MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1894: Nhà (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1894: Nhà (1)

1,227 từ · ~7 phút đọc

Rasma trầm mặc.


Theo bản năng, ông ta không muốn đồng ý, nhưng ông ta cũng không có mở


miệng từ chối, càng không có đưa tay ngăn cản.


Bởi vì ông ta có thể dự đoán trước được đối thoại và tình huống phát triển sau


khi mình từ chối.


Mặt ngoài, bất kể là địa vị quá khứ hay vẫn là thực lực bây giờ, Rasma ông ta


đều có thể nắm giữ tất cả ở nơi này;


Nhưng trên bản chất, khi đứng trước mặt hai ông cháu này, chính mình là một


người bộ dáng chật vật bị lột sạch cả quần lót mà cầm lá cây che thân.


Mình và Thần Giáo, đều chấp nhận loại cục diện thế này dưới sự “Uy hiếp” của


Dis, nếu như khi trước đã lùi bước, lúc này lại biểu hiện ra vẻ kiên cường gì


thêm thì cũng như che hạ bộ mà bước lên đài diễn thuyết, chỉ có thể bị xem như


là một chuyện cười.


Nhưng mà cho dù lui ra phía sau cũng có hình thức biểu hiện khác biệt.


Rasma duỗi ngón tay, trên mặt đất trước mặt Karen, xuất hiện một đường thẳng


màu đen.


“Ở trong tim ta có một cán cân, trong khoảng thời gian quá khứ ta vẫn luôn


không cách nào thật sự buông bỏ hay nắm lấy, ta không đề nghị ngươi bây giờ


quay về, nhưng đối với lời thỉnh cầu của ngươi, ta có thể hiểu được.


Như vậy đi, chỉ cần ngươi…”


Rasma còn chưa nói hết lời, ông ta đã nhìn thấy Karen giơ chân lên, bước qua


đường thẳng kia, sau đó tiếp tục duy trì một loại tư thế cúi đầu có chút tôn kính


đối với Rasma.


“Ha ha.” Rasma cười, hỏi, “Ngươi biết ta đang chuẩn bị nói cái gì sao?”


Karen nhìn một chút về đường thẳng mà mình vừa mới bước qua kia trả lời:


“Hẳn là một sự lựa chọn.”


“Vậy ngay cả nghe ngươi cũng chẳng muốn à?”


“Cũng không phải vậy, chẳng qua ta cảm thấy, lựa chọn cuối cùng trong lòng


ngài, sẽ không bởi vì ta mà thay đổi. Dù gì thì ngài thế nhưng là người duy nhất


cùng thời đại với ông nội của ta ở trong Thần Giáo có thể đuổi kịp bước chân


của ông ấy.”


“Thằng nhóc, vấn đề của ngươi, rất nghiêm trọng.”


“Thưa ngài, vấn đề của ta, rất đặc thù.”


“Ba tiếng.” Rasma giơ ba ngón tay lên, “Ngươi chỉ có thời gian ba tiếng.”


“Thưa ngài, thời gian như thế thì có chút ngắn.”


“Đội đuổi bắt sát thủ của Thần giáo sẽ lập tức tới ngay, bọn hắn, ta có thể ngăn


cản; nhưng vị trí kia của nhà ngươi, thật sự là quá mẫn cảm, trước đó ta cũng đã


nói với ngươi, ở chỗ này, ta cũng không thể liên lạc với phía ngoài, chỉ có thể tự


mình đọc báo.


Nếu ta đã nhường đường, cho phép ngươi về nhà, thì không có lý do nhượng bộ


ngươi thêm trên mặt thời gian.


Ba giờ là giới hạn, vượt qua thời gian này, ngươi phải làm tốt chuẩn bị bị một


vài ánh mắt nhòm ngó.”


“Tạ ơn ngài.”


Karen cúi người, ôm lấy Pall, Pall thuận thế mà nhảy lên trên bờ vai Karen ngồi


xuống, nói với Rasma:


“Bé Rasma, mang bọn ta về nhà thôi, thời gian quá ngắn, ngươi giúp chúng ta


tiết kiệm một chút thời gian đi đường có được không?”


Rasma đưa tay chỉ vào mặt mình, hỏi: “Có phải là do ta dễ nói chuyện quá rồi


không?”


Pall lắc đầu nói: “Là chính ngươi nói, không có lý do để nhân nhượng chúng ta


thêm trên mặt thời gian.”


Rasma nhẹ gật đầu, đi tới, đưa tay đặt ở trên bờ vai Karen.


Sau một khắc, dưới chân hai người xuất hiện một vùng sáng.


Karen cảm giác được cảnh vật xung quanh đang nhanh chóng biến hóa, tốc độ


không thể chậm hơn so với Auggie lúc trước, nhưng không có chút áp lực nào


đối với cơ thể, Karen rõ ràng, đây tuyệt đối chưa phải là tốc độ thật sự của


Rasma.


Không cần thời gian bao lâu, Rasma đã mang theo Karen xuất hiện ở trên phố


Mink.


“Tốt, nhớ kỹ tranh thủ thời gian, trời cũng sắp sáng.”


“Vâng thưa ngài.”


“Nếu như có thể mà nói, khuyên nhủ ông nội ngươi đừng tiếp tục ngoan cố mà


tiến vào Thần Điện đi.”


“Thưa ngài, ngài cũng rất rõ ràng về con người của ông nội ta, chuyện mà ông


ấy quyết định, người bên ngoài có thể khuyên sao?”


“Người bên ngoài không được, nhưng ngươi không giống, Dis thật sự yêu


thương ngươi. Mặt khác…” Rasma nhìn về phía Pall ngồi trên bờ vai của Karen,


“Hai năm, hai năm về sau, ta rời khỏi nơi này, chuyện thứ nhất cần làm chính là


đi tìm ngươi.”


“Cảm tạ ngài đã yêu mến ta.”


Rasma bước về trước một bước, kéo gần lại khoảng cách ở giữa mình và Karen,


nhỏ giọng nói:


“Ta sẽ tự tay giết ngươi.”


Karen theo lễ phép mà sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu, ra hiệu mình đã biết rồi.


Rasma giơ hai ngón tay lên, lung lay trước mặt Karen: “Nếu như ông nội ngươi


tiếp tục ngoan cố không chịu tiến vào Thần Điện phụng dưỡng Thần Trật Tự vĩ


đại, như vậy, ngươi Karen, chỉ còn lại thời gian hai năm.”


“Hô…”


Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm, mỉm cười nói:


“Tạ ơn ngài. Thật tốt, còn có thể có thời gian an nhàn hai năm.”


“Tốt, rất tốt.”


Rasma biến mất tại chỗ.


Nhưng mà ông ta cũng không rời đi, bởi vì bên trên màn trời, con mắt thật to


kia lại xuất hiện một lần nữa.


“Bé Karen, không cần phải sợ hắn.” Pall duỗi hai chân trước ra, ôm đầu Karen,


“Thời gian hai năm, ít nhất có thể để cho ta khôi phục lại một phần sức mạnh,


cũng có thể để con chó ngu khôi phục một chút sức mạnh, còn có cậu… Cậu chỉ


mới rời nhà hơn nửa năm, cho cậu thêm thời gian hai năm, ai biết sẽ có chuyện


gì xảy ra đâu chứ?”


“Không cần an ủi ta, bây giờ ta rất lạc quan.”


“A, đúng vậy, từ trong lời đối thoại giữa cậu và Rasma thì ta có thể cảm nhận


được. Được rồi, bây giờ nhà đang ở ngay trước mắt, chúng ta bây giờ đi gọi bọn


người Mason, Mary Winnie tất cả lên đi, về nhà mở tiệc, đi thôi!”


Karen giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Pall: “Về nhà, cũng có thể là yên tĩnh.”


Karen đẩy cửa sân ra, đi vào.


Sau khi bước vào trong sân, Karen còn ngừng lại.


“Phốc…”


Pall vừa cười trộm vừa ngẩng đầu nhìn về con mắt to kia phía trên trời.


Lúc Karen rời nhà được thím yêu cầu mang theo một bộ chìa khóa, nhưng bây


giờ chắc chắn không có mang theo trên người, nhưng cửa trước cũng không có


khóa trái, vặn một cái thì có thể mở ra.