MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1867: Thần Vẫn Lạc (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1867: Thần Vẫn Lạc (2)

1,254 từ · ~7 phút đọc

Nhưng điều này đồng thời cũng mang ý nghĩa, từ bỏ việc bảo vệ những người ở


trong nhà.


“Alfred đang hôn mê trên giường ở trong phòng của hắn, Healy đến nhà Guman


bây giờ còn chưa trở về, phu nhân Lake và Dora Doreen trong nhà… Còn có


Pieck với Dincom, chúng ta có thể làm thú cưng, vậy bọn họ phải làm sao bây


giờ?”


Kevin lắc đầu: “Gâu!”


“Không cứu được?”


Kevin gật đầu: “Gâu!”


“Nhưng ta không thể nào chấp nhận cứ như vậy mà đưa người trong nhà đến


trước mặt tên đó, mà còn không hề làm gì.”


Kevin nhìn chăm chú vào con mắt của Pall: “Gâu!”


“Ta biết, ta chết thì Karen cũng sẽ chết, ai nha, phiền quá à, meo!”


“Gâu!”


“Đừng có thúc giục ta, để ta suy nghĩ, để ta suy nghĩ!” Pall hít sâu hai lần, đang


nhanh chóng tiến hành tính toán, “Con chó ngu, ngươi có thể tưởng tượng chờ


đến khi Karen, phản ứng khi trông thấy trong nhà ngoại trừ chúng ta, những


người khác toàn bộ đã chết không?”


Kevin trầm mặc.


“Ngươi cũng rõ ràng, phu nhân Lake và Dora Doreen, là người thân mà Pavaro


để lại, Karen đối đãi với bọn họ như chủ nhà, còn có yêu tinh radio…


Có thể liều mạng hay không?


Ý của ta là, trì hoãn thời gian một chút, ta dùng quả cầu lửa, không phải ngươi


cũng có bố trí một chút trận pháp ở trong sân sao?


Ta còn biết, sau khi giải trừ tầng phong ấn thứ hai, ngươi vẫn giấu kín một vài


thứ, có thể sử dụng sao?”


Kevin vươn chân chó, rất thẳng thắn: “Gâu!”


“Không hy vọng, mà một chút cũng không có, hoàn toàn không đấu lại, cũng


không có cơ hội có thể liều mạng thắng, thậm chí ngay cả câu giờ một chút


cũng làm không được?”


Móng mèo của Pall nắm lấy đầu của mình, lộ ra vẻ đắn đo.


Kevin ngồi xổm ở bên cạnh, nó rõ ràng, Pall cuối cùng sẽ đồng ý đề nghị kia


của mình, ở trong thời điểm không có phần thắng, lựa chọn chính mình.


Nó tin tưởng tiểu đội trưởng thám hiểm Pall. Ellen trước đây, sẽ suy nghĩ rõ


ràng.


“Nhưng mà… Nhưng mà… Nhưng mà… Gia huấn của nhà Inmerais… Người nhà


thứ nhất.”


Con mắt của Pall bắt đầu đỏ lên, nó quay đầu nhìn về phía Kevin: “Không đến


thời khắc cuối cùng, không thể từ bỏ người nhà.”


Nước mắt, bắt đầu chảy xuống từ trong khóe mắt Pall, từng giọt từng giọt rơi


xuống trên giường.


Nhìn thấy tình cảnh này, ánh mắt Kevin vốn đang kiên định, bỗng nhiên mềm


xuống.


Nó là vô tình, vô tình đến nỗi cho dù là máu của Hỏa Diễm Cự Long thì nó


cũng có thể uống sống trực tiếp, nhưng nó vẫn luôn có một mặt dịu dàng, lúc nó


đối mặt với mặt trăng, nó có thể không có bất kỳ điểm giới hạn nào.


Karen đã từng nói với Alfred, có một ngày Ranedal phản bội mình, anh sẽ


không cảm thấy ngoài ý muốn, đồng thời còn có thể chắc chắn, cho Ranedal


phản bội mình, nó cũng sẽ không tổn thương Pall.


Đây chính là tính cách của vị Tà Thần này, nguy hiểm như vậy, nhưng lại rõ


ràng như thế.


Mặt khác chính là, Pall nói tới gia huấn của nhà Inmerais: Người nhà thứ nhất.


Khi nghe được câu nói này, nhịp tim Kevin bỗng nhiên tăng tốc một chút, nó


vẫn luôn hy vọng có thể nhận được càng nhiều sự tín nhiệm đến từ Karen, để


Karen tiếp tục giải trừ các tầng phong ấn tiếp theo cho mình.


Mà loại tín nhiệm này, cũng có thể hiểu thành “Chip đánh bạc”, cần mình dùng


hành động thực tế để có được.


Cũng giống như trước đây, ý nghĩ của Karen là tìm được đồng xu Varax kia


trước rồi mới giải trừ tầng phong ấn tiếp theo cho mình, bởi vì trong khoảng


thời gian trước không ngừng cống hiến, để Karen cũng thấy ngại khi kéo dài,


giúp mình giải trừ phong ấn trước


Kevin giơ chân chó lên, đặt ở trên người Pall.


“Gâu gâu ~ “


“Ý của ngươi là, chúng ta có thể đánh cược một lần?”


Đúng lúc này, Kevin đột nhiên sững lại, vẻ mặt của Pall cũng cứng theo, cả hai


đều cảm ứng được, có khí tức của một người đã biến mất, là Dincom.


“Hắn bắt đầu giết người, dứt khoát như vậy sao! Vì sao hắn không tập hợp tất cả


mọi người lại một chỗ, phát biểu một buổi diễn thuyết sau đó lại từ từ chọn


người để giết, đáng chết, hắn gấp cái gì!”


Kevin thì quay đầu nhìn về phía cửa vào của Nhà Tang Lễ: “Gâu.”


Pall nói: “Chúng ta cần thời gian, nhưng có vẻ, đã không còn thời gian.”


“Ngài Karen.”


Khi Karen sắp bước vào, sau lưng truyền đến một tiếng la lên.


Karen quay đầu lại, trông thấy một người đàn ông mặc áo mưa đi đến từ trong


màn mưa, từ trên người hắn, tỏa ra mùi vị tanh hôi.


“Ngài Karen, ngài không biết ta rồi sao?”


Người đàn ông vừa nói chuyện vừa cởi áo mưa trên người mình xuống, lộ ra


một gương mặt đầy mưng mủ, bộ dáng giống như sau khi đã ngâm trong cống


nước thải của thành phố York không biết bao lâu.


Dalis tự giễu nói: “Đúng vậy, cũng không trách ngài không biết ta, chính ta,


cũng đã không biết về chính mình.”


Karen hơi nghiêng người một chút.


“Ngài Karen, ngài đã từng nói, nếu như có thể, ngài sẽ cùng ta uống một chén


trà trò chuyện một hồi, trước đây ta đã từng đến, nhưng ngài không ở nhà, đêm


nay lại đúng lúc trời mưa, ta vốn muốn đi tìm cái cống thoát nước cho kết cục


của mình, nhưng cứ đi một hồi, lại bất tri bất giác đi tới Nhà Tang Lễ.


Ta muốn thấy nhìn, lại thử vận may một lần, xem thử đêm nay ngài có nhà


không, kết quả vận may của ta không tệ, ngài ở nhà, ha ha.”


Karen hỏi: “Uống trà?”


“Đúng vậy, bây giờ ngài có không sao?”


“Tán gẫu?”


“Ta vẫn luôn chờ mong, có lẽ, đây chính là nguyên nhân mà ta vẫn chưa bị xả


trôi xuống cống thoát nước, dù sao thì ta cũng phải trông cậy vào chút gì đó.”


Karen nhẹ gật đầu, trả lời: “Được rồi, uống trà tán gẫu.”


“Cảm ơn ngài, ngài Karen ta có thể đứng cách ngài xa một chút, nếu không ta lo


lắng mùi trên người ta, sẽ ảnh hưởng đến mùi hương của trà.”


“Không cần, ta không ngại.”


Karen chủ động bước về phía hắn.


“Thật sao, ngài Karen, vậy thì xin lỗi.” Dalis cười nói, “Ngài thật sự là một


người tốt, một người lương thiện, ta rất cảm kích vì có thể nhận được sự bao


dung của ngài vào lúc ánh chiều tà của cuộc đời mình.”


“Ngươi quá khách khí.”


“Không, ngài không biết, ta rốt cuộc…”


Karen giơ tay lên, trên mặt đất xuất hiện từng gai nhọn bằng cát mọc lên, trực


tiếp xuyên thủng cơ thể của Dalis.