MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1705: Ngươi nhìn thử xem, ta là ai (6)

Số 13 Phố Mink

Chương 1705: Ngươi nhìn thử xem, ta là ai (6)

1,021 từ · ~6 phút đọc

Quá trình “Mời” Trison rất là thuận lợi, thuận lợi đến nỗi làm cho Karen phát


giác được, việc này không chỉ là do sức ảnh hưởng mà phiên tòa có thể mang


tới, hẳn là còn có một vài chuyện khác xảy ra.


Áp giải Trison trở về, nhìn xem hắn được bố trí vào trong phòng tạm giam được


thiết kế trận pháp thêm trận pháp tăng cường phòng ngự, Karen cũng thở phào


nhẹ nhõm.


Sau đó, những người khác có thể tạm nghỉ ngơi nhưng anh không thể, bởi vì


anh đã đáp ứng, muốn tự mình làm một chút đồ ăn để khao các thuộc hạ vất vả


trong khoảng thời gian này.


Cách làm của món mì rưới dầu vẫn tương đối đơn giản, trình tự công thức cũng


không phức tạp, chỉ có điều phải bắt đầu từ bột mì, cần chuẩn bị mọi thứ sẵn


sàng, cũng không tính là quá dễ dàng.


Trong tòa nhà tổng bộ vốn là có nhà ăn, nhưng bây giờ nhà ăn này cũng chỉ là


một cái thùng rỗng kêu to, muốn ăn thì phải tự làm, do vậy phải bố trí một cái


nhà bếp tạm.


Karen vốn dĩ là muốn đặt nhà bếp tạm ở trong phòng làm việc của mình, nhưng


nghĩ đến bên trong phòng làm việc này đã ngưng tụ biết bao tâm huyết của Neo,


Karen cũng không đành lòng mà đi chà đạp, cho nên đã bố trí nhà bếp tạm ở


trong phòng làm việc của Neo.


“Ông! Ông! Ông!”


Karen ngồi vò bột ở trên bàn làm việc của Neo cảm thấy vắt mì trong tay vô


cùng nghe theo sự điều khiển của mình, hiệu quả của việc hấp thu xương cốt


của Thần nên thể chất cơ thể được tăng lên thể hiện trên nhiều khía cạnh, ví như


hiện tại, nếu như không phải là bởi vì không có thời gian để từ từ hầm một nồi


nước lèo thì Karen cảm thấy mình hoàn toàn có thể thử khiếu chiến bản thân mà


nấu một chút mì ramen.


Ventura, Ashley cùng với Blanche ngồi xổm trên mặt đất xử lý nguyên liệu,


Richard rất nhiệt tình vì sợ Philomena một mình không có chuyện làm sẽ rất cô


đơn, nên rủ cô cùng đi lột vỏ tỏi.


Đây có lẽ là lần thứ nhất mà Philomena cảm thấy phản cảm đối với việc “Làm


bạn” cùng Richard.


Sau khi tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàn, thì là công đoạn rưới dầu mà


Karen vẫn luôn rất thích thú.


Karen vẫn cảm thấy, dầu nóng rưới lên trên tạo thành âm thanh “Xì xì xì”, là


một trong những âm thanh êm tai nhất ở trên đời.


Làm xong một bát mì, mọi người nhận lấy phần của riêng mình, người ở trong


các bộ môn bên cạnh cũng đến ăn chực, ai đến cũng không từ chối, dù sao nấu


cũng rất nhiều.


Neo tới, cầm lấy hai bát mì, nói với Karen: “Ra, ta và cậu nói chút chuyện.”


Karen cởi xuống tạp dề tạm mà Ashley tự chế tạo cho mình, cầm lấy khăn tay


bên cạnh mà xoa xoa tay, lúc chuẩn bị đi theo Neo ra ngoài, Neo lại nhắc nhở:


“Cậu chỉ nấu mà không ăn à?”


Karen nhìn hai bát mì mà Neo đang bưng trong tay.


Neo lập tức nói: “Ta phải ăn hai bát.”


Karen nhẹ gật đầu, lại bưng một bát đi theo Neo ra ngoài, hai người cùng lên


cầu thang, đi tới trên sân thượng.


“Chủ nhiệm, nơi này gió lớn.”


“Đi, đến nơi đây ngồi xổm là được.”


Neo đi đến phía sau bồn nước trên sân thượng, chỗ này tránh được gió, ngồi


xổm xuống.


Không thể không nói, chủ nhiệm không hổ là chủ nhiệm, không cần làm cũng


biết, tìm được nơi phù hợp nhất để ăn mì rưới dầu trong nhận biết của Karen.


Karen cũng chỉ có thể bưng tô mì, cùng Neo ngồi xổm xuống.


Neo mở tay ra, nhìn xem tép tỏi sống, hỏi: “Không bỏ nó chung vào dầu à, ăn


sống sao?”


“Ừm.”


Neo cắn một tép tỏi sống, lại ăn một đũa mì lớn, vừa nhai nuốt vừa nói: “Đừng


nói, cảm giác vẫn rất hợp.”


“Ừm.”


“Tại sao cậu không ăn tỏi đi?”


“Sợ sẽ bám mùi.”


“Ha ha.” Neo cười cười, “Ta nhớ rằng trong rất nhiều tiểu thuyết và trong phim


ảnh, nói Dị Ma Khát Máu sợ cái thứ này.”


“Còn có đồ vật bằng bạc nữa.”


“A, thứ kia có thể tùy ý cắm lên trên người ta, ta có thể rút ra để bán lấy tiền,


bạc đặc biệt càng tốt, có thể bán lấy phiếu điểm.”


“Chủ nhiệm.”


“Ừm?”


“Ngài muốn nói gì cứ nói thẳng ra đi, giữa chúng ta muốn nói chuyện gì, có lẽ


cũng không cần phải dẫn dắt câu chuyện làm nền đâu.”


“Chủ yếu là ta có chút xấu hổ, lúc Bernie nói với ta về chuyện này, hắn cũng


thấy lúng túng, lúc đến phiên ta, ta cũng giống vậy. Dù sao thì cậu cũng bỏ ra


nhiều tâm huyết cho phiên tòa này đến vậy, chưa kể còn lấy được thành công to


lớn, thế nhưng là…”


“Là tổng bộ và Ban quản lý đại khu đã đạt được hiệp nghị rồi sao?”


Neo sửng sốt một chút, hỏi: “Cậu cũng biết rồi?”


“Ta đoán được.”


“Ừm, Trưởng khu và Đại chủ giáo trước phiên tòa đã đạt thành một hiệp ước,


trong hiệp ước nói rằng Đòn Roi Kỷ Luật cùng với Ban quản lý đại khu sẽ liên


hợp thiết lập bộ ngành chấp pháp, cũng có nghĩa là hai bên sẽ cùng hưởng


quyền lực hiện tại.”


“A, là như thế này sao.”


“Cậu không tức giận sao?” Neo hỏi.


Karen trả lời: “Ta không tư cách để tức giận.”


“Cậu có thể nhìn thoáng được như vậy là tốt nhất, ta đang lo lắng cậu sẽ tức


giận.”