MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1780: Ông nội của ta... Là Dis (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1780: Ông nội của ta... Là Dis (3)

1,330 từ · ~7 phút đọc

“Có. Linh hồn của ta đang bị thương, bị thương rất nặng, ta đoán được rằng bà


ta đang muốn làm gì, ta hi vọng cô có thể ngăn cản bà ta đồng thời, chia ra một


phần chúc phúc cho ta, ta muốn để chữa trị vết thương linh hồn của ta, đương


nhiên, nó cũng có thể trợ giúp ta tăng thực lực lên.”


“Đây chính là mục đích mà ngươi tham gia vào chuyện này sao?”


“Mục đích của ta là vì mang về thuộc hạ của ta về an toàn, đương nhiên, ta cũng


không ngại lấy một chút lợi ích mà mình nên có từ trong sự kiện này, dù sao thì


sự kiện này cũng rất nguy hiểm không phải sao?”


“Đương nhiên, một lời chúc phúc được tích lũy từ tinh hoa của một gia tộc, ai sẽ


không động lòng cơ chứ?


Ngươi có thể nói thẳng thắn như vậy với ta, điều này khiến ta nhìn ra sự chân


thành của ngươi, ta cảm thấy tự hào và kiêu ngạo thay cho đứa cháu gái chưa


từng gặp mặt kia vì có thể có được người đồng đội giống như ngươi.”


“Cô đáp ứng?”


“Yên tâm, ta sẽ ngăn cản bà ta, ta không có khả năng trông thấy ta của hiện tại,


đi làm ra việc khiến người khác căm hận như vậy, việc này trong mắt của ta,


quả thực không thể tưởng tượng, không thể chịu đựng được.


Nhưng ta bây giờ cũng không có sức mạnh, cho dù ngươi phá vỡ phong ấn nơi


này mang ta ra ngoài, ta cũng không có cách nào mà ngăn cản bà ta, trừ phi…”


“Trừ phi cái gì?”


“Lớp vỏ ngoài nguyền rủa của bà ta rất cứng, muốn hoàn thành việc kết thúc


nguyền rủa, trước hết cần phá vỡ lớp vỏ ngoài kia, giống như là… Lột trứng gà.


Phá vỡ vỏ ngoài, vào lúc lòng trắng trứng chảy ra, bà ta sẽ trở nên cực kỳ suy


yếu, mà ta, sẽ nắm giữ được cục diện trong mộng cảnh này.


Nếu như ngươi muốn những lòng trứng kia để chữa trị vết thương mà nói, tốt


nhất có thể làm cho bà ta bài trừ lớp vỏ ngoài nhanh một chút, nếu không thì bà


ta sẽ tiêu hao rất nhiều trên việc phá bỏ nó, nói không chừng đến cuối cùng, có


muốn cho ngươi cũng không còn thừa lại bao nhiêu.”


“Cô đáp ứng ta rồi?”


“Ta đáp ứng ngươi, chúc phúc còn sót lại, ta sẽ chia cho ngươi và đứa cháu gái


kia của ta.”


“Cô có gạt ta không? Tiểu thư “


“Vậy ngươi… có gạt ta không? Bác sĩ.”


“Sẽ không.”


“Ta đương nhiên cũng sẽ không.”


…


Quá trình giằng co còn đang tiếp tục.


Phu nhân Filsher cảm khái nói: “Không thể không nói, hắn là một cấp trên tốt.”


Tiểu thư Filsher gật đầu nói: “Hắn cũng muốn thu được một phần lợi ích, ta đáp


ứng hắn, sẽ chia cho hắn một phần.”


“Đây là chuyện nên làm, chờ sau khi rời khỏi nơi này về, còn cần tiếp tục phát


triển trong Trật Tự Thần Giáo, để nhà Filsher trỗi dậy một lần nữa trong Thần


Giáo.”


“Sau đó, đi tìm ông ta.”


“Ta đã nói với ngươi, hiện tại ta tìm không thấy ông ta.”


“Ta biết, nhưng ta còn trẻ, tuổi trẻ, có nghĩa rằng có đủ thời gian để tìm ông ấy,


không phải sao?”


“Đúng vậy, không sai, ông ấy hận thù ngườu của gia tộc Filsher, nhưng trong


lòng ông ấy, vẫn có ta, lời nguyền rủa này là ông ấy cố ý thiết kế vì để cho ta


thoát khỏi gia tộc, ta biết dụng tâm của ông ấy.”


Tiểu thư Filsher lắc đầu, nói: “Tất cả những việc này, đều không còn liên quan


đến ngươi.”


“Ta biết, ta cũng sẽ không muốn để ông ấy nhìn thấy ta trong bộ dạng lúc này.


Cho nên ngươi muốn tìm tới ông ấy, ta không tin tưởng ông ấy sẽ vô duyên vô


cớ biến mất.”


“Ta biết, lần này, bên cạnh ta không có gia tộc và con cái ràng buộc, ta sẽ bước


đến trước mặt ông ấy một cách hoàn toàn sạch sẽ, ông ấy sẽ ôm ta, đi cùng với


ta, ta tin chắc là vậy.”


Tốc độ nhỏ sáp nến đang dần dần giảm bớt, lúc này, trên người Philomena đã bị


một lớp vật chất giống như sáp nến bao trùm, linh hồn của cô cũng vào lúc này


mà trở nên óng ánh.


Tiểu thư Filsher chỉ chỉ “sáp nên” còn lại trên bộ xương của phu nhân Filsher,


ngoắc ngoắc Karen còn đang đứng ở đằng xa:


“Những thứ này, chính là để lại cho ngươi, đừng ngại ít, dù gì thì ngươi cũng


biết nó rốt cuộc quý giá đến cỡ nào.”


Karen đứng tại nơi đó, không nhúc nhích.


Tiểu thư Filsher có chút buồn cười nói: “Được rồi, không ai sẽ biết lựa chọn


hôm nay của ngươi, khi ta cùng ngươi rời đi cái nhà này trở lại tổng bộ, ngươi


vẫn sẽ là vị đội trưởng vĩ đại, ta vẫn là ta ít nói trầm mặc như trước, ít nhất, tạm


thời là như thế.”


Karen nghe nói như thế, mở miệng nói: “Thì ra từ trước đến nay ngươi và bà ta


có được ký ức ngang nhau.”


Tiểu thư Filsher lắc đầu, nói: “Thật ra cũng không phải vậy, ta chỉ phụ trách


cuộc sống tự do tự tại ở nơi đó, nhưng khi đến lúc cần, ta có thể có được thông


tin tương đương từ phía ngoài.


Ta cũng là mới biết được ta của hiện tại, thế mà đang làm những chuyện như


vậy, không, là vì lúc này mà chuẩn bị nhiều năm như thế.


Thật, khi ta đọc đến những ký ức này, ta cảm thấy thật hạnh phúc, vô cùng vui


vẻ, bởi vì ta biết, tất cả mọi thứ bà ta, đều là chuẩn bị cho ta.


Một đứa cháu gái mà thôi… Mặc dù có quan hệ máu mủ cùng với ta, nhưng ta


cho tới bây giờ chưa từng gặp nó, ai sẽ thật sự quan tâm tới nó chứ?


Ngươi cũng không quan tâm, không phải sao?


Mau tới liếm những chúc phúc mà ngươi muốn đi, những thứ này, đủ để chữa trị


vết thương của ngươi, lại để cho thiên phú của ngươi tăng tiến lên thêm một


bước.”


“Ai…” Karen thở dài, “Thật ra thì ta chướng mắt những thứ này, chưa kể ta cũng


có thể đoán được, nếu như ta nuốt bọn chúng vào, có phải về sau đều sẽ bị


ngươi điều khiển hay không?”


“Ngươi vậy mà biết?”


Tiểu thư Filsher nhíu mày, bởi vì nếu như Karen biết điều này, vậy lý do tham


gia vào chuyện này mà hắn nói lúc trước cũng không thành lập.


“Ta chỉ biết là một cái đạo lý, đó chính là trên đời này, không có bữa cơm trưa


miễn phí.”


“Bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì, ta, bà ta, cùng nó, đều là người


của Trật Tự Thần Giáo, ta tin tưởng, những người bạn cũ trong giáo kia, càng


muốn nhìn thấy ta trở về.


Gông cùm xiềng xích của nguyền rủa đã hoàn toàn bài trừ, chúc phúc cũng hoàn


thành chuyển dời, ngươi có ăn những thứ này hay không, tùy ngươi, nhưng mà


thời gian để ngươi do dự và thận trọng cũng không nhiều lắm, bởi vì ta…”


Tiểu thư Filsher đem tay mình đặt ở trên người Philomena đã bị sáp nến bao


phủ:


“Ta đã không kịp chờ đợi muốn dùng cơ thể tuổi trẻ của mình, để tắm trong ánh


nắng của thế giới này.”