MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1711: Ảnh chụp chung của Neo và Karen (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1711: Ảnh chụp chung của Neo và Karen (1)

1,132 từ · ~6 phút đọc

Lúc tỉnh lại thì Karen phát hiện mình đang ngồi dựa vào vách của phòng giam,


cổ có chút rã rời, tay vô ý thức đưa ra phía sau gáy mà nhẹ nhàng đấm đấm.


Chắc là vừa ngủ, nhưng chất lượng giấc ngủ cũng không tốt lắm, giống như là


đã mơ một giấc mộng dài đằng đẵng, mà ở trong mơ, luôn luôn có một con côn


trùng đáng ghét đang bay đến bay lui ở dưới mí mắt của mình, dẫn tới mình


không thể không liên tục nháy mắt để loại bỏ nó.


“Ngủ thật mệt mỏi…”


Khó có được một lần mà sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ mà Karen không có cảm


giác tinh thần được bổ sung, bởi vì thói quen đời trước, định nghĩa của Karen về


giấc ngủ giống như là sạc điện cho bản thân mình.


Ở trước mặt, Vicole đang yên lặng nằm ở đó, mắt mở thật to, không nhúc nhích.


Karen đứng người lên, anh không biết rốt cuộc mình đã ngủ bao lâu, ở trong


phòng tạm giam, cũng không thấy được mặt trời hay là mặt trăng.


Đi qua, giơ chân lên, nhẹ đụng vào Vicole đang nằm dưới đất.


Cơ thể của Vicole giống như tạo thành từ kẹo bông, trong nháy mắt tan đi hình


người, hóa thành một đống bụi màu xám.


Gọn gàng… Thậm chí có thể bỏ vào trong một cái hộp tinh xảo mà xem như một


món quà lễ tình nhân.


Hắn chết, chết một cách hoàn toàn.


Mặc dù trong quá trình này Karen có một chút thiếu thốn, nhưng xem xét trên


kết quả, quá trình mà hắn chết đi chắc hẳn cũng không được dễ dàng và dứt


khoát.


Đi khỏi phòng giam, theo cầu thang đi vào trên tầng một, lúc đi ngang qua


phòng giam của Trison, Karen nghe được âm thanh từ bên trong, Trison dán mặt


trên lan can, đang theo dõi hắn:


“Ngươi và Vicole đã nói chuyện cái gì?”


Karen lắc đầu, bây giờ anh không muốn nói chuyện, nếu như có thể, anh muốn


đi tắm một cái.


“Ngươi có thể nói chuyện với ta.” Trison nói, “Vicole chỉ là một đứa trẻ bị cưng


chiều sinh hư, ngươi nói chuyện cùng với ta, ta có thể đại biểu cho nhà Naton


và vị đứng ở phía sau của nhà chúng ta mà đạt thành hiệp nghị với ngươi, yêu


cầu của ta, cũng không cao.”


Một đêm để tỉnh táo và suy nghĩ, khiến Trison suy nghĩ rõ ràng về một số việc,


nếu như nói khi đầu óc một người trở nên ngu xuẩn tựa như một cái động cơ


đang nóng lên, bây giờ ít ra hắn ta cũng đã nguội đi một chút.


“Vicole đã chết.”


Nghe được câu trả lời này, Trison sửng sốt một chút, nhưng hắn vẫn lập tức nói:


“Vậy chúng ta dừng việc này lại tại đây, có thể sao? Nhà Naton có thể tiếp nhận


một vài sự trừng phạt và nhượng bộ, ta thậm chí có thể tiếp nhận việc bị điều đi


nơi khác.”


Karen lắc đầu, nói: “Súng đã bóp cò, không thể nào dừng lại.”


Vốn dĩ nhà Naton còn có thể và ban quản lý đại khu có thể đứng ở trong chiến


hào tiến hành phòng ngự, hiện tại, cả hai bên đều hi vọng xem nhà Naton như là


pháo hoa mà đôi bên hợp tác bắn lên trời.


Trison thấy thế, tính tình bạo phát, bắt đầu tiến hành chửi rủa và nguyền rủa


Karen.


Hai bác cháu này, a không, là anh em, bọn hắn thật sự rất giống.


Có đôi khi ngươi cũng không khỏi sẽ cảm thấy tò mò rằng tại sao trên đời này


lại có thể có dạng người tự đại và ngu xuẩn đến như vậy, nhưng rất nhanh ngươi


lại sẽ cảm thấy thoải mái, có lẽ là bởi vì trong hoàn cảnh lớn lên của bọn hắn


không có thứ gì đáng để e ngại và quy tắc gì để tuân theo.


Giống như những tên thanh niên được nuông chiều mà lớn lên, không trải qua


xã hội “Giáo dục”, điều này cũng chẳng liên quan gì đến tuổi tác.


Bên trong âm thanh chửi rủa của Trison, Karen đi trước cảnh cửa bằng sắt, đẩy


cửa, không nhúc nhích, sau đó bên ngoài cửa truyền đến âm thanh đứng dậy, lão


Colla mở cửa ra, dụi dụi mắt, lại lập tức cười hỏi:


“Đội trưởng Karen, ngài xong rồi à?”


Suốt cả đêm a, anh hành hạ “Phạm nhân xóa bỏ” suốt cả đêm đấy!


“Ừm, vất vả cho ông rồi.”


“Không có việc gì, nên làm, nên làm mà thôi, cái tên kia, vẫn còn sống chứ?”


“Ông vào quét dọn một chút đi.”


“Vâng, ngài yên tâm, thủ tục sau khi hành hình thì ta sẽ giúp ngài sắp xếp ổn


thỏa.”


“Được rồi, cảm ơn.”


“Không không không, ngài quá khách khí.”


Karen đi ra khỏi trại tạm giam.


Lão Colla thì đi đánh thức mấy tên thuộc hạ, để bọn hắn đi theo mình xuống


dưới, khi bọn hắn tiến vào nhà tù của Vicole, nhìn thấy một đống tro màu xám


nằm gọn trên mặt đất, tất cả mọi người đều sửng sốt một hồi lâu.


“Đây là thật sự là tra tấn thành tro a.”


Vào nghề đã nhiều năm như vậy, mặc dù việc đúng đắn làm cũng không có bao


nhiêu, nhưng kinh nghiệm vẫn phải có, đây là lần đầu tiên lão Colla trông thấy


hậu trường hành hình cực đoạn đến như vậy.


“Con người của đội trưởng Karen nhìn rất hòa thuận, không nghĩ ra…”


“Nghĩ cái đầu của ngươi, nhanh đi cầm cái chổi và ki hốt rác qua đây!”


“Vâng, Trưởng khoa!”


Trison trông thấy trong tay bọn người của lão Colla cầm cái chổi và ki hốt rác đi


lên.


Hắn mở miệng nói: “Bất kể như thế nào, các ngươi hẳn là để cho ta chào tạm


biệt di thể cháu của ta một lần, để cho ta nhìn thấy hắn lần cuối cùng.”


“Ngươi nhất định muốn nhìn à?” Lão Colla hỏi.


“Việc này không có gì liên quan đến các ngươi, về sau cũng sẽ không dính líu


đến các ngươi.” Trison nói.


“A, tốt, nếu ngươi đã muốn nhìn, vậy thì mang đến cho hắn xem đi.”


Mấy người nhấc ki hốt rác lên, đặt trước mặt của Trison.


Trison lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, lớn tiếng chất vấn: “Đây là ý gì!”


Lão Colla vội nói:


“Xuỵt, nhỏ giọng một chút, đừng có thổi tan em trai của ngươi.”


Trison: “…”