MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1791: Tà Thần nhận học trò (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1791: Tà Thần nhận học trò (1)

1,370 từ · ~7 phút đọc

“Thiếu gia Karen, đây là menu cho bữa ăn khuya.”


Phu nhân Jenny đưa menu tới trước mặt Karen, Karen nhận lấy nhìn lướt qua,


lắc đầu, nói:


“Quá nhiều, chúng ta chỉ có năm người, một con mèo và một con chó, ăn không


được nhiều như vậy, cũng quá lãng phí.


Như vậy đi, để lại năm món đầu trong danh sách, mỗi người một phần là được,


loại bỏ rượu, toàn bộ uống nước đá, cứ như vậy đi.”


“Được rồi, thiếu gia Karen.” Jenny phu nhân thu hồi menu, do dự một chút, vẫn


lấy dũng khí, mở miệng hỏi, “Có cần để Eunice đến bố trí hay không?”


“Có thể để Eunice bố trí bữa ăn ngày mai sao, phu nhân? Tình huống tối nay có


một chút đặc biệt, ta không hi vọng vị hôn thê của ta tiếp xúc với những việc


này quá sớm, xin phu nhân ngài thông cảm.”


“Không không không, ta không có ý gì khác, ta chính là hỏi một chút, chỉ là hỏi


một chút, thiếu gia Karen ngài cứ định đoạt.”


Phu nhân Jenny lập tức cười lắc đầu, sau đó ôm menu đi ra phòng ăn phân phó


người hầu đi chuẩn bị.


Karen đương nhiên biết ý của phu nhân Jenny, làm một người mẹ, suy nghĩ cho


quyền lực vốn có của con gái mình là chuyện bình thường.


Chỉ có điều là buổi tiệc tối đơn giản này có chút đặc biệt, chỉ cần là người được


Alfred dẫn vào trong khán thính phòng, họ đều cần phải giữ bí mật này với


người nhà của họ.


Về phần nói bí mật này cho Eunice biết bây giờ, sau đó để Alfred phát triển


Eunice thành tín đồ của mình?


Có bị bệnh không!


Ventura tắm rửa thay một bộ quần áo tóc ướt sũng đi tới phòng ăn, trông thấy


Karen ngồi trên xe lăn, lúc này trên mặt lộ ra nụ cười.


“Xem ra hôm nay chơi với đám bạn nhỏ rất vui vẻ.”


“Ừm.”


“Hai người bọn chúng đâu?”


“Bị đưa đi trị liệu rồi.”


Karen nhẹ gật đầu, cũng chẳng suy nghĩ gì với kết quả này, dù gì thì chính mắt


cũng đã thấy Ventura đánh hai người bọn chúng cả một buổi chiều.


Lúc này, Muri đi đến, ngồi xuống trên cái ghế bên cạnh.


Ventura nói với Karen: “Anh Muri nói ngày mai sẽ bắt đầu tiến hành chỉ đạo.”


Karen nói: “Quý trọng cơ hội này.”


“Ta biết, đội trưởng.”


“Thiếu gia.”


“Đội trưởng.”


Alfred và Philomena đi đến.


Philomena đứng ở bên cạnh bàn, nhìn xem Karen, hỏi: “Ta có nên hành lễ với


ngài hay không?”


“Ta có nhớ ta từng nói với cô, lúc trước thế nào, bây giờ vẫn thế đấy như cũ,


không cần cố sức mà thay đổi, mặc kệ là trên việc bà nội của cô hay là trên việc


của ta.”


“Được rồi, ta đã biết.”


Philomena ngồi xuống, có thể nhìn ra được, cô đang lần lượt điều chỉnh hô hấp


và tâm trạng của mình.


Đối với một người quen thuộc với phương thức ám sát khi chiến đấu như cô, cái


này vốn nên là một chuyện đơn giản nhất, thậm chí có thể nói là một loại bản


năng, nhưng bây giờ, lại có chút gian nan.


Ventura và Muri liếc nhau, khóe miệng hai người đều lộ ra mỉm cười, lúc trước


khi hai người bọn họ bước ra khỏi khán thính phòng cũng giống như vậy,


không, là Philomena trước mắt trấn định hơn so với hai người bọn họ khi trước.


Pall chạy vào, nhảy tới bên trên bàn ăn, ra lệnh vớiVentura:


“Hòn đá nhỏ, giúp ta thắt một chút.”


“Được rồi.”


Ventura đứng người lên, giúp Pall thắt dây của cái áo choàng nhỏ lên cổ.


“Kevin đâu rồi?” Karen hỏi.


Pall nhìn thoáng qua Philomena ngồi ở đối diện, nói: “Con chó ngu đi lên nóc


nhà tìm Nữ thần của nó để tán gẫu rồi.”


Còn có một việc Pall không nói, đó chính là con chó ngu hẳn là bị cô bé tự kỷ


nhà Filsher này làm “Tổn thương”.


Bữa ăn khuya bắt đầu được bưng lên, chờ sau khi mọi thứ đã bố trí xong, toàn


bộ người hầu rời khỏi, để nơi này lại cho đám người Karen.


Đang lúc Karen chuẩn bị giơ ly nước đá lên, cửa phòng ăn bị nhẹ nhàng đẩy


vào, Kevin bước đến.


Ventura kẹp ra một phần bò bít tết từ trong đĩa của mình rồi lại rót một chén


nước, đặt ở trước mặt Kevin.


“Con chó ngu, hành trình hoài niệm cảm xúc của ngươi kết thúc nhanh vậy à?”


“Gâu.”


Kevin đáp lại một tiếng, sau đó ánh mắt cường điệu nhìn chằm chằm về phía


Philomena.


“Đây là cái gì, có ý nghĩa đặc thù gì sao?” Muri rút ra một lá bài Át bích từ dưới


đĩa ăn.


Phía dưới đĩa của những người khác, đều có một lá bài như vậy, bao gồm cả


phía dưới bình hoa giữa bàn ăn, cũng có một lá bài.


“Ồ, không có ý nghĩa gì đặc thù, vì kỷ niệm lần gặp mặt này.” Pall lập tức giải


thích nói, hiển nhiên, đây là cô cho người sắp xếp.


“Vật kỷ niệm sao?” Muri bỏ lá bài này vào trong túi, Ventura và Philomena


cũng làm động tác tương tự.


Pall rất hài lòng đối với biểu hiện của bọn họ, cô vẫn luôn là một con mèo thích


tìm kiếm cảm giác nghi thức.


Karen giơ ly nước lên, mở miệng nói: “Ta rất vinh hạnh, có thể có các ngươi


làm bạn trên con đường tín ngưỡng hướng về tương lai.”


Đám người nhao nhao giơ ly nước lên, Alfred dẫn đầu đáp lại nói: “Có thể đi


theo ngài, là vinh quang của chúng ta.”


Những người khác cũng nhao nháo nói theo vào: “Là vinh quang của chúng ta.”


Pall cũng đặt chân trước lên trên ngực mình: “Vinh quang meo!”


“Alfred?”


Nghe được thiếu gia đang kêu mình, Alfred đứng người lên, nói:


“Chư vị;


Bây giờ chúng ta không nên cảm thấy quy mô đoàn thể của chúng ta vẫn còn


nhỏ, chúng ta hẳn phải nhìn thấy chính sự thuần túy của đoàn thể chúng ta.


Chúng ta không nên chỉ cảm thấy bây giờ chúng ta chưa có tiếng nói lớn, thật ra


càng vào thời điểm này, chúng ta càng là có thể nghe rõ ràng được âm thanh


trong lòng nhau.


Chúng ta đã có được hiện tại, chúng ta cũng có thể nắm giữ tương lai.


Trật Tự,


Trật Tự mới,


Sẽ sinh ra từ trong tay của chúng ta!


Cạn ly!”


“Cạn ly!”


Nghi thức đã xong, mọi người bắt đầu dùng cơm.


Chờ đến khi bữa ăn sắp kết thúc, Alfred vừa dùng khăn ăn lau miệng vừa nói:


“Sau khi dùng bữa xong mời chư vị ở lại một chút, ta sẽ tổ chức một buổi học


tập bút ký của thiếu gia.”


Đám người nhao nhao gật đầu.


Alfred cảm thấy rất hài lòng đối với sự phối hợp của mọi người, đợi đến khi


người hầu dọn bàn ăn mang bảng đen lên chuẩn bị khai giảng buổi học tập,


Alfred phát hiện thiếu gia nhà mình thế mà cũng lấy ra bút ký và bút viết ngồi


lại đây.


“Thiếu gia, ngài có thể đi nghỉ trước, tiến độ học tập ta sẽ báo cáo tổng kết với


ngài.”


Karen lắc đầu, nói: “Cùng nhau học tập.”


“Được rồi, thiếu gia.”


Alfred đứng người lên, vừa đi về phía bảng đen vừa nói: “Philomena, nội dung


ta nói trước đó với cô sẽ được giảng riêng, chủ đề học tập đêm nay của chúng ta


là:


« Tính lặp đi lặp lại và vô hạn của quá trình nhận thức nguyên lý »: Nhận thức


có tính lặp đi lặp lại, bởi vì chịu sự hạn chế của điều kiện khách quan, quá trình


nhân loại truy cầu chân lý không được thuận lợi…”