MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1764: Quà tặng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1764: Quà tặng (2)

1,426 từ · ~8 phút đọc

Bà cũng cũng không già mồm, thật, cho tới bây giờ đều không, phụ nữ khi đối


mặt với phái nam mà mình hứng thú và thưởng thức, tính chủ động của họ


thường có thể để cho những người phái nam chưa từng được đãi ngộ như vậy


cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.


Bà ấy chỉ là cảm giác được, làm bạn với một người đàn ông như vậy đã là một


sự vinh hạnh, nếu nhiều hơn, thì rất dễ dàng mệt mỏi, người mệt mỏi, vẫn chính


là mình.


Lúc đó mặc dù bà ấy vẫn còn trong giai đoạn ngây thơ khi đối mặt với tình yêu,


cuộc sống và gia đình, nhưng bà ấy có thể cảm giác được cái loại cảm giác này


của mình cũng không phải là tình yêu.


Mãi cho đến khi bà ấy cứu người Trận pháp sư trẻ tuổi trong tiểu đội thăm dò


kia, đối mặt với sự tỏ tình liên tục từ tên Trận pháp sư này, để cho mình phiền


phức đến nỗi hận không thể dùng đao đâm hắn một nhát để hắn chết cho hết


chuyện…


Cho đến khi có một lần, mình nhìn từ trên cao xuống nói cho hắn biết:


Này, ngươi có biết đến huyết mạch của gia tộc Alte không, ta họ Alte.


Từ trong ánh mắt của hắn, bà ấy đã nhìn ra, hắn biết đến gia tộc của mình, biết


câu chuyện về huyết mạch gia tộc mình mang theo, thậm chí, từ bên trong ánh


mắt của hắn, bà ấy còn nhìn ra kinh ngạc cùng sợ hãi.


Bà ấy cười, sau đó bỏ đi.


Qua một hồi, hắn lại xuất hiện, xuất hiện ở bên ngoài lều vải của hắn, chuẩn bị


xong bữa sáng cho mình.


Hắn đưa bát cho mình, sau đó tiến đến trước mặt mình, nhìn xem ánh mắt của


mình;


Hắn nói, thật ra lúc ấy hắn đã muốn nói rằng hắn không thèm để ý, nhưng sợ


nói quá nhanh, khiến mình không tin; hắn còn nói, hắn lo lắng cho mình không


suy nghĩ rõ ràng, sợ có lỗi với mình.


Sau đó hắn đã luôn suy nghĩ kỹ nhiều ngày, xác nhận bản thân hắn quả thật là


sợ hãi, nhưng có một loại cảm xúc khác vượt qua nỗi sợ hãi này.


Buổi sáng ngày đó, bà ấy bưng bát uống chút cháo và rau dại, lần thứ nhất dùng


ánh mắt nhìn thẳng vào cái tên họ Guman có chút khờ này.


Hắn so sánh với Dis thì kém xa,


Mặc kệ là quá khứ hay là hiện tại;


Về câu hỏi tương tự, lúc mình sinh con gái, con trai, con gái út cho hắn, cũng


chính là khi mình đã có cháu trai cháu gái, bà ấy đều là trả lời giống nhau.


So với người đàn ông xuất hiện bên cạnh là đã có thể để cho bà ấy theo bản


năng mà chú ý đến cử chỉ của người đó, hắn ta, kém rất xa.


Nhưng cũng một vấn đề tương tự, trong mắt của Dis, bà ấy không thể nhìn thấy


thứ gì khác; nhưng trong mắt của hắn, bà ấy nhìn thấy sự sợ hãi.


Bà ấy không biết nhiều về tình yêu, cho dù là đến tận bây giờ, cháu trai đều đã


đến tuổi có thể kết hôn, người làm bà nội như bà, cũng không rõ ràng tình yêu


đến cùng là gì;


Chẳng qua bà ấy cảm thấy, người ở bên cạnh, nếu như có thể cùng chia sẻ sự sợ


hãi, chia sẻ sự mê mang, chia sẻ niềm vui với mình, có vẻ sẽ càng thú vị hơn,


cũng là thứ mà mình ưa thích và thật sự mong muốn.


Cho nên, trong lần thứ nhất mang thai, bà ấy đã để hắn phong ấn thanh Đao Ác


Mộng của mình.


Bà ấy mệt mỏi, muốn buông xuống tất cả, bà ấy muốn làm một người vợ người


mẹ hiền lương, bởi vì trong lúc tuổi trẻ đã nhìn thấy thế giới này, cho nên sẽ


không cảm thấy cái thứ gọi là cuộc sống của hiền thê lương mẫu là sự mai một


và lùi bước của bản thân.


Cuộc sống, không cần thiết phải mang đi so sánh, tự mình sống vui vẻ là được,


lúc bắt đầu so sánh, thật ra chính là lúc mình sẽ thua.


Hắn cũng tuân thủ vào lời hứa hẹn, cho mình cuộc sống mình muốn.


Nhưng mà…


Lúc phu nhân Đường Lệ lại ngẩng đầu lên, cảm xúc còn lại trong ánh mắt toàn


bộ thu về, quay lại vẻ đạm mạc.


Đây là thanh đao mà ta chuẩn bị đưa cho cháu ngoại ưu tú của ta,


Ngươi,


Dựa vào cái gì mà cầm nó!


Karen để ý đến nét mặt của phu nhân Đường Lệ thay đổi, anh cũng đoán được,


thanh đao này được đưa tới nơi đây, nói là đem truyền lại cho Richard thì chẳng


bằng nói là đánh một cái vòng để đưa cho mình.


Nhưng mà mặc dù bây giờ Karen thiếu một món vũ khí, nhưng anh cũng không


phải là rất muốn giành của Richard, ừm, nếu như Richard muốn đưa nó tặng cho


Philomena, Karen cũng cảm thấy bình thường.


Bởi vì, anh thật sự xem Richard là em trai của mình.


Mặt khác, Neo cũng đã nói, nơi chôn xương của Compasini, hẳn là sẽ không


thiếu vũ khí chất lượng tốt, mình hoàn toàn có thể không vội.


Còn có một điểm đó là, Dis chỉ dùng kiếm, vũ khí đầu tiên mình sử dụng cũng


là đại kiếm mà Ophelia đưa tặng, đối với đao, anh cũng không phải là rất thích.


Mặc dù, đối với anh mà nói dùng đao cũng không khó.


Nhưng mà thanh đao này của bà nội, nói như thế nào đây, thật ra không thích


hợp với mình lắm, cây đao này mang tính nghiêng về hướng âm u và hắc ám,


không chỉ có là tính cách của thanh đao, càng về trận pháp được rèn đúc bên


trong nó.


Nếu như mình dùng cây đao này, cũng không có cách nào tiến hành truyền sức


mạnh Ánh Sáng vào để cường hóa… Nói ngắn gọn, sẽ dễ bị hỏng.


Cho dù mình hết lòng bảo dưỡng nó, dùng lâu, cũng sẽ làm mờ đi thuộc tính


ban đầu của nó, để phẩm chất của thanh đao này… Giáng cấp.


Richard vốn rất thông minh nhưng vào lúc này lại giống như là một thằng ngốc,


thế mà chủ động hỏi:


“Cảm giác thế nào?”


Cậu ta có thể nhìn ra được, Philomena dùng thanh đao này rất thuận tay.


Philomena cũng không khách khí, gật đầu nói: “Ừm, cực kỳ tốt.”


Trên mặt của ông Deron lộ ra nụ cười vui mừng.


Nhưng phu nhân Đường Lệ lại trực tiếp dùng âm thanh lạnh lùng nói: “Để


Karen thử một lần.”


Thiết bị vận chuyển không hoạt động, nhưng bà ấy cũng sẽ không thật sự ngồi


yên mà xem chuyện này xảy ra như vậy.


Philomena không do dự, đưa đao về phía Karen.


“Đội trưởng.”


Ông Deron sửng sốt một chút, nhưng cũng lập tức nói: “Đúng, Karen cũng thử


một chút.”


“Cháu cũng không cần thử, thanh đao này thật…”


Ánh mắt của phu nhân Đường Lệ ngưng lại, nhìn Karen chằm chằm.


Ha ha, tính khống chế của bà ngoại thật đúng là mạnh.


Karen có chút bất đắc dĩ, anh biết mình không thể giả vờ ngờ nghệch trước mặt


bà ngoại, chỉ có thể bóp tắt tàn thuốc, cầm lấy Đao Ác Mộng.


Ai, linh hồn của mình còn đang bị thương.


Mới vừa cầm vào tay, Karen đã cảm giác được có một luồng tạp niệm mạnh mẽ


từ thân đao đánh sâu về phía ý thức tinh thần của mình.


Chỉ có điều là sự quấy nhiễu tinh thần cấp độ này đối với Karen bây giờ mà nói


thì cũng chẳng tính là gì, anh thậm chí không cần ngăn cản, bỏ mặc cho luồng


tạp niệm này tiến vào trong không gian ý thức của mình.


Loại cảm giác này, tựa như là uống cà phê cô đặc, hơi có chút hưng phấn.


Sau đó, Karen giơ đao lên, thử vung mấy lần.


Thân đao bắt đầu run rẩy, nhiệt độ trong căn phòng bắt đầu giảm xuống