MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1809: Tất cả là âm mưu của Trật Tự (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1809: Tất cả là âm mưu của Trật Tự (1)

1,226 từ · ~7 phút đọc

Quả nguyền rủa hẳn không phải là tên gọi thật sự của nó, trên đời này những


loại quả có tên gọi như vậy có lẽ cũng không ít, Karen đã từng nghe Richard


nói, ở trong cửa hàng điểm tâm có một loại quả, mà những cô gái dùng khi tiếp


khách mang thai ngoài ý muốn nhưng lại không muốn dùng tiền đến bệnh viện


nạo phá thai, cũng được gọi là “Quả nguyền rủa”.


Nhưng mà cái thứ quả của tên Marri này chắc chắn không phải cùng một thứ


với loại dùng để nạo phá thai, nó quả thật mang theo tính ô uế vô cùng lớn, nếu


như phần nước bên trong của nó bắn tung tóe vào mũi miệng hoặc là trên vết


thương cũng rất dễ dàng dẫn đến ô uế, nhưng nếu muốn bóp nát mà dùng nó


như lưu đạn, thì rõ ràng đã đánh giá cao nó rồi, hiển nhiên Marri mang nó ra


cũng chỉ với mục đích hù dọa người khác.


Về điểm này, Karen rất có quyền lên tiếng, dù gì thì anh cũng đã nhai nát nó ở


trong miềng.


Hương vị, có chút chua, nhưng mang theo chút cảm giác của cam, khi nhai thì


hơi giống dưa leo chua, mềm giòn mềm giòn.


Đương nhiên, cùng lúc đó còn là sự ô uế đáng sợ ập đến, chỉ có điều là loại ô uế


này đối với Karen thì cũng không xem vào đâu.


Thần, mới là đầu nguồn lớn nhất lây lan và ô nhiễm trên thế giới này.


Chính cơ thể của mình trải qua sự cải tạo của Ranedal, mình lại hấp thu Xương


Cốt Ám Nguyệt và Con Mắt Ám Nguyệt, quan trọng nhất đó là bây giờ mình


còn đang tiếp nhận sự phản phệ đến từ quy tắc Trật Tự…


Nhiều nguồn ô nhiễm tập trung trên người mình như vậy, cũng bởi vì những


nguồn ô nhiễm này hoặc là đang ở trong trạng thái yên tĩnh hoặc là chỉ là nhằm


vào Karen, nếu không thì bản thân Karen chính là một quả bom biết đi.


Cho nên, một thứ quả mà thôi, đối với Karen mà nói thì thật không tính là gì.


Thậm chí, đối mặt với vẻ mặt kinh ngạc của Marri, Karen vốn là muốn phun thứ


trong miệng ra, do dự một chút vẫn không làm như thế.


Một là loại hành động thiếu văn minh này không phù hợp với thói quen hành vi


của Karen;


Thứ hai là lại chút không nỡ;


Rất buồn cười, lúc trên đường đi mình còn nhắc nhở Neo là đã quá dựa dẫm vào


những loại thuốc tinh thần kia, kết quả khi mình nhai cái thứ quả này còn cảm


thấy rất ngon.


Cuối cùng, Karen nuốt xuống.


Lúc này từ cơ thể và linh hồn cùng lúc truyền đến hai luồng cảm giác rét lạnh


và nóng bức đối lập nhau, giống như là lúc bị cảm, nóng lạnh đan xen vào nhau.


Nhưng giới hạngchịu đựng của Karen đã được nâng lên một cấp bậc cao đến


đáng sợ sau khi tự dùng Lưỡi Hái Chiếm Tranh để chém lên người mình, bây


giờ chút cảm giác này chỉ có thể xem như chút ẩm ướt mà gió lạnh thổi đến.


Con mắt của Marri trợn trừng lên, cứ như có thể rơi ra khỏi hốc mắt bất cứ lúc


nào.


Sau đó, là một tên thủ lĩnh của cái thế lực hắc bạch không phân trên vùng cấm


khu sa mạc này, hắn lập tức ý thức được mình bây giờ rốt cuộc nên làm cái gì


mới phù hợp, cho nên đầu gối của hắn mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống.


Nhưng mà, hắn không thành công, bởi vì cổ của hắn, bị Karen bóp lấy.


“Ngươi đang muốn làm gì?”


Yết hầu của Marri run lên nói: “Ta… Ta sai rồi…”


“Ngươi nói cái gì?” Karen hỏi.


“Ta nói ta…”


Bên trong ánh mắt Marri lóe lên một sự tàn nhẫn, nếu đối phương đã không


muốn để cho mình đầu hàng, vậy mình chỉ có thể lựa chọn phương thức cực


đoan nhất.


Trên các lỗ hổng của quần áo hắn, có từng con rắn độc màu đen chui ra, trên


người lũ rắn mang theo cảm giác như một loại chất keo, là loại sinh mệnh bán


linh hồn và bán thực thể, là do chính hắn ta chăn nuôi ra.


Nhưng Karen cũng không cho hắn cơ hội phản kích, đã sớm chuẩn bị xong.


Thiên Mị bay ra từ bên trong ống tay áo Karen, trong khoảnh khắc đã cắt đứt cổ


Marri.


Sau khi Marri chết đi thì những con rắn độc mà hắn nuôi dưỡng kia cũng toàn


bộ rơi xuống trên mặt đất, thân thể của chúng nhanh chóng héo khô, tất nhiên


giữa bọn nó và chủ nhân có tồn tại một loại cấm chế trên sinh mệnh.


“Ngươi…” Nalin đang hoảng sợ nhìn về phía Neo.


Đầu óc bây giờ của cô ta có chút hỗn loạn, vốn là không còn kịp suy nghĩ rằng


cái người trước mắt này có huyết thống của Dị Ma Khát Máu, mà huyết thống


lại có cấp bậc cực cao.


“Cám ơn nhé, cổ của chú luôn đau nhức đã lâu, vẫn muốn tự mình tách rời ra để


dễ chịu một chút nhưng lại không thể thành công, lần này cuối cùng cũng dễ


chịu rồi.”


Lúc Neo đang nói những lời này, hai tay của hắn cũng không nhàn rỗi, gần như


là dùng tốc độ chỉ để lại tàn ảnh phía sau, mười cái móng tay đâm vào vị trí bả


vai Nalin, sau đó rút hai tay ra,


Nói khẽ:


“Thác Mau.”


“Ông!”


Trong chốc lát, mười cái lỗ máu trên bờ vai Nalin nhanh chóng phun máu tươi


ra ngoài với tốc độ cực nhanh, toàn bộ cơ thể của cô ta đều cảm giác trống rỗng,


đáng tiếc là loại cảm giác này xuất hiện rất ngắn ngủi.


Rất nhanh, cùng với máu tươi trong cơ thể xói mòn ra ngoài, tính mạng của cô


ta cũng xói mòn theo, “̀m” một tiếng, ngã trên mặt đất.


Đây cũng không tính là chém giết lẫn nhau, đây là đánh lén.


Giống như lúc trước Marri và “Cháu gái” của hắn đánh lén Neo và Karen vậy,


bọn hắn bây giờ cũng chỉ có thể xem như gặp quả báo.


Chỉ có điều là kiểu chết này sẽ rất uất ức, bởi vì giao thủ chỉ trong nháy mắt,


không kịp để cho ngươi sử dụng tất cả khả năng của bản thân.


Nhưng đây mới là trạng thái bình thường thật sự của thế giới này, hai học sinh


cùng học tập và làm bài thật lâu vì chuẩn bị cho một bài thi, nhưng bài thi cũng


chỉ lựa ra vài điểm kiến thức để kiểm tra học sinh mà thôi.


Karen nhìn xem máu chảy khắp nơi, khẽ nhíu mày, đợi đến lúc giày của mình


không thể không giẫm lên vũng máu sền sệt này, chân mày của anh nhíu lại


càng chặt hơn.


“Chủ nhiệm, ta cảm thấy ngài cần phải chú ý vệ sinh một chút.”