước hết cứ ăn đở đi.”


“Chậc chậc, đây là thứ gì, cơm cà ri sao, vị cà ri nặng như vậy, còn cá chiên


nhìn là biết bị chiên quá lửa rồi.”


“Thằng nhóc thối này, ta cực khổ dẫn người đi mua cơm rồi đưa cơm, ngươi còn


ở nơi này chọn ba chọn bốn, lần sau tự ngươi đi mua đi nhé.”


“Được, đi thì đi, nếu như tôi không có chuyện gì làm mà nói, tôi sẽ lái xe tang


để chở đồ ăn đến cho mọi người, a, không đúng, tôi có thể lái xe tang mà chở


đầu bếp và nguyên liệu nấu ăn đến đây để nấu.”


Richard cầm ba phần.


“Thằng nhóc chết tiệt, ngươi ăn nhiều đến vậy sao.”


“Ông không cần lo cho tôi, chả nhẽ không đủ phần?”


“Đủ, ngươi ăn mười phần cũng đủ, chỉ là sợ ngươi no bể bụng thôi.”


“Ha ha, vậy là được chứ sao.”


Richard bưng ba phần cơm hộp đi, trước hết ngồi xuống bên cạnh Philomena,


mở ba cái hộp cơm ra.


“Cái đùi gà này tôi không thích ăn, quá dầu mỡ, cái Hamburger trứng chiên với


xúc xích này thật nhỏ, lão Colla chắc là ăn tiền hoa hồng của người ta rồi, đồ ăn


ăn kèm với cơm cà ri sao lại tệ đến như vậy, thịt bò cũng chả được mấy cục,


được rồi, dù gì thì tôi cũng lười xỉa răng.”


Richard tiến hành chọn lựa, chia ba phần cơm hộp thành hai phần, cậu ta bưng


lên một phần đưa phần còn lại cho Philomena, nói:


“Mấy món tôi thích ăn đều đã lựa ra rồi, còn lại thì cô ráng mà ăn đi, dù sao cô


cũng chẳng có yêu cầu gì đối với đồ ăn.”


“Ừm.”


Philomena bưng hộp cơm lên cầm lấy thìa bắt đầu ăn.


Richard bưng phần kia của mình ngồi xuống phía đối diện.


Thật ra ngay cả Karen đều không nhìn ra, mỗi lần lúc mọi người liên hoan,


Philomena cũng đều không có ăn no, bởi vì lượng cơm của cô rất lớn.


Cơ thể có sức mạnh lớn cần càng nhiều đồ ăn để tiến hành bổ sung, người theo


hệ cận chiến, không liên quan đến dáng người, dù sao càng mạnh thì khối lượng


cơm càng lớn.


A, đúng, dáng người càng tốt lượng cơm ăn càng lớn, bởi vì cô hấp thu tốt hơn


càng nhanh!


Lúc ăn cơm, Richard cũng không cần tiếp tục kễ chuyện lại lần thứ tư, bởi vì


lúc ăn cơm ánh mắt có thứ để tập trung, có thể không cần nhìn đến những người


khác, chuyên tâm dùng thìa mà ăn.


…


“Bộ trưởng, đến rồi.”


“Ừm.”


Deron xuống xe, nhìn xem cửa sân nhà mình, trong chốc lát, ông ấy có chút do


dự.


Ông ấy có chút không dám vào nhà, bởi vì trực giác nói cho ông ấy biết, người


bạn già của mình hôm nay hẳn là đã tự mình đến cao ốc giáo vụ.


Bởi vì sau khi mình cự tuyệt bà ấy phát động bộ môn và đồng liêu tiến hành thị


uy để ép Đại chủ giáo hỗ trợ giải quyết chuyện này, người bạn già của mình,


phản ứng rất bình tĩnh.


Bà ấy không phải là một người có tính cách bình tĩnh, dù là mấy chục năm qua


phần lớn thời gian bên trong, bà đều cực kỳ ôn nhu cực kỳ hiền lành, nhưng ông


ta biết, bà ấy không phải.


Nếu không, mình và bọn nhỏ bao gồm con dâu cũng không thể sợ bà ấy đến


như vậy.


Cho nên, bà ấy chắc hẳn đã đến vì cháu trai.


Lúc đầu, Karen bắt Vicole đi, cái sự kiện này triệt để kéo vào trong vòng tranh


đấu giữa Đòn Roi Kỷ Luật và Ban quản lý đại khu, ít nhất đối với Richard mà


nói, đây là một phương thức xử lý rất tốt, nhưng ông ấy vẫn không vui nổi như


cũ.


Bởi vì người làm ông nội này, trong việc này cũng không mang đến tác dụng gì.


Lòng ông ấy cảm thấy phiền muộn, bắt đầu vòng quanh vườn hoa, sau đó ông


ấy nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi phía dưới vườn hoa, đưa


lưng về phía mình, đang hút thuốc.


Là Duck, chồng của con gái út mình.


vẻ mặt Duck lo nghĩ đang bất đắc dĩ ngồi ở trong vườn hoa mà đốt thời gian,


mỗi lúc đến trước cửa nhà vợ mình, ông ấy kiểu gì cũng sẽ theo thói quen mà ở


bên ngoài một chút, cái thói quen này từ sau khi kết hôn đến bây giờ cũng


không sửa đổi.


Deron vẫn luôn không thích người con rể này, luôn cảm thấy con người hắn


không được lanh lợi, mà lúc làm việc cũng không có tầm nhìn gì, còn khi trước


mặt mình thì luôn sợ hãi rụt rè.


Nhưng không biết vì cái gì… Nguyên nhân có lẽ là vì hôm nay hai người cha vợ


con rể đều không dám bước vào cửa của căn nhà này, Deron bỗng nhiên nhìn


người con rể này có chút vừa mắt.


Con người, sợ nhất là khi đối mặt với người mà xem thường mình, việc hành hạ


nhất đó chính là ngươi còn phải làm bộ rằng họ không có xem thường ngươi.


Nhưng vấn đề là, khu vực phía dưới vườn hoa đã bị Duck chiếm cứ, vốn dĩ


Deron còn có thể ngồi ở bên trong để suy nghĩ về cuộc đời mình, ấp ủ chút cảm


xúc, bây giờ cũng hết chỗ, ông ấy cũng không thể chạy xuống để ngồi kề vai


với Duck, đến lúc đó thì phải nói gì đây?


Nói cái gì cũng đều xấu hổ, trầm mặc và lúng túng hơn.


Hít sâu một hơi, Deron đi vào sân nhỏ, lấy chìa khoá ra, mở cửa nhà.


Đi qua cửa trước, đi vào phòng khách, trong phòng khách không có người.


Còn chưa có trở về sao…


Không đúng, trở về rồi, trong phòng ăn có tiếng động.


Deron muốn trực tiếp trở về phòng của mình, sau đó ông ấy bỗng nhiên ý thức


được, không đúng, phòng của mình cũng là phòng của bạn già mình.


Lúc này, ông ấy phát hiện mình lại có chút ghen tị với con trai của mình, sau khi


nó mắc bệnh thì có thể vừa vào cửa đã chạy vào phòng của mình khóa kín cửa


lại không có áp lực chút nào, không cần để ý tới bất cứ người nào.


Không tránh được.