MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1672: Đối chọi tương đối (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1672: Đối chọi tương đối (1)

1,385 từ · ~7 phút đọc

Thẩm phán viên mở miệng nói: “Bây giờ mời trần thuật tình tiết vụ án.”


Alfred đứng người lên, nhưng mà, đang lúc anh ta chuẩn bị kể lại tình tiết vụ án,


Đại chủ giáo Waffron ngồi trên ghế khách quý dự thính từ từ giơ tay lên.


Địa vị của ông ta thật sự đặc thù, nhất là hôm nay tự mình xuất hiện ở đây, mọi


cử động đều đại biểu cho toàn bộ ý chí tập thể của đại khu thành phố York,


không cách nào không thể xem trọng.


Thẩm phán trưởng Gaspol nhìn về phía ghế khách quý dự thính, mở miệng hỏi:


“Ngài Đại chủ giáo, ngài có ý kiến?”


Waffron nhẹ gật đầu, đứng người lên, nói:


“Theo lý thuyết, ta đã ngồi ở trên ghế dự thính, cũng không nên nói nhiều,


nhưng ta phát hiện một việc kỳ quái, đó chính là thẩm phán đã bắt đầu, nhưng


Phán quyết quan, Vicole a, ha ha, trước khi tuyên án định tội thì xin ngài Thẩm


phán trưởng cho phép ta tiếp tục xưng hô chức vị của hắn, ta phát hiện bên cạnh


của Phán quyết quan Vicole thế mà không có một vị luật sư bào chữa nữa.”


Gaspol hồi đáp: “Dựa theo truyền thống thẩm phán của Đòn Roi Kỷ Luật, người


hiềm nghi trong lúc chịu sự thẩm phán, không có quyền có luật sư bào chữa.”


Waffron vừa cười vừa nói: “Bất cứ là cái truyền thống nào, đều cần phải bắt kịp


xu hướng thời đại; có chút truyền thống, có lẽ còn được giữ lại ở đại khu


Dinger, nhưng mà ở đại khu thành phố York, đã thất lạc thời gian rất lâu, tất cả


mọi người cần một quá trình để dần dần tiếp nhận và quen thuộc, cho nên để


phù hợp thì ta nghĩ cũng cần phải thay đổi một chút.


Ví như, sắp xếp cho Phán quyết quan Vicole một luật sư bào chữa, ta cho rằng


yêu cầu này, cũng không quá đáng đâu nhỉ.”


Thần giáo là tổ chức do một đám tín đồ cuồng nhiệt tạo dựng lên để cúng bái và


đi theo thần, ở trong cái tổ chức này, coi thường quyền lợi của người khác thật


là một chuyện không thể bình thường hơn.


Đòn Roi Kỷ Luật bây giờ so với Đòn Roi Kỷ Luật trong thời kỳ toàn thịnh còn


kém rất xa, chỉ xem xét từ trên những “Truyền thống” được truyền lại cũng có


thể thấy được sự chênh lệch rõ ràng đến mức nào;


Ví như, điều tra, duyệt lệnh bắt, bắt người, khởi tố, thậm chí là cả vị Thẩm phán


trưởng chịu trách nhiệm thẩm phán, đều là người trong cùng một hệ thống Đòn


Roi Kỷ Luật, tương đương với việc bao trọn cục cảnh sát, viện kiểm sát, pháp


viện.


Cũng khó trách đại khu địa phương và những phái hệ khác cực kì kháng cự việc


Đòn Roi Kỷ Luật trỗi dậy một lần nữa, bởi vì chỉ cần nó ngẩng đầu lần nữa, vậy


thì những phái hệ khác ở trong giáo đều sẽ biến thành đồ ăn bên trong miệng


của nó


Cho nên, cho tới nay, tất cả mọi người đều rất ăn ý mà cùng nhau ngăn chặn nó,


nếu như không phải là bởi vì cái hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật này là do chính


ngài Tiranus quy hoạch và xây dựng, mà nó lại có địa vị chính trị không thể


thiếu ở trong giáo nghĩa của Trật Tự Thần Giáo vậy thì có lẽ cái hệ thống này


sớm đã bị chia tách tan rã, biến mất trong dòng sông thời gian.


Đương nhiên, bên phía đại diện của Đòn Roi Kỷ Luật lúc này có vẻ cũng không


có động lực gì để đi chất vấn cái “Truyền thống” này, mà việc mình đang làm


lúc này vốn là khôi phục “Truyền thống”.


Còn nữa, Karen cũng sẽ không khờ dại mà cho rằng các truyền thống và chế độ


mà các vị tiên hiền của Trật Tự Thần Giáo khai sáng là thứ mà mình có thể có


tư cách sửa chữa tùy ý, anh cũng tự biết thân của mình.


Không nói những việc khác, chỉ nói việc trước mắt, bên người Vicole không có


luật sư bào chữa, Karen đã sớm phát hiện, nhưng anh cũng không cảm thấy cái


này có gì không đúng, mặc dù trong hiện thực không ít quốc gia đã phát triển ra


rất nhiều chế độ tương ứng, để mà bảo đảm cái gọi là “Công bằng”, và giữ gìn


“Tự do cá nhân”, nhưng Karen cũng không cho rằng những thứ đó có thể lấy ra


để sử dụng trong Thần Giáo.


Bởi vì đối tượng quản lý của quốc gia thế tục là người, mà đối tượng Thần giáo


quản lí, là tín đồ… Mà trong quần thể tín đồ có tỉ lệ không nhỏ là thần quan,


những thần quan này, có thể giống như người bình thường sao?


Một tên Zich sa đọa đã có thể làm ra việc như thế; lúc phu nhân Sidra báo thù,


mục tiêu báo thù mà bà ta lựa chọn là thần quan Trật Tự, nếu như bà ta trực tiếp


bị điên lựa chọn đối tiến hành trả thù người bình thường thì sao, sẽ tạo thành


hậu quả như thế nào?


Cùng với khoảng thời gian khi Karen từ thành phố La Giai đi đến Wien, tận mắt


nhìn thấy rất nhiều thần quan sa đọa mang đến tai họa, cho nên trong lòng


ngược lại cảm thấy, dạng rác rưởi này cần phải dựa vào chế độ này để thanh lý


một cách thô bạo nhất.


Cho nên, không cân bằng thì thế nào đâu, dù là mắt thường có thể thấy rõ ràng


sự thiếu cân bằng nghiêm trọng, thì lại làm sao?


Nếu như bây giờ là Đòn Roi Kỷ Luật trong thời kỳ toàn thịnh, loại người này


như Vicole sau khi đi lên quá trình xong, thì có thể trực tiếp tuyên án, sau đó tử


hình trong đêm.


Coi như hắn là cháu trai Chủ giáo lại như thế nào?


Thần Trật Tự đã từng làm gương, tự tay tử hình con gái của mình.


Nghĩ tới đây, Karen không khỏi đem ánh mắt rơi vào trên cuốn Điều Lệ Trật Tự


đặt trên bàn trước mặt mình.


【 Thần Trật Tự đưa Ankara vào miệng hung thú, nàng chết, thắp lên « Ánh


Sáng Trật Tự ». 】


Lúc trước, Karen cảm thấy mình đọc hiểu đoạn ghi chép này bên trong thần


thoại tự thuật, nhưng bây giờ, ngồi ở chỗ này, đối mặt với tình cảnh lúc này,


Karen phát hiện, mình lý giải được sâu thêm một tầng đối với câu nói này.


Karen kìm lòng không được mà đưa tay, đặt ở bên trên cuốn « Điều Lệ Trật Tự


» này, vuốt ve cái bìa bên ngoài của nó;


Bên tai, tiếp tục nghe cuộc đối thoại giữa Đại chủ giáo Waffron và thẩm phán


trưởng Gaspol, tâm tình của bỗng nhiên phát sinh một chút thay đổi, anh đột


nhiên cảm giác được, nhận biết trước đây của mình đối với Thần Trật Tự, vẫn là


nông cạn.


Mình dùng một loại phán đoán gần như đơn thuần và ngây thơ, tạo nên hình


tượng “Thần” trong lòng;


Cái “Thần” kia cũng giống như “Bầu trời mặt đất và chó rơm” mà Alfred hay


nhắc đến vậy.


Cho nên, khi cả hai không tướng xứng, mình bắt đầu phê phán Thần Trật Tự.


Nhưng nếu như đem Thần Trật Tự so sánh với một người từ điểm xuất phát


từng bước một đi lên trên cao thì sao đâu, so sánh Thần Trật Tự với mình, so


sánh với Wilker bên cạnh mình, so sánh Alfred, thậm chí là Pall và Kevin trong


nhà thì sao đâu?


Thần Trật Tự là một “Người”, có quá trình trưởng thành của mình, không phải ở


trên bầu trời cứ vang một tiếng thật lớn thì Thần Trật Tự hoàn mỹ vô khuyết cứ


xuất hiện như vậy