MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1813: Âm binh (2

Số 13 Phố Mink

Chương 1813: Âm binh (2

1,289 từ · ~7 phút đọc

“Lừa gạt một người đã chết được ba trăm năm, chơi như vậy vui sao? Mà lại,


lừa một lần rồi còn muốn lừa lần hai.”


“Chẳng lẽ ngài không cảm giác được sự ấm áp đến từ quang minh sao?”


“Ha ha.” Thi thể phát ra cười lạnh, “Đừng xem ta là kẻ ngu, mặc dù ta cảm giác


được ngọn lửa Ánh Sáng, nhưng ta ngửi ra được sự hôi thối của Trật Tự từ


trong mồm của ngươi!”


“Nghe một chút, các ngươi đều nghe rõ cho ta nhé.” Neo đưa tay chỉ vào thi thể,


“Đây mới gọi là chuyên nghiệp, đây mới gọi là chuyên nghiệp thật sự!”


Đối với việc có người có thể tán thành trái tím Ánh Sáng dành cho Trật Tự của


mình, Neo rất vui mừng.


“Chỉ bằng câu nói này của ngài, ngài có tâm nguyện gì chưa làm xong, có điều


gì cần ta truyền lời giúp, ta nguyện ý xem xét tình huống mà giúp đỡ ngài.”


“Ba trăm năm, ta còn có thể truyền lời cho ai?”


“Cũng đúng.”


Một ngọn lửa màu bạc xuất hiện ở trên thi thể, hắn cũng không còn thừa lại bao


nhiêu năng lượng linh tính, cho nên hắn không có thử đánh nhau, trên thực tế


trong cơ thể hắn bị rót chì lỏng vào để hắn rất khó khăn trong việc cử động,


cũng không giơ tay lên được.


Cho nên, hắn cực kỳ quả quyết thiêu đốt chính mình, để cho mình hoàn toàn


chết đi.


“Đừng chứ.”


Neo đưa tay, dẫn ngọn lửa ra khỏi thi thể của đối phương, nhưng ý nghĩ muốn


chết của đối phương rất rõ ràng, cho dù ngọn lửa bị dẫn xuống thì hắn vẫn tiếp


tục đốt cháy phần năng lượng linh tính còn lại


Rốt cục, một chút năng lượng linh tính còn lại cháy cạn, hắn gục đầu xuống.


“Mẹ nó!”


Neo mắng một tiếng, tất nhiên đối với việc không thể có được tin tức giá trị gì


từ trong miệng của cái thi thể này mà cảm thấy rất không hài lòng, đồng thời,


hắn còn nhanh chóng đưa ra tổng kết:


“Sớm biết thì ta đã học một chút thuật pháp của Hoang Mạc Thần Giáo, ít nhất


còn có thể giả bộ, dù là dùng thuật pháp đơn giản nhất của Hoang Mạc Thần


Giáo mà tạo ra mấy đống cát trên mặt đất thì đoán chừng cũng có thể để hắn


càng tin tưởng chúng ta hơn.”


Ngược lại là Karen có thể hiểu được hành vi vì sao thi thể này kiên quyết kết


thúc mình, thức tỉnh lại sau khi chết ba trăm năm, muốn “Báo động” nhưng phát


hiện mình đang ở giữa doanh trại của quân địch, đây quả thật là một loại cảm


giác nhục nhã và tuyệt vọng trên nhiều phương diện.


Sự đau đớn này, cho dù chỉ trong chốc lát cũng khó mà chịu đựng nổi.


Karen nhìn về phía Neo, hỏi: “Còn muốn tiếp tục bước về phía trước không?”


Neo rất bình tĩnh mà nhìn Karen, hỏi ngược lại: “Tại sao lại không chứ?”


“Ngài hẳn cũng rõ ràng.” Karen trực tiếp nói rõ, “Hắn nói hắn là bị người của


Trật Tự Thần Giáo tra tấn đến chết, điều này có nghĩa rằng năm xưa người của


chúng ta thắng trong cuộc chiến đấu với hắn ở nơi này. Nhưng vấn đề là, lúc


chúng ta điều tra về cái sự kiện này, không tìm được bất cứ ghi chép nào liên


quan đến việc này ở trong giáo. Đương nhiên, cũng có thể giải thích là bởi vì


quyền hạn của chúng ta không đủ, nhưng mặc kệ như thế nào, Thần Giáo cũng


hẳn là phái người tới để xử lý nơi này, mà không phải tùy ý để bộ thi thể này


đứng ở đây suốt ba trăm năm qua.”


Karen đi về phía trước mấy bước, nhìn thi thể vừa tự đốt kia:


“Tư thế đón khách lúc đầu của hắn, nhưng thật ra là do người giết hắn tạo nên,


tạo ra một cái cột mốc hình người cho người ở phía sau, có nghĩa rằng người lúc


trước giết hắn đều biết rằng nơi này sau đó sẽ được tiến hành xử lý. Nhưng…


Lại không có ai.”


Neo thở dài, hỏi: “Vậy ý của cậu là gì?”


“Ba trăm năm trước, sau khi người của chúng ta trả một cái giá nhất định đã giải


quyết hắn, hoặc là nhóm người của hắn; nhưng mà người của chúng ta cũng


không còn sống để quay trở lại Thần Giáo.


Ta đang hoài nghi rằng, Thần Giáo đã mất đi báo cáo về tung tích của bọn họ,


Thần Giáo… Cũng không biết đến nơi này.


Giải thích hợp lý nhất là, bọn họ, có lẽ đã chết ở trong kia.”


“Cái này không phải lại vòng trở về rồi sao?” Neo cười nói, “Chúng ta đến để


tìm nơi chôn xương của Compasini, mà chúng ta đã sớm biết rằng bên cạnh thi


thể của Compasini hẳn là có không ít người vây giết nó, chúng ta đã sớm để ý


đến những vũ khí bị bỏ lại của bọn họ… Vì cái gì mà không tiếp tục đi tới chứ?”


“Bọn hắn thậm chí rảnh rỗi mà giết người rồi biến hắn thành con rối chỉ đường,


điều kiện tiên quyết là chắc chắn đã xác định toàn bộ mục tiêu bên ngoài đã bị


giải quyết, cũng có nghĩ là Compasini chết, cái nhóm người này cũng đã chết.


Nói cách khác, rất có thể, nơi này lúc trước còn có phe thứ ba tồn tại, giết chết


tất cả bọn họ.”


“Đi lên phía trước, sẽ có thể có được đáp án mà cậu muốn.” Neo chỉ chỉ về phía


trước, “Sau ba trăm năm trôi qua, nơi này sao có thể có uy hiếp gì tồn tại nữa,


đúng không?”


Karen mím môi, nói: “Chú ý cảnh giác mà tiếp tục đi tới.”


Sự chuyển biến nhanh như vậy để cho Neo kinh ngạc một chút, hắn lập tức hỏi:


“Ta còn tưởng rằng cậu còn phải do dự thêm một chút.”


“Là câu nói vừa rồi của ngài đã nhắc nhở ta, ba trăm năm trôi qua, nếu như vẫn


tồn tại uy hiếp, vậy thì bây giờ nó cũng đã nhìn thấy chúng ta đến rồi.”


“Ha, không khí lập tức xuất hiện rồi.” Neo vừa đi ở trước nhất vừa nói, “Mọi


người giữ vững tinh thần, bởi vì có khả năng lớn ở phía trước sẽ có vũ khí để


lại, là của tiền bối trong Thần Giáo của chúng ta, điều này có nghĩa rằng vũ khí


chúng ta nhặt được, có thể hợp với chúng ta hơn.”


Tiếp tục đi tới, xuyên qua một đường hầm làm từ nham thạch, phía trước có âm


thanh nước chảy truyền đến.


Lúc đám người đi ra khỏi đường hầm thì phát hiện phía dưới không phải là


mạch nước ngầm đang chảy, mà là một cái đầm cát to lớn, ở đây có những dòng


cát đang chảy tựa như dòng nước, nó như còn “Sống”.


Ở trung tâm của đầm cát, có một bộ xương khổng lồ, một nửa lộ ở bên trên của


mặt cát, thoạt nhìn thì giống như xương của cá voi.


Nhưng mà trải qua sau mấy trăm năm, xương cốt vẫn óng ánh sáng long lanh


như cũ, đã đủ để biểu hiện ra sự bất phàm của nó.


“Ai muốn xuống trước để thử một chút?” Neo hỏi.