MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1670: Bắt đầu thẩm phán (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1670: Bắt đầu thẩm phán (2)

1,693 từ · ~9 phút đọc

“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”


Âm thanh nước nhỏ xuống quen thuộc, giống như là khúc nhạc dạo mãi mãi


cũng sẽ không thay đổi, lại giống như Nhà thôi miên đang cầm đồng hồ bỏ túi


mà lắc lư qua lại trước mặt của ngươi bảo ngươi nhìn chằm chằm vào nó, nếu


như ông ta nói cho ngươi thêm một câu “Bây giờ ngươi cảm giác rất mệt mỏi”,


vậy thì gần như đã bổ sung thêm điểm cuối cùng vào trong tiến trình này.


Nhưng hết lần này tới lần khác có vài màn mở đầu là không cách nào tránh


khỏi, khi tiềm thức của ngươi nguyện ý tiếp nhận sự xuất hiện của nó, cho dù


lúc mở màn chỉ là một tiếng gào thét khàn cả cổ thì ngươi cũng có thể cảm thấy


nó bình thường.


Mở mắt ra,


Đây là một giấc mơ


Lưỡi Hái Chiến Tranh đang nằm ở trước mặt mình, khẽ nghiêng, cho dù đã gặp


nó rất nhiều lần, nhưng nó vẫn tạo cho mình một cảm giác ảo giác rằng một khi


nó rơi xuống sẽ chặt mình là đôi, thậm chí trong đầu của anh cũng đã mô phỏng


trước cảm giác khi máu thịt và xương cốt bị cắt rời ra.


Cúi đầu xuống, trước mặt vẫn là đầm nước dưới vực sâu kia.


“Tí tách… Tí tách…”


Không có nước nhỏ giọt xuống, nhưng trong đầm nước vẫn đang có gợn sóng


không ngừng xuất hiện theo tiết tấu.


Thời gian dần trôi qua, khuôn mặt phía dưới xuất hiện, Karen nhìn thấy, là mặt


của mình.


Mình và “Mình”, dùng đầm nước làm ranh giới, nhìn nhau.


Một lát sau, dung mạo của mình bên trong đầm nước bắt đầu phát sinh sự thay


đổi, dần dần biến thành bộ dáng của ngài Pavaro.


Ông ta đang nhìn mình một cách vô cùng lạnh lùng, sau đó khuôn mặt trong


đầm nước từ từ phát sinh sự chuyển biến từ hai chiều sang ba chiều, hắn trồi


lên, hắn đứng lên, hắn đứng ở bên cạnh của Lưỡi Hái Chiến Tranh, cơ thể cùng


với Lưỡi Hái Chiến Tranh có hơi nghiên về phía trước một chút.


Hai ánh mắt vẫn còn tiếp tục đối mặt trong im lặng, Karen không nói gì, Pavaro


cũng không nói gì.


Cái giấc mơ này có chút khó hiểu, Karen hoàn toàn không rõ ràng nó cuối cùng


là đang muốn biểu đạt ý nghĩa gì, cũng không rõ ràng rằng trong nội tâm mình


khi tạo nên giấc mộng này cuối cùng là đang biểu đạt cảm giác gì.


Loại cảm giác này, giống như là đang tiến hành đọc hiểu một bài văn chương,


nhưng vẫn không có đầu mối.


Lúc này thì Lưỡi Hái Chiến Tranh bắt đầu “Lắc lư”, nó thật ra cũng không nhúc


nhích, nhưng tựa như cũng đã thông báo trước cho mình, nó muốn chuyển


động.


Quả nhiên, sau đó một khắc thì Lưỡi Hái Chiến Tranh trượt về phía của Pavaro.


Mặt của ngài Pavaro, bị cắt xuống, sau đó gương mặt này bay tới hướng của


Karen.


Karen cũng không có ngăn cản, mặc cho gương mặt này cuối cùng dán lên trên


mặt của mình.


Dùng chiếc nhẫn đeo lên mặt nạ thuộc về ngài Pavaro đối với Karen mà nói,


sớm đã thành thói quen.


Đợi đến sau khi dán lên xong, Karen nhìn về phía trước, phát hiện không biết


lúc nào ngài Pavaro đã quỳ sát ở nơi đó, hai tay làm động tác nâng lên đưa tặng.


Một màn này giống nhau như đúc với động tác lúc ngài Pavaro triệt để tiêu tán


sau khi “Thức tỉnh”.


Một đêm kia sau khi rời khỏi khu nhà xưởng của Zich, trong rừng, ngài Pavaro


tự mình xé rách da mặt của mình xuống, nâng lên đưa cho mình, bên trong có


sự tán thành với việc Karen nguyện ý trợ giúp ông ấy giải thoát những cô gái


đáng thương kia, cũng có sự áy náy khi nhờ Karen chăm sóc cho vợ và con gái


mình.


“Ừng ực… Ừng ực… Ừng ực…”


Dưới vực sâu mặt, truyền đến âm thanh sủi bọt khí.


Karen có một loại dự cảm, đó chính là luồng ý thức đáng sợ mà lúc trước đã


từng hô lên câu nói từ dưới đáy vực kia, giống như lại muốn thông qua dấu ấn


của Lưỡi Hái Chiến Tranh mà truyền tin tức đến cho mình.


Cái giấc mơ này cũng nên tỉnh rồi.


Buổi chiều mình còn phải đến buổi thẩm phán, lúc đầu trên người có vết thương


vừa xử lý xong, không thể lại tiếp xúc lung tung với những vật này.


Karen mở mắt ra,


Trời đã sáng.


Quay đầu nhìn thời gian một chút, đã một giờ chiều, khoảng cách đến lúc hội


thẩm phán bắt đầu còn có hơn một giờ nữa.


“Nguyên nhân hẳn là bởi vì hội thẩm phán, ta mơ đến ngài Pavaro, nhưng bởi vì


dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh, dẫn đến một giấc mộng vốn nên bình thường


lại bị biến thành cảnh tượng như thế này.”


Karen nhìn về cái dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh mà khi trước Marvalho


giúp mình đánh dấu xuống, anh bây giờ mới rõ ràng, cái dấu ấn này ngoại trừ có


thể giúp mình khi triệu hồi ra Pháo Đài Hắc Ngục thì nhận được Thần khí Lưỡi


Hái Chiến Tranh giúp sức ra, tác dụng phụ của nó, không chỉ riêng một cơn ác


mộng như thế này;


Sự tồn tại của nó, gần như bóp méo giấc mơ của mình.


Nói một cách phóng đại hơn, nếu như mình nằm mộng xuân, có lẽ lúc giấc


mộng xuân phát sinh, cảnh tượng không thể nào là đang trên chiếc giường lớn


ấm áp, mà là nằm từ dưới đầm nước bị Lưỡi Hái Chiến Tranh nhìn chằm chằm


vào, đây quả thực còn kinh khủng hơn bị máy quay chỉ thẳng vào mặt.


Hoặc là tự mình mơ một giấc mộng bình thường, ví như ăn kẹo, ăn kem, thậm


chí là ăn kẹo hồ lô, thì cảnh tượng của vực thẳm và cái Lưỡi Hái Chiến Tranh


kia, vẫn sẽ xuất hiện như cũ.


Nhưng mà trên mu bàn tay của Muri cũng có cái dấu ấn này, nhưng cậu ta có vẻ


cũng không gặp phải vấn đề này.


Cho nên, là bởi vì sự đặc thù của mình, dẫn đến mình quá nhạy cảm?


Karen lắc đầu, về sau nếu có cơ hội, vẫn phải nghĩ biện pháp xử lý xong chuyện


này, anh không hi vọng thứ tồn tại trên người mình hạn chế và ảnh hưởng mình


một cách chủ quan.


Cơn nghiện kia là một thứ ngoại lệ, bởi vì nó như một cơn bệnh mãn tính mà


mình đang mắc phải;


Nhưng chuyện này hoàn toàn là có quan hệ với dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến


Tranh, nhưng giải quyết như thế nào, trước mắt còn không manh mối.


Giải trừ quan hệ sao?


Tìm Marvalho ngược lại là có thể làm được, nhưng Karen cũng có chút không


nỡ, bởi vì sau khi giải trừ dấu ấn thì Pháo Đài Hắc Ngục sẽ trở nên vô dụng.


Trật Tự hóa nó sao?


Tiến hành Trật Tự hóa một món Thần Khí hoàn chỉnh lại được Trật Tự Thần


Giáo trông coi để biến thành của mình… Điên rồi à!


“Ai.”


Thở dài, Karen đi vào phòng tắm, dùng ý thức tiến hành điều khiển, rất nhanh


thì nhiệt độ nước cùng với tốc độ chảy thích hợp nhất đã xuất hiện.


Vào lúc này thì cảm giác mất mát bởi vì giấc mộng bị bóp méo trong nháy mắt


được bổ sung, được lợi từ người khác, vĩnh viễn là một trong những suối nguồn


của niềm vui.


“Thiếu gia.” âm thanh của Alfred vang lên từ phía bên ngoài: “Tôi lấy đến cho


ngài một bộ thần bào.”


“Được rồi, đặt ở kia đi.”


Sau khi rửa ráy sửa soạn xong hết, thay một bộ thần bào mới, Karen đi tới văn


phòng.


Thần bào đúng là mới, mình còn nhớ rõ lần thứ nhất đến cửa hàng phiếu điểm


để mua thần bào, viết viết vẽ vẽ ở trên cái danh sách kia, cân nhắc giá cả và


cách phối trí, còn lúc đến nhà Richard, vì lấy được một bộ thần bào mới của


Richard mà còn cảm thấy rất vui.


Đến bây giờ, mỗi lần góp mặt trong một sự kiện chính thức thì đều đổi một bộ


thần bào mới để mình.


Ừm, đây cũng không phải là Karen cố ý xa xỉ, mà là thần bào mặc dù phần lớn


có chức năng tự làm sạch, mà lại chắc chắn và bền bỉ hơn quần áo bình thường


rất nhiều, nhưng dù sao thì nó cũng không phải là áo giáp, cho dù là áo giáp thì


lúc chiến đấu sẽ còn để lại vết lõm không cách nào sửa chữa thì chớ nói chi là


thần bào.


Chỉ cần đánh nhau một trận, một bộ thần bào đã hư hỏng, cần phải mua mới.


“Alfred.”


“Thiếu gia.”


“Lần sau đến cửa hàng phiếu điểm thương lượng mua một ít thần bào về, dùng


khoản tiền trong tiểu đội, dựa theo kích thước của mỗi người, đều tiến hành đặt


làm trước, như vậy thì có thể dễ dàng trả giá hơn.”


“Thiếu gia, thật ra thì phu nhân Đường Lệ vẫn luôn đưa thần bào đến cho ngài.”


“Ừm?”


“Thuộc hạ ngay từ đầu tưởng rằng là do Richard tặng, cho nên không nhắc đến


với thiếu gia ngài, cũng là trước đó không lâu thăm dò hỏi thăm một chút, phát


hiện không phải là cậu ta, vậy cũng chỉ có thể là bà ngoại của ngài.”


“Ừm, ta đã biết.”


Lúc này, Wilker gõ cửa tiến vào: “Đội trưởng, chúng ta đều chuẩn bị xong.”