MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1818: Karen mạnh mẽ (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1818: Karen mạnh mẽ (1)

1,338 từ · ~7 phút đọc

Bởi vì lần trước khi tiến vào lăng mộ của gia tộc Congers, có thêm một kẻ xuất


hiện thiếu chút nữa đã khiến cho cả đội có nguy cơ bị mai táng ở chỗ đấy, cho


nên lần này khi tiến vào khu vực không rõ ở dưới mặt đất, Karen tự nhiên sẽ


chú ý và mẫn cảm hơn về mặt nhân số.


Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu cũng không phải bởi vì điều này.


Nguyên nhân bởi vì 12 Kỵ Sĩ Trật Tự, cho nên trong truyền thống của Trật Tự


Thần Giáo, 12 là một con số rất được xem trọng, từ đơn vị tiểu đội của các bộ


môn ở dưới thấp, cho đến chỗ ngồi của các vị lãnh đạo ở trên cao, cơ bản đều


lấy con số “12” làm số lượng biên chế.


Đây là một truyền thống của Trật Tự, không nói đến ở trong giáo, cho dù ở


trong giới giáo hội, đã trở thành một lẽ thường tình.


Nhưng trên thực tế, nếu tiến hành trình bày xem xét từ trên giáo nghĩa và quan


hệ phát triển thì con số mà Trật Tự Thần Giáo chú trọng thật ra cũng không phải


cái số “12” này, mà là “1 + 12”.


Sở dĩ mọi người chỉ có ấn tượng sâu sắc với con số “12” này nhất, là bởi vì


trong tư duy của người bình thường đa phần sẽ không chú ý rằng ở phía trên 12


Kỵ Sĩ Trật Tự còn có một người thống lĩnh, đó là Thần Trật Tự.


Đây cũng là một chuyện rất bình thường, dù gì thì Thần Trật Tự cũng không


tính là người.


Karen đã làm đội trưởng khá lâu, cho nên 12 cái biên chế trong suy nghĩ của


người bình thường, thì luôn là 13 trong mắt của anh.


Nhưng xem xét từ trên biểu hiệu của 12 người này, bọn họ chắc hẳn thật sự


giống như Neo đã nói, bị một ý thức khác áp chế tư duy, để khi ngươi tán đồng


và nghe theo lời của hắn thì thật ra vào lúc đó nhận biết của ngươi đối với bản


thân và hiện thực tồn tại xung quanh mình đã bị mơ hồ.


Khi nghe Karen nói tới “Thiếu một người”, Luna bắt đầu nhìn khắp bốn phía,


những người khác cũng đều có chút mơ hồ mà nhìn trước nhìn sau, trong miệng


bắt đầu nhắc tới tên và đếm số lượng các thành viên:


“Đội trưởng, Kuzan, sói xám, trâu rừng, thiên sứ…”


“Người mù, Kuzan, sói xám, đinh sắt, đội trưởng…”


“Sói xám, đinh sắt, đội trưởng, Luna, Polman…”


Nhưng rất đáng tiếc rằng, Karen để ý không có một cái ai có thể đếm được vượt


qua sáu người.


Thậm chí, đếm qua đếm lại một hồi, vừa mới đếm tên ai ở trước cũng có thể


quên mất, cho dù là dùng ngón tay đếm số hoặc là ngồi xổm xuống đánh dấu


trên cát rồi cùng nhau đếm, bọn họ đều không kiểm kê đủ số lượng thành viên


trong đội.


Karen mím môi, anh đột nhiên cảm giác được, suy đoán của Neo hẳn là sai,


hoặc có thể nói, cũng không hoàn toàn chính xác.


Nếu như lúc trước nói rằng người cầm kiếm và người cầm thương khi ra tay với


hai người bọn mình là một loại bản năng chiến đấu đang điều khiển, vậy thì


cũng hợp lý, một số thời khắc thì chỉ đơn thuần dựa vào bản năng ngược lại sẽ


phát huy ra hiệu quả càng tốt hơn, đương nhiên điều kiện tiên quyết là ngươi đủ


mạnh.


Nhưng khi trông thấy mình ngưng tụ ra Xiềng Xích Trật Tự, thái độ của bọn họ


lập tức chuyển biến và bộc lộ tình cảm đối với “người nhà”, bao gồm cả cảm


xúc mừng rõ đối với việc mình được giải thuyết, những tâm tình này, đều có


chút hơi quá cao cấp.


Mà người cầm kiếm vào lúc nghe mình nói mình cũng dùng kiếm, lập tức đã


hiểu nên ném kiếm qua xem như là một món quà; những người khác cũng đều


hiểu được mà ném vũ khí và Thánh khí trên người tới xem như quà tặng.


Bọn họ không phải là đang lấy lòng, không phải là trẻ con không hiểu chuyện


mà ngươi có thể bảo rằng chỉ cần đưa một trăm Rael thì sẽ giúp bọn họ lấy mặt


trăng xuống là bọn họ sẽ móc tiền ra mà đưa;


Bọn họ biết mình là đã chết, vũ khí trên người mình đã không còn ý nghĩa nữa,


còn không bằng đưa tặng cho vãn bối cùng giáo hội, như vậy thì vũ khí của


mình có thể phát huy giá trị.


Tóm lại, đây là một sự nhận biết vượt qua bản năng lý tính và cảm tính, rõ ràng


là có tư duy càng có chiều sâu hơn, nhưng trên sự việc đơn giản mà tư duy lại


chậm chạp, vậy thì vấn đề, chắc chắn là ở chỗ này.


Người áp chế tư duy của bọn họ, trên vấn đề nhận thức về số lượng, không chỉ


tiến hành áp chế tư duy của bọn họ mà còn tiến hành dẫn dắt tư duy của bọn họ.


Rất hiển nhiên rằng, đây là do cái người thiếu đi kia đã làm, Karen cảm thấy


cũng không phải cái thứ gọi là “Ác linh cát” kia, cái “Ác linh cát” kia không có


lý do làm như vậy.


Nếu như bởi vì mục đích nào đó mà nó thật sự làm như vậy, như vậy nó hẳn là


phải “Cho thêm vào một người”, như vậy mới có thể đưa sự tồn tại nó vào


trong.


Thấy bọn họ vẫn còn tiếp tục đếm số, Karen mở miệng lần nữa nói:


“Các tiền bối có thể yên tĩnh một chút, ta cảm thấy bây giờ chúng ta gặp phải


vấn đề rất nghiêm trọng, đó chính là ta không cách nào thông qua lời tự thuật


của các vị mà khẳng định được sự mạch lạc của câu chuyện này.


Nếu như có thể…”


Ở trước mặt Karen có hai con đường để chọn, hoặc là hiện tại mang theo những


món đồ này rồi rời đi ngay lập tức, sau đó báo về cho Thần Giáo, cho dù là báo


cáo nặc danh, để Thần Giáo phái ra đội hình quy mô càng lớn hơn để tới đây


tiến hành xử lý.


Nhưng sau khi con đường này xuất hiện trong đầu thì Karen đã lập tức phủ


định, bởi vì anh cảm thấy sự việc sẽ không chỉ đơn giản như thế, nếu như cái


“Người” kia còn ở nơi này, vậy hắn làm sao có thể để cho mình rơi khỏi đây an


toàn mà đi gọi cứu viện đến.


Vậy thì chỉ còn lại một con đường cuối cùng, khi ngươi đối mặt với khó khăn


và nguy hiểm và cũng đã xác nhận không thể nào né tránh thì việc ngươi nên


làm và có thể làm, đó chính là đối mặt với nó.


“Nếu như có thể, xin để cho ta tới giúp các vị kiểm tra cơ thể và ý thức, hi vọng


các vị có thể tin tưởng ta.”


Karen vẫn dùng tay phải cầm thanh kiếm kia như cũ, anh giơ tay trái lên, sau đó


mở rộng bước chân đi về phía bọn họ.


Bây giờ không khí cực kỳ quỷ dị, nhưng ở giữa hai bên lại tồn tại một sự tín


nhiệm có thể cảm giác được rõ ràng.


Nếu có thể so sánh, trên lập trường của Karen thì những tín đồ Trật Tự Thần


Giáo đứng trước mặt này, bọn họ là những liệt sĩ tiền bối.


Luna mở miệng nói: “Có thể.”


Những người khác cũng đều đáp lại nói: “Có… thể…”