MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1678: Thời cơ chín muồi (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1678: Thời cơ chín muồi (3)

1,443 từ · ~8 phút đọc

“Xin hỏi, trước lúc ngươi vào trong sở thẩm phán để nhậm chức thì giữa ngươi


và Thẩm phán quan Pavaro từng có tiếp xúc sao?”


“Có, ông ấy đã giúp ta một lần.”


“Tiếp xúc có để lại ấn tượng sâu hay không? Ý của ta là, những lời hình dung


trước kia của ngươi đối với Thẩm phán quan Pavaro, là trước lúc nhập chức hay


vẫn ấn tượng được sinh ra sau khi đã nhậm chức? Được rồi, ta sẽ hỏi vấn đề này


chính xác hơn một chút, ngươi và Thẩm phán quan Pavaro quen biết nhau cụ


thể vào lúc nào?”


“Trước lúc ta nhậm chức.”


“Trước lúc nhậm chức bao lâu?”


“Rất ngắn.”


“A, tốt, ta hiểu rồi, công lao của mình bị đánh cắp, một việc lớn như thế, Thẩm


phán quan Pavaro thế mà lại nói với tên thần bộc chỉ vừa mới nhậm chức như


ngươi?


Rất xin lỗi, ta trước hết sẽ bỏ đi cái cụm từ “thế mà lại” này, xin trả lời, là như


vậy sao?”


Đúng thế.”


“Thẩm phán quan Pavaro còn có một tên người vợ và hai con gái, bọn họ có


biết đến sự kiện này hay không?”


“Không biết.”


“Theo như ta được biết, trong Sở thẩm phán, không chỉ có mỗi ngươi là thần


bộc, còn có hai người nữa.”


“Đúng thế.”


“Vậy thì bọn họ có biết đến chuyện này hay không?”


“Không biết.”


“Cho nên, vì sao đây?” Chủ giáo Bern tỏ vẻ rất không hiểu mà hỏi thăm, “Một


chuyện lớn như vậy mà đối phương lại chỉ là cấp trên của mình, chưa kể cấp


trên của Pavaro lại là người có bối cảnh rất lớn.


Ta muốn hỏi các vị đang ngồi trên ghế dự thính, Thẩm phán trưởng và chư vị


thẩm phán viên, các vị, sẽ trực tiếp kể một chuyện lớn như thế này cho một tên


thuộc hạ vừa mới nhậm chức thần bộc trong Sở thẩm phán của các vị hay sao?


Cho dù trong lòng có mấy lời muốn thổ lộ ra ngoài, nếu kìm nén lại sẽ thực sự


rất khó chịu nhưng rõ ràng còn có lựa chọn tốt hơn, ví như hai tên thần bộc khác


trong Sở thẩm phán đã làm việc cùng nhau rất lâu chẳng hạn.


Đội trưởng Karen, ngươi có thể đưa ra một cái lý do sao, Thẩm phán quan


Pavaro vì sao khi đó lại tin tưởng ngươi đến như vậy, mà lại nguyện ý kể riêng


một chuyện này cho mỗi mình ngươi biết mà thôi.”


Chủ giáo Bern đây là đang cố ý muốn đem nguyên nhân gây ra chuyện này


hướng sang mưu đồ dẫn dắt từ trước.


“Ta có thể cho ra lý do.”


“A, vậy là lý do như thế nào?”


“Bởi vì ta đủ ưu tú.”


Chủ giáo Bern: “…”


Lý do này, càng không có cách nào để phản bác.


–


Thời gian ngừng lại, toàn trường đều yên lặng.


Trên mặt đám người Richard đang ngồi phía dưới nhao nhao lộ ra ý cười, chỉ


cảm thấy câu nói này của đội trưởng nói ra đủ thẳng thắn và cũng thật sảng


khoái.


“Ha ha, đúng là có chút thú vị đấy.”


Đại tế tự nhịn không được mà cười ra tiếng, Verden ở bên cạnh cũng cười theo.


“Verden a, đây chính là cái người trẻ tuổi ngại ngùng mà ngươi vừa nói đến đấy


sao?”


“Ở trước mặt của ta thì quả thật rất xấu hổ.”


“Cái này cũng không giống, ngươi ở trước mặt ta, không phải cũng cực kỳ hàm


súc sao.”


“Ngài nói đúng.”


“Đúng rồi, bối cảnh gia tộc của hắn…” Đại tế tự lại đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve


trán của mình một chút. Verden vội vàng mở miệng hồi đáp: “Karen. Silva, lớn


lên ở cô nhi viện, là một trẻ mồ côi.”


“A, là trẻ mồ côi sao.”


Verden gật đầu phụ họa, nhưng một câu tiếp theo của Đại tế tự, để vẻ mặt của


Người Cầm Roi, khẽ run lên, đồng thời lập tức lưu lại ấn tượng khắc sâu về con


“Sói con” này.


Bởi vì Đại tế tự nói:


“Cũng giống như ta.”


“Ngài Chủ giáo, ngài cảm thấy cái lý do này của ta có đầy đủ rồi sao?”


Chủ giáo Bern cũng là không có lời nào để nói, chỉ có thể gật gật đầu, nói:


“Riêng ta thì có thể tiếp nhận lý do này.” Nhưng rất nhanh, Chủ giáo Bern lại


hỏi:


“Vì cái gì mà khi công lao của Thẩm phán quan Pavaro bị giành mất nhưng


trước tiên hắn lại không đi báo cáo?”


“Bởi vì ông ấy đã quen thuộc.”


“Quen thuộc với cái gì?”


“Quen thuộc với loại hiện tượng này ở trong giáo.”


“Vậy tại sao hắn muốn đi điều tra Phán quyết quan Vicole đây?”


“Bởi vì Thẩm phán quan Pavaro cảm thấy, ông ấy quen thuộc, nhưng những


người vô tội mà bị Phán quyết quan Vicole hãm hại kia, còn không có quen


thuộc.”


Chủ giáo Bern nghe nói như thế, ánh mắt có chút ngưng tụ, tiếp tục hỏi:


“Vậy ngươi đã biết đến việc này từ lâu nhưng vì sao lại không bẩm báo?”


“Bởi vì khi đó ta vẫn chỉ là một tên thần bộc.”


“Nhưng về sau, khi ngươi tiến vào tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, lại về sau, ngươi


thông qua được hai vòng tuyển chọn, giành được tư cách tham gia thí luyện


trong Cánh Cổng Luân Hồi, ngươi gây dựng tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của


mình, ngươi tiến vào trong Đội Quan Sát đến Nguyệt Nữ Thần Giáo, ngươi bây


giờ càng là đội trưởng đại đội hành động dưới quyền văn phòng thanh tra kỷ


luật.


Ta muốn hỏi ngươi, trước lúc Thẩm phán quan Pavaro bắt đầu điều tra Phán


quyết quan Vicole, hắn có thông báo cho ngươi biết hay không, hay là, toàn bộ


quá trình điều tra lần này của Thẩm phán quan Pavaro đều là ẩn giấu ngươi mà


hành động?


Ta nghĩ, nếu lúc trước hắn ta đã có thể nói cho ngươi biết về chuyện lớn như


vậy thì bây giờ cũng không có lý do mà không nói cho ngươi biết chứ? Dù gì thì


các ngươi cũng ở chung một nơi.”


Karen hồi đáp: “Ông ấy có thông báo cho ta biết.”


Bern chủ giáo lập tức truy hỏi theo: “Cho nên, cuộc điều tra của Thẩm phán


quan Pavaro nhằm vào Phán quyết quan Vicole, từ khi vừa mới bắt đầu thì


ngươi đã trực tiếp tham dự, có phải không?”


Câu hỏi này, mục đích rất rõ ràng, gần như là đang đào sẵn một cái hố ở trước


mặt của người, để ngươi nhảy vào bên trong.


Nhưng Karen lại lắc đầu, trả lời: “Không phải.”


“Không phải? Ngươi biết về sự kiện này, nhưng ngươi không có cùng với Thẩm


phán quan Pavaro điều tra?”


“Đúng vậy, ta không có, bởi vì sau khi thẩm phán quan Pavaro thông báo việc


này cho ta biết, ta từ chối kế hoạch điều tra nhằm vào Vicole của ông ấy, đồng


thời đề nghị ông ấy trước hết không nên điều tra, nhưng hiển nhiên ông ấy cũng


không có nghe theo đề nghị của ta, vẫn tự mình tiến hành điều tra, cuối cùng thì


xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà ta không mong muốn nhìn thấy.”


“Vì cái gì?”


“Bởi vì ta cảm thấy thời cơ còn chưa chín muồi.”


“Thời cơ chưa chín muồi? Thế nhưng mà bây giờ ngươi đã là đội trưởng đại đội


thanh tra kỷ luật, ngươi cũng đã có tư cách ngồi ở chỗ này, lúc này cũng không


tính là thời cơ chín muồi sao?”


“À…, ha ha ha.”


Karen cười, cười đến nỗi rất rõ ràng, tiếng cười của anh lúc này quanh quẩn ở


trong phòng thẩm phán.


Ngay sau đó, anh bắt đầu quay đầu, nhìn quanh bốn phía, sau đó, giơ tay trái


lên, chỉ về phía Vicole đứng trong lồng, đốt ngón tay phải, thì gõ ra âm thanh


“Cộc cộc cộc ở trên bàn!”.


Cuối cùng,


Karen lên giọng,


Dùng một giọng điệu giống như là đang chất vấn mà hô lên với toàn bộ mọi


người:


“Nếu như thời cơ thật sự chín muồi, trước các chứng cứ đã rõ ràng và vững chắc


đến như vậy, cái phiên tòa này, vì sao lại trở thành tình trạng như lúc này đây?”