MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1676: Thời cơ chín muồi (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1676: Thời cơ chín muồi (1)

1,397 từ · ~7 phút đọc

“Ha ha.” Đại tế tự cười lắc đầu, hỏi, “Học được từ chỗ nào đấy?”


Verden hồi đáp: “Cái tên phụ tá kia của ta, chính là Tổng thẩm phán trưởng của


Đòn Roi Kỷ Luật Linmeier, lúc giữa trưa báo cáo với ta, sau khi báo cáo xong,


ta nói ta muốn bổ sung hai điều, bỗng nhiên Linmeier cầm lấy ly nước lên rồi


rửa tai của mình


Lúc ấy thì ta bật cười, cảm thấy rất thú vị.”


“Đúng vậy, chuyện này rất thú vị, cho nên ngươi đã không kịp chờ mà dùng lại


với ta đấy à?”


“Đúng như vậy, không sai.”


Đại tế tự có chút bất đắc dĩ nói: “Đáng tiếc, một chuyện thú vị như thế nhưng ta


lại không tìm thấy một đối tượng thích hợp để cho ta cũng thử rửa lỗ tai của


mình một lần.”


Verden mỉm cười, đưa tay nhẹ điều chỉnh hình ảnh của phòng thẩm phán mà cái


hạt châu kia đang chiếu ra.


Nếu như đối với những Đại tế tự đời trước thì đối tượng mà bọn hắn có thể làm,


đó là Trật Tự Thần Điện.


Cũng giống như khi Đại tế tự tiền nhiệm Rasma lúc còn tại vị, ở bên ngoài,


Trưởng Lão Thần Điện sẽ đứng ở sau lưng Rasma, nhưng trong âm thầm, khi


đám trưởng lão thần điện nói chuyện, Rasma chỉ có thể đứng ở bên cạnh.


Nhưng vị đại tế tự này không giống, sau khi ông ấy kế nhiệm đã thay đổi thái


độ trước đây của Đại tế tự đối với Thần Điện, không chỉ cứng rắn, hơn nữa còn


biểu hiện cực kì rõ ràng ra ý muốn xem Trật Tự Thần Điện là một hệ thống bộ


môn dưới quyền của Giáo Đình, cũng chính là thừa nhận thân phận cao quý của


các Trưởng Lão Thần Điện nhưng lại không thừa nhận địa vị siêu nhiên của


Trật Tự Thần Điện.


Verden rõ ràng, bên phía Trật Tự Thần Điện đối với chuyện này rất là không hài


lòng, nhưng Thần Điện lại cực kỳ kiêng kỵ đối với vị Đại tế tử này, tóm lại,


cũng không nguyện ý nảy sinh xung đột chính diện với nhau.


Mặt khác, trong khoảng thời gian này đến nay, hệ thống bộ môn bị rửa sạch và


tái bố trí cũng không chỉ có riêng mỗi Đòn Roi Kỷ Luật, những đối tượng trọng


điểm nhất là phái hệ của Trật Tự Thần Điện, không ít những người có quan hệ


với Thần Điện, ví như những hậu duệ trực hệ của các Trưởng Lão Thần Điện,


đều bị đưa đến các bộ môn cử hành các thông lệ tế tự và nghiên cứu lễ nghi quy


phạm của Thần Giáo.


Một vị Đại tế tự cường thế thượng vị, dẫn tới là một cuộc tái thiết nhằm vào hệ


thống quyền lực cố hữu từ lâu, các phái hệ đơn độc tự nhiên sẽ quay chung


quanh ở bên cạnh ông ta, cùng ông ta tranh giành lợi ích với các phái hệ cũ.


Mà bởi vì sự khuấy động này cũng tác động lên tất cả mọi mặt, một khi nó triệt


để bùng nổ, độ chấn động không kém hơn hoặc thậm chí có khả năng vượt qua


cả một cuộc chiến tranh với phía ngoài, việc này cần dựa vào tầm mắt và thủ


đoạn chính trị giữa những người lãnh đạo, cố hết khả năng duy trì sự khuấy


động này ở trong một cái phạm vi có thể khống chế.


Lúc này, hình ảnh bên trong màn chiếu trở nên rõ ràng hơn, mà còn có thể lựa


chọn thay đổi tầm mắt, bởi vì hiện trường không chỉ có một trận pháp phát sóng


đang hoạt động.


Bên trong hình ảnh, vừa lúc xuất hiện ba người Karen.


“Wilker?” Đại tế tự liếc mắt thì đã nhận ra người học trò mà Đại tế tự tiền


nhiệm đã thu nhận vào khoảng thời gian tại nhiệm cuối cùng.


“Đúng vậy, Wilker.” Verden lập tức giới thiệu, “Ngay sau khi ngài Tahisen qua


đời trên Hỏa Đảo, biên chế của hắn được sắp xếp đến Đòn Roi Kỷ Luật.”


Ánh mắt của Đại tế tự lại rơi vào trên người của Karen, nói: “Karen?”


“Đúng vậy, Karen, một người trẻ tuổi cực kỳ ưu tú, nhìn sơ yếu lý lịch của hắn


ta vốn sẽ cho rằng hắn là một người rất có tính cách, nhưng sau khi tiếp xúc lại


phát hiện, thậm chí hắn cho người ta một loại cảm giác ngượng ngùng.”


“Thể hiện tính cách hoặc là hiển lộ ra tài năng đều không thích hợp, tỏ ra vẻ


ngại ngùng, mới ít tốn sức nhất.”


Đại tế tự hút một hơi xì gà, nói với Verden:


“Lúc đầu ta muốn nghỉ ngơi một chút.”


Verden chỉ chỉ vào hình ảnh ở trước mặt: “Nhưng có lẽ đây cũng là một phương


pháp để thư giãn đấy, không phải sao?”


“Vậy thì để xem một chút đi.”


Trận pháp phát sóng trong phòng thẩm phán đã được lắp đặt xong, ông Deron


đưa đơn trình cho một thuộc hạ, để hắn làm xong một bước cuối cùng của quy


trình rồi lấy biên nhận về, còn bản thân ông ấy thì dứt khoát kiếm một cái ghế


trống mà ngồi xuống dự thính, cũng không đi qua chỗ cháu của mình để ngồi


cùng.


Nếu như là đã vạch mặt, vậy cũng không còn gì phải cảm thấy cố kỵ, cũng hiếm


khi có một vở kịch đặc sắc như vậy, không nhìn cũng tiếc.


Vừa lúc này Karen đi tới, hành lễ với Deron: “Hôm nay ngài thật sự để cho tôi


cảm thấy kinh hãi.”


“Ha ha ha.” Deron nở nụ cười, vỗ vỗ đầu gối, “Khó có được một cơ hội như


vậy, người lớn tuổi, hoặc sẽ không tức giận, nếu tức giận, ta sợ phải chờ quá


lâu, sợ mình không chờ được. Tôi là như vậy, còn cậu thì?”


“Tôi ra ngoài để hút một điếu thuốc lá.”


“Cảm thấy hồi hộp à?”


Karen lắc đầu, nói: “Là để hưởng thụ.”


“Tốt, cực kỳ tốt.” Ông Deron nhẹ gật đầu, “Ta chờ để nhìn xem.”


Karen gật đầu thăm hỏi với Deron, sau đó đi ra khỏi phòng thẩm phán, không


bước vào trong nhà vệ sinh của tầng này, mà đứng trong hành lang mà châm


một điếu thuốc


“Hắn ta hồi hộp sao?” Nơi xa, Bernie đang đứng trong kết giới ngăn cách mở


miệng hỏi Neo đang đứng ở bên cạnh.


“Không, lúc này mới bắt đầu thôi, làm sao có thể, cậu ta chỉ là ra ngoài để ấp ủ


một chút cảm xúc, không tin thì ngài nhìn xem, cái điếu thuốc trong tay cậu ta


chỉ hút có hai hơi, còn lại toàn bộ đều lãng phí.”


Ở nơi xa, Karen vừa mới hút hai hơi rồi vứt cả phần còn lại của điếu thuốc lá


xuống trên mặt đất, dùng đế giày bước lên, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc cổ của


mình.


“Thật ra ta vẫn cảm thấy, lần này ngươi đi thì ta mới yên tâm nhất.”


“Xin ngài yên tâm, Karen là sẽ không để cho ngài thất vọng.”


“Được rồi, vậy ta yên tâm mà chờ mong.”


Karen quay trở về phòng thẩm phán, anh ra vốn là muốn xem Neo có ở ngoài


đây hay không, nhưng không gặp phải, mặc dù anh cảm giác được có một khu


vực trong góc khuất kia không thể nào thăm dò, nhưng anh cũng không có đi


cưỡng ép thăm dò, bởi vì đây là một loại hành vi vô cùng thiếu lễ phép.


Sau khi trở về vị trí của mình, Karen phát hiện ở phía đối diện được dọn ra thêm


một cái bàn ngang nhau, Chủ giáo Bern đã ngồi ở nơi đó. Alfred và Wilker đều


nhao nhao gật đầu với Karen, ra hiệu đã điều chỉnh xong.


Thẩm phán trưởng Gaspol dẫn đám thẩm phán quan đi vào trong phòng thẩm


phán một lần nữa, trong nháy mắt cả phòng yên tĩnh lại, cho dù là có người chợt


di chuyển, cũng cố ý thả nhẹ bước chân.