MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1821: Đạp chân ga hết cỡ (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1821: Đạp chân ga hết cỡ (1)

1,387 từ · ~7 phút đọc

“Làm sao có thể!”


Luna không dám tin mà nhìn sang thi thể không đầu ở bên cạnh mình.


Khi những người còn lại chuyển ánh mắt đến trên thi thể không đầu, vẻ nghi


ngờ kinh ngạc khi trước vào lúc này lập tức trở thành đau đớn, có mấy người


càng là ôm đầu mình mà ngồi xổm trên mặt đất.


Rất hiển nhiên, một nguồn sức mạnh nào đó đang ngăn cản bọn họ suy nghĩ và


nhận biết về việc này.


Trên thực tế, lời “Nói dối” này cũng không cao thâm lắm, chỉ đơn giản là dựa


vào nguồn lực bên ngoài để gượng ép tiến hành méo mó, nếu không, bọn họ đã


sớm phát hiện ra ai là người thiếu đi.


Trên mặt Luna cũng lộ ra vẻ đau khổ, nhưng giống như lúc trước Karen quan


sát, năng lực chịu đựng của cô ta cao hơn nhiều so với những người khác, hoặc


nói rằng, cô ta nhận được sự ưu đãi nào đó.


Phỏng đoán đơn giản một chút, cô ta là vợ của Torissa, Torissa đối xử với vợ


mình sẽ càng tốt hơn một chút so với những đội viên khác, việc này thật ra cũng


rất dễ để giải thích; lại suy diễn thêm một chút, có thể Luna đã sớm biết tất cả


mọi chuyện hay không? Cô ta thật ra vẫn luôn đang phối hợp với chồng của


mình để lừa gạt những đội viên này?


Nhưng mà vấn đề bây giờ đang khiến Karen băn khoăn đó là Torissa làm như


thế là vì mục đích gì?


Vì cái gì hắn ta lại biến mất, vì cái gì biến mất mà đồng thời còn muốn giả tạo


rằng mình vẫn xuất hiện ở đây?


Rất nhiều sự phỏng đoán trước lúc xuống dưới đây, vào lúc này cũng đều đã bị


lật đổ;


Không có phe thứ ba tồn tại, không có thứ gì là “Ác linh cát”, hoặc là có, nhưng


“Ác linh cát” cũng không phải là nguyên nhân cuối cùng thực sự khiến cho tiểu


đội này bị hủy diệt, có lẽ nó đã xuất hiện, nhưng cũng đã được giải quyết.


“Đây không phải là chồng của ta? Ta vẫn luôn nghĩ đây là chồng ta để mà trò


chuyện và thổ lộ những điều trong lòng mình…”


Luna tự lẩm bẩm, rồi mới vô thức dùng tay đè lại trán của mình.


Karen rất bình tĩnh mà nhìn xem cô ta, có lẽ cô đang biểu diễn, thế nhưng đã


đến lúc này, cũng không còn cần thiết để biểu diễn nữa mới đúng chứ?


Karen nhìn xem cái bệ cát đang nâng đỡ Luna và thi thể không đầu kia, cảnh


tượng lúc trước khi mười người không ngừng di chuyển vòng quanh cái bệ cát


này hiện ra trong đầu Karen.


Chắc chắn là có mục đích, cũng tất nhiên là có nguyên nhân, bất kể là đội


trưởng Torissa đã “Ẩn nấp” hay là hành vi mang theo sự máy móc của bọn họ


lúc trước.


Karen cúi người, đưa tay chạm vào phần bệ này, chúng tạo nên từ những hạt cát


nhưng rất cứng, kiên cố còn hơn cả xi măng.


Nhưng lúc trước khi nó nổi lên, rõ ràng là hấp thu và ngưng tụ những hạt cát


xung quanh để đắp lên, cũng không phải là do bên dưới có một cái bệ bị che


giấu sẵn rồi sau đó nhô lên trên.


Điều này có nghĩa rằng bên trong có một thứ gì đó vừa xuất hiện đã bị bảo vệ


và… Bị che giấu?


Tóm lại, mặc kệ như thế nào, Torissa sẽ không nhàm chán đến nỗi không ra mặt


mà thích nhìn xem đội viên của mình xoay vòng vòng xung quanh vợ mình và


một cái thế thân khác?


Karen đứng người lên, lui lại sau mấy bước, nói: “Ta muốn đánh vỡ cái bệ cát


này, ta cảm thấy có cái gì đó bên trong.”


“Không, không thể!”


Luna bỗng nhiên thét lên.


“Không? Không thể?”


“Không? Không thể?”


Vào lúc này tất cả mọi người phát ra tiếng ngăn cản, tựa như là lời mà Karen


vừa mới nói, lại đánh trúng vào điểm mấu chốt trong suy nghĩ của bọn họ.


Chuyện này ngược lại để Karen càng vững tin vào phán đoán của mình, Torissa


đưa ra rất nhiều cấm chế “Không thể đụng vào” đối với thuộc hạ của mình, nói


theo một cách khác, mình hoàn toàn có thể thông qua việc “Giẫm vào điểm mấu


chốt” của bọn họ, đi luận chứng ngược ra bí mật kia.


Karen không có vội vã vung kiếm để đập vào cái bệ kia, mà là hỏi:


“Các vị chắc hẳn cũng rõ ràng, ta làm như thế là đúng, ta nghĩ, các vị cũng


không muốn mình cứ nằm ở đây mà tiếp tục bị lừa gạt? Mà lại, các vị vốn đã bị


lừa gạt gần ba trăm năm, chẳng lẽ các vị cũng không muốn biết chân tướng là gì


sao?


Bây giờ, ta chỉ muốn hỏi các vị một câu, các vị còn có thể khống chế bản thân


mình sao?”


Karen cũng không muốn mình vừa giơ tay lên để đập cái bệ mà đảo mắt thì đã


bị tất cả những người ở nơi này cùng tấn công.


Biểu lộ trên gương mặt của Luna bắt đầu xuất hiện sự vặn vẹo, trong mơ hồ có


thể thấy được có nước mắt xuất hiện, nhưng rất nhanh đã bị hạt cát bay qua


mang đi mất.


Cô ta cắn răng mở miệng nói:


“Ta có thể khống chế được bản thân mình. Đập đi!”


Lúc nói ra những lời này, hai tay của Luna bắt đầu run rẩy,


Giống như là tiếp theo sau Karen không phải đập đi cái bệ kia, mà là trái tim


của cô.


Những người khác cũng đều đang tiến hành một sự đấu tranh với bản thân


mình, bọn họ rõ ràng cái gì là đúng, nhưng trong đầu bọn họ lại có một âm


thanh vẫn luôn đang phá vỡ suy nghĩ lý tính của họ.


Karen yên tĩnh chờ đợi, anh có thể hiểu được cảm giác này, năm đó Neo vì đối


phó với tình huống tương tự, cố ý lột da mặt mình xuống để làm thành mặt nạ.


Người cầm kiếm Kuzan là người thứ nhất mở miệng nói:


“Đập … “


Rồi tiếp đến là sói xám: “Đập…”


Ngay sau đó, là thiên sứ: “Đập”


Bọn họ đều đang đấu tranh tâm lý, mà sự đấu tranh tâm lý này mang theo oán


niệm rất lớn, bởi vì bọn họ đều rõ ràng rằng mình đã bị lừa gạt nhiều năm như


thế, trong suốt ba trăm năm qua, có lẽ bản thân đều đang sống trong một âm


mưu.


Quan trọng nhất đó là bọn họ cực kỳ ưu tú, đây cũng nguyên nhân mà Karen


nguyện ý chờ đợi và cảm thấy có thể thông qua việc chờ đợi để đạt được kết


quả mà mình muốn.


Thành viên của một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật ưu tú, thường thường đều có nghị


lực rất mạnh, bây giờ Karen là đội trưởng của một tiểu đội tinh anh trong tương


lai cũng cực kỳ tin chắc vào điểm này.


“Đập…”


“Đập”


Chờ đến khi người cuối cùng đưa ra lời xác định, Karen thở một hơi dài nhẹ


nhõm.


Bọn họ đã hô lên “Đập”, chứng minh bọn họ đã chuẩn bị tốt để ức chế bản thân


mình.


Karen vung đại kiếm trong tay lên, đập vào trên cạnh của bệ cát.


“Ầm!”


Hạt cát văng ra.


“Ầm!”


“Ầm!”


Sau khi liên tục dùng kiếm đập, vết rạn nứt xuất hiện một mảng lớn, nó đúng là


vô cùng kiên cố, nhưng cũng còn lâu mới đến được mức không thể phá vỡ.


Cuối cùng, sau một phát dồn lực đập mạnh cuối cùng của Karen, một hồi âm


thanh “Rầm rầm” giòn vang truyền ra, lúc này bên vách của bệ cát cũng tróc ra


một mảng lớn, thứ thật sự nằm bên trong bệ cát cũng hiện ra.