MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1727: Di thư tự sát (10)

Số 13 Phố Mink

Chương 1727: Di thư tự sát (10)

1,174 từ · ~6 phút đọc

“Tiếp máy đi, sợ cái gì, dù sao thì cậu cũng đeo mặt nạ mà.” Neo giật giây nói.


Đứng trước cái trò vui và kích thích này thì Neo sao có thể làm ra lựa chọn


tương phản được.


Karen hít sâu một hơi, nhẹ gật đầu, thật ra lúc trước anh cũng không phải đang


do dự “Có tiếp máy hay không”, mà là đang bình tĩnh tâm tình của mình lại, bởi


vì tiếp máy thì chắc chắn phải tiếp rồi.


“Có lẽ, ta có thể giúp cậu tiếp máy nhỉ?” Neo đề nghị, “Nếu như cậu cảm thấy


hồi hộp quá.”


“Ngài cũng không lo lắng rằng sau khi ngài đeo cái mặt nạ này lên thì sẽ phát


sinh vấn đề gì sao?”


“Nói nhảm, đương nhiên! Cậu nghe không hiểu sao, ta là đang nói mát mà! Ta


cũng không phải họ Inmerais, ý của ta là, cậu nhanh tiếp máy đi nào!”


“Chớ có quấy rầy.”


Neo lập tức ngậm miệng, không còn phát ra âm thanh, nhưng ánh mắt vẫn còn


tiếp tục thúc giục Karen.


Karen bắt lấy tấm mặt nạ màu bạc trước mặt, hít sâu một hơi, lại từ từ phun ra,


từ từ đeo nó lên trên mặt của mình.


Sau một khắc,


Ý thức của Karen có cảm giác bị kéo vào trong một vòng xoáy tĩnh mịch, cùng


với ý thức đang không ngừng xâm nhập, vòng xoáy bắt đầu nhanh chóng co


vào.


Cuối cùng, Karen phát hiện “Ánh mắt” của mình trở nên có chút lờ mờ, giống


như là ý thức bị kéo vào trong một cảnh tượng hoàn toàn xa lạ;


Rất nhanh, anh nhìn thấy một ông lão đang tiến hành quỳ lạy và cầu nguyện với


mình, đợi đến khi ông lão này ngẩng đầu lên, Karen nhận ra ông ta – Chủ giáo


Dorford Naton!


Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?


Chủ giáo Dorford đang tiến hành cầu nguyện và triệu hồi, kết quả người mà ông


ta triệu hồi đến lại là mình?


Karen bỗng nhiên nhớ lại, Vicole và Trison đều đã từng nói rằng gia tộc hắn có


quan hệ với một vị ở trong Thần Điện, Dalis cũng đã nói, cha của hắn đang thử


liên lạc với một vị Trưởng Lão Thần Điện từng có giao tình với tổ tiên nhà hắn.


Cho nên,


Vì cái gì mà vị Trưởng Lão Thần Điện kia không bị triệu hoán tới, mà trái lại


mình bị triệu hoán đến đây?


Bên trong cái tấm mặt nạ màu bạc mà ông nội để lại cho mình này, cuối cùng là


đang ẩn chứa bí mật gì?


Không,


Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ những việc này, chú ý đến việc trước


mắt!


Nói cách khác,


Bây giờ chủ giáo Dorford đang khẩn cầu mình trợ giúp?


A,


Ha ha,


Cái thế giới hoang đường chết tiệt này.


…


Dorford ngẩng đầu, trông thấy ở trung tâm trận pháp xuất hiện một quả cầu ánh


sáng to lớn màu đỏ tươi, phía trên còn có thêm những đường vân màu vàng


kim.


Đúng vậy, giống như đúc với lần trước lúc mình muốn tranh giành vị trí Chủ


giáo, khí tức tương tự, tôn quý và thần thánh không thể xâm phạm!


Trưởng Lão Thần Điện, tồn tại vĩ đại, cuối cùng đã đáp lại lời triệu hoán của


mình!


Dorford vui đến phát khóc, nước mắt từng giọt chảy ra ngoài, ông ta nói những


lời xuất phát từ nội tâm của mình:


“Cảm ơn ngài đã đáp lại lời triệu hoán của ta, cảm tạ ngài còn không hề từ bỏ


nhà Naton, cám ơn sự nhân từ và bao dung của ngài, cám ơn ân tình của ngài,


nhà Naton được cứu rồi, van cầu ngài cứu nhà Naton đi, van cầu ngài cứu giúp


nhà Naton đi!”


Lúc này, Dorford nghe được âm thanh lạnh lẽo truyền ra từ bên trong quả cầu


ánh sáng đỏ mạ vàng kia:


“Ngươi làm ta quá là thất vọng.”


“Vâng, là do gia tộc chúng ta phế vật, là chúng ta không nên thân, là chúng ta


quá vô dụng cũng quá ngu xuẩn. Van cầu ngài, lại cho chúng ta một cơ hội, lại


để cho nhà Naton thêm một cơ hội, bọn hắn đang muốn triệt để xé nát nhà


Naton, để nhà Naton chúng ta vĩnh viễn cũng không thể xoay người.


Van cầu ngài, hãy cho nhà Naton thêm một cơ hồi đi, van xin ngài.”


Trong lòng Dorford rất rõ ràng, nếu vị này đã đáp lại lời triệu hoán của mình,


vậy cũng có nghĩa rằng vị này sẽ ra tay.


Âm thanh lại vang ra từ bên trong quả cầu ánh sáng mạ vàng kia:


“Một lần cuối cùng.”


“Vâng vâng vâng, một lần cuối cùng, một lần cuối cùng! Xin ngài tin tưởng, sau


khi trải qua bài học lần này, nhà Naton sẽ bắt đầu chỉnh đốn lại một lần nữa, sẽ


không lại để ngài quan tâm, lại để cho ngài mất thể diện, càng sẽ không lại để


cho ngài thất vọng, ta cam đoan!”


“Ta sẽ vận hành việc này từ phía trên…”


“Vậy ta đâu, ngài cần ta phối hợp với ngài làm những gì, chỉ cần có thể bảo toàn


gia tộc, việc gì ta cũng đều nguyện ý làm, không, ý chỉ của ngài chính là sứ


mệnh mà ta sẽ không tiếc tất cả mọi giá mà hoàn thành!”


“Ngươi cần tiếp tục làm lớn chuyện này lên thì ta mới dễ vận hành từ phía trên,


không còn là mâu thuẫn giữa Đòn Roi Kỷ Luật và Ban quản lý đại khu nữa, mà


là vận hành mâu thuẫn giữa Đại tế tự và những phái hệ khác.


Đây là phương pháp duy nhất còn lại của nhà Naton.”


“Rốt cuộc ta phải làm như thế nào, xin ngài dặn dò, ta nhất định thề sống chết


hoàn thành!”


Chỉ cần có thể giữ lại gia tộc, xem như tiến vào vòng xoáy đấu tranh chính trị


cấp bậc của Đại tế tự, Dorford cũng sẽ không tiếc.


Bởi vì nhà Naton lúc này, đã không còn gì để mất, ông ta biết rõ con trai thứ hai


của mình nói đúng, tiếp theo thì Đòn Roi Kỷ Luật chắc chắn sẽ ra tay đối với


mình, mà bên phía Ban quản lý đại khu, rõ ràng cũng định vứt bỏ ông ta.


Đợi một hồi, vẫn không nghe được lời dặn dò cụ thể, Chủ giáo Dorford cẩn thận


từng li từng tí lén ngẩng đầu, sau khi phát hiện cái quả cầu ánh sáng to lớn kia


vẫn còn ở đó, trong lòng của ông ta nhất thời an ổn lại, một lần nữa cúi đầu


xuống, thần sắc vô cùng thành kính lại kích động.


“Công bố di thư tự sát của ngươi khắp toàn giáo.”