MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1685: Thần khí (7)

Số 13 Phố Mink

Chương 1685: Thần khí (7)

1,234 từ · ~7 phút đọc

“Nhưng ta đã nhìn thấy, một người cha, năm đó bởi vì đuổi bắt một tên dị ma,


dẫn đến hai đứa con gái song sinh của mình bị trả thù, bị ô uế. Sau đó, người


cha này rõ ràng có cách khác để có thể đi kiếm phiếu điểm để mua dược liệu áp


chế sự ô nhiễm trên người hai đứa con gái, chỉ cần ông ấy hơi hạ thấp một chút


tôn nghiêm, hơi buông lỏng một chút tín ngưỡng, phiếu điểm có thể được tự


đưa đến cửa.


Nhưng ông không có lựa chọn làm như vậy, ông ấy lựa chọn dùng phương thức


của mình, không ngừng nhận thêm nhiệm vụ, để chưa bệnh cho hai con gái của


mình.


Ban đêm, hai cô con gái bởi vì không đủ thuốc, bị ô uế hành hạ đến nỗi chôn


mặt vào gối mà khóc thút thít, làm cha, chỉ có thể đứng ở ngoài cửa mà một


mình yên lặng rơi lệ.


Trên người ông ấy, khắp nơi đều là vết bầm, là do vợ của ông ấy bóp ra, bởi vì


người vợ cũng không hiểu hành động của ông ấy, là một người mẹ, bà ấy chỉ


biết rằng con gái của mình đang chịu nỗi đau rất lớn.


Thưa ngài Chủ giáo, ngài có biết lần thứ nhất ta trông thấy hai cô con gái của


Thẩm phán quan Pavaro là cảnh tượng như thế nào không?


Để ta miêu tả cho ngài nghe một chút,


Cũng miêu tả cho mọi người ở đây đang quan tâm, đã tưởng tượng hai cô con


gái của ngài Pavaro xinh đẹp đến như thế nào.


Trên người, khắp nơi đều là làn da hư thối, giường mà họ nằm, ban ngày cần


dùng một lớp giấy dầu để bao phủ, bởi vì nước mủ sẽ không ngừng nhỏ giọt


xuống từ trên người của bọn họ.


Lần thứ nhất lúc trông thấy bọn họ, bọn họ đang ngoan ngoãn ngồi trên giường


mà chơi giấy dán.


Ta mang đến một phần thuốc mà họ đã bị ngừng từ khá lâu, lúc bọn họ ngâm


thuốc, mẹ của bọn họ xé quần áo trên người của họ xuống trước mặt của ta.


Quần áo của họ đều rất mỏng, nhưng cho dù là như vậy thì quần áo vẫn sẽ dính


vào trên những lớp da đã hư thối kia như cũ.


Cho dù là ngay ở trước mặt ta, lột sạch quần áo, bước vào trong bồn tắm để


ngâm tắm thuốc.


Không có một chút xíu che lấp, bởi vì chỉ cần là người có một chút xíu lương tri


thì khi đó, trong đầu của ngươi cũng không thể xuất hiện bất cứ dục vọng tội lỗi


nào.”


Chủ giáo Bern thở dài ở trong lòng, ông ta không biết Karen vì cái gì mà còn


muốn dây dưa với ông ta về việc này, lựa chọn sáng suốt nhất là tránh đi vấn đề


của Pavaro, đem trọng tâm đánh vào điều thứ hai, cũng chính là việc mà Vicole


đã làm ở cái cơ sở kia.


Người trẻ tuổi này, vẫn là hành động theo cảm tính.


“Thế nhưng mà Đội trưởng Karen, theo ta nghe nói, hai cô bé sinh đôi này bây


giờ khôi phục cực kỳ tốt, vậy bây giờ, thuốc mà bọn họ cần là đến từ đâu?”


“Ta trả phiếu điểm.”


“Vậy thì mẹ con bọn họ chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích ngươi đây, Đội trưởng


Karen.”


“Đúng vậy, không sai, phu nhân Pavaro mấy ngày trước vừa nói với ta, chuẩn bị


dệt giúp ta một cái áo len, ta nói ta thích áo cổ cao màu đen.”


“Vậy tại sao ngài Pavaro vẫn luôn ở bên ngoài làm nhiệm vụ kiếm phiếu điểm


mà không thường xuyên ở nhà chứ, việc này cũng không thể nào hiểu được.”


“Bởi vì trên đời này có một loại người như thế, ông ấy vẫn luôn kiên định mà


tuân thủ nghiêm ngặt theo tín niệm của mình, ông ấy không nguyện ý thiếu nợ


ơn tình của ta.”


“A, thì ra là như vậy.” Chủ giáo Bern lắc đầu, ai, ngươi đã càng tô càng đen.


Karen dịch người tránh khỏi Chủ giáo Bern, đi tới trước mặt của cái lồng sắt


kia, nhìn về phía Vicole bị giam ở bên trong.


Vicole cũng đang nhìn Karen, khóe môi nhếch lên nụ cười trào phúng mang


theo sự ngu xuẩn vô cùng đặc trưng của hắn.


“Ta đọc qua phát biểu của bị cáo được đưa tin trên « Tuần Báo Trật Tự », bây


giờ ta muốn hỏi bị cáo, ngươi vẫn cho rằng mình không ăn cắp công lao của


Thẩm phán quan Pavaro như cũ sao?”


“Đương nhiên không có, hắn chỉ là dưới sự phân phó mà giúp ta sưu tầm một


vài tình báo bên ngoài, thật ra cũng không tạo ra được bao nhiêu tác dụng.”


Karen hỏi: “Ừm, vậy vụ án Zich xảy ra ở đâu?”


“Một nhà máy xúc xích, Thuật pháp quan Zich đã sa đọa đang bố trí một cái trại


chăn nuôi bên dưới nhà máy, ở bên trong nhốt rất nhiều cô gái để tiến hành nghi


thức tà ác.”


“Một đêm kia, ngay ở phía dưới nhà máy, ô uế sắp tràn ra, ngươi có biết


không?”


“Ta đương nhiên biết, bởi vì lúc ấy ta đang ở trong nhà máy xúc xích ấy, là ta


đâm thủng vỏ bọc ngụy trang của Zich, để hắn phẫn nộ đến mức nổi điên, ta


biết khi làm việc này thì ta sẽ gặp nguy hiểm đến tín mạng, nhưng vì bên trong


lòng của ta có Trật Tự, ta làm việc nghĩa mà không chùn bước.”


“Thế nhưng mà bị cáo, ngay cả một tên Trận pháp sư trong tiểu đội của ta mà


ngươi cũng đánh không lại.”


“Cơ thể của ta, trong quá trình xử lý vụ án của Zich, bị thương, ngay trong đêm


đó, ngay ở nhà máy xúc xích, nếu như lúc ấy không phải người của Bộ chấp


pháp kịp thời đến nơi, ta có lẽ đã chết dưới tay thuộc hạ của Zich.”


“Đêm đó, Thẩm phán quan Pavaro cũng không có ở đó không?”


“Hắn? Hắn làm sao có thể ở đó.”


Chủ giáo Bern khẽ nhíu mày, ông ta không hi vọng Karen và Vicole đối thoại


quá nhiều vào lúc này, bởi vì ông ta rõ ràng, Vicole vô cùng ngu xuẩn.


Nhưng ông ta không có cách nào để ngăn cản, bởi vì so với mình thì Karen càng


có tính pháp lý hơn để tiến hành đặt câu hỏi với bị cáo vào lúc này.


Về phần nói vụ án của Zich đến cùng là công lao của người nào, trong lòng Chủ


giáo Bern cũng có chút cân nhắc, nhưng cũng không quan trọng, lúc ấy những


người dính đến vụ án này, đều đã chết.


“Ngươi đang nói láo, bị cáo, bởi vì một đêm kia, ngươi cũng không có mặt ở


trong nhà máy xúc xích, người ở đó là Thẩm phán quan Pavaro.”


“A,….” Vicole vừa định phản bác, lại trông thấy Chủ giáo Bern quăng cho hắn


một ánh mắt nghiêm nghị, hắn lập tức ngậm miệng