MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1910: Cha (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1910: Cha (3)

1,143 từ · ~6 phút đọc

Marvalho mở miệng nói: “Cuối cùng sẽ được sửa chữa tốt.”


“Sửa chữa tốt? Ha ha, vậy thì vẫn còn lâu, Thần Điện của chúng ta thu giữ thật


sự quá nhiều thứ, không nhìn thấy đến bây giờ đội thi công còn đang thi công


đấy sao?


Mặt khác, những ngôi sao phía trên kia chắc là cũng phải chịu ảnh hưởng rất


lớn, lúc trước bọn chúng chuyển động trôi chảy và đẹp đẽ biết bao, bây giờ có


đôi khi lúc ngẩn người ngẩng đầu nhìn trời, ta thật sợ rằng bọn chúng sẽ va vào


nhau đấy.


Tốt, chúng ta xuất phát.”


Lister khởi động trận pháp dịch chuyển.


Khi ánh sáng trắng bao trùm lên trên người, Karen không nhịn được mà cảm


khái ở trong lòng, thần điện thật rất lớn, lớn đến ở mức ở chỗ này đều dùng trận


pháp dịch chuyển thay thế cho đi bộ.


…


“Ông!”


Ba người xuất hiện ở bên trong trận pháp, Karen đứng tại chỗ không nhúc


nhích, Marvalho hơi lảo đảo một chút thì duy trì lại cân bằng, Lister thì cả


người lao về phía trước, mặt hướng xuống dưới, chúi vào trên bãi cỏ.


“Phi phi phi!”


Marvalho lắc đầu, nói: “Cái trận pháp này quá sơ sài.”


“Ta là tự mình đến đây tìm nguyên liệu để đỡ thêm, cũng không nghĩ tổ chức


liên hoan bộ ngành gì ở đây, đủ ta tự mình tới đi là được rồi, yêu cầu không cao


như vậy.”


Lister đứng người lên, vỗ vỗ bùn đất trên người, khua tay nói: “Đến, đi theo ta,


căn nhà gỗ nhỏ của ta ở ngay phía trước.”


Nơi này xanh um tươi tốt, lại không phải núi rừng, bởi vì có thể trông thấy rất


nhiều vết tích nhân tạo, giống như là vùng đất lành bên trong truyện cổ tích.


Đi không bao xa, Karen đã nhìn thấy trên trời có mấy con chim lớn lông vũ sặc


sỡ bảy màu bay qua, thần thánh mà mỹ lệ, mà lại từ trên hình thể thì bọn chúng


và Tiên Đế còn có chút giống, nói không chừng là tổ tiên của Tiên Đế.


Chỉ có điều có lẽ cảm thấy màu sắc lông vũ của bọn chúng quá phong phú


không đủ trang trọng, nên sau này khi được nuôi dưỡng đã tạo cho Tiên Đế bộ


lông màu trắng thuần.


Người thuần dưỡng và nuôi nấng dã thú trong thế tục cũng rất phổ biến, giống


như vậy, thuần dưỡng yêu thú, hung thú trong giới giáo hội cũng rất bình


thường, dù gì thì ngay cả Tà Thần đều có thể thuần hóa thành chó giữ cửa.


Con nai với cặp sừng bảy sắc cầu vồng, thú một sừng toàn thân màu trắng, tinh


linh nhỏ mọc ra cánh bay lượn xung quanh…


Quan sát động vật trong sở thú có đôi khi phải dùng tay che mũi, nhưng ở nơi


này, những con vật chỉ có thể nhìn thấy trong truyện cổ tích, con nào cũng đều


mang hương thơm ngát xông vào mũi.


Dù gì thì tổ tiên của bọn chúng cũng đã từng chơi đùa cùng với con gái của


Thần Trật Tự.


Chỉ có điều là sự bố trí của nơi này hẳn là rất khéo léo, trải qua nhiều năm tháng


như vậy, thế mà còn có thể duy trì tính đa dạng của các chủng sinh vật tiếp tục


sinh sôi.


Karen nhìn xem bọn chúng, đồng thời, bọn chúng cũng rất tò mò mà nhìn


Karen, thậm chí, còn có một con thú một sừng chủ động tới muốn cùng chào


hỏi với Pall đang ngồi trên bờ vai của Karen.


Nhưng Pall hoàn toàn khinh thường mà đáp lại nó, mèo nhỏ đã sớm trưởng


thành, cũng không có tâm tình thiếu nữ gì.


“Đến rồi!”


Lister hưng phấn hô lên.


Karen nhìn về phía “Nhà gỗ nhỏ”, đây rõ ràng là một căn nhà dùng một chiếc xe


ngựa kiểu công chúa để cải tiến thành.


Chiếc xe ngựa này hẳn là đã từng là công trình bên trong khu công viên trò


chơi, Karen thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh Ankara ngồi ở bên trong phất


tay cười đùa với đám động vật nhỏ ở ngoài, nhưng bây giờ, lại bị Lister bí mật


cải tạo thành một chiếc xe tải bán hotdog lưu động.


“Đến đây, Karen, ngươi nhìn xem ở nơi này của ta, loại gia vị gì cũng đều có, ha


ha.”


Karen đi qua nhìn một chút, bên trong chiếc xe này bộ đủ các loại dụng cụ, gia


vị càng nhiều đến nỗi để người ta hoa mắt, trong số chúng có trên hai phần ba


lọai gia vị Karen chưa từng nhìn thấy.


Cái này đủ để chứng minh Lister là một kẻ tham ăn thật sự, ông ta chắc hẳn đã


góp nhặt từ ẩm thực của rất nhiều nền văn minh.


“Đủ rồi sao?” Lister cẩn thận từng li từng tí hỏi.


“Đủ rồi.” Karen nhẹ gật đầu, “Nhưng còn cần một chút nguyên liệu, có không?”


“Có, chính ở đằng kia, nơi đó có một cái lâu đài nhỏ, đằng sau lâu đài nhỏ có


mọc rất nhiều rau quả, đều là hàng cao cấp đấy, là hàng cao cấp mà tiền trợ cấp


của ta không mua nổi.”


“Trong Thần Điện không bao ăn ở sao?” Karen hỏi.


“Bao ăn ở, nhưng ngươi muốn ăn ngon và dùng thật tốt, thì phải mình tự mình


xài chút phiếu điểm.” Lister nhỏ giọng nói, “Ví như ta, cũng sẽ thường xuyên


giúp mấy người bạn ở ngoài viết một chút luận văn báo cáo gì đó, sau đó thu


chút tiền nhuận bút.”


“Làm vậy không có vấn đề à?”


Dù gì thì vị này chính là người phụ trách sắp xếp phòng hồ sơ.


“Cái gì có thể làm, cái gì không thể làm, chả nhẽ ta không rõ ràng sao, lại nói,


chúng ta là có đơn vị kết nối với Thần Giáo.”


“Thì ra là như vậy.”


Nhìn như vậy thì xem ra việc tìm ông lão này làm người cho đường dây tình


báo là ý nghĩ là không thể nào thực hiện, mặc dù ông ta rất nhiều bệnh vặt,


nhưng ông ta sống rất rõ ràng.


Nói không chừng một khi mình biểu lộ ra ý nghĩa này, ông ta sẽ cười rạng rỡ


đáp ứng, quay đầu thì báo cáo mình lên trên.


Vậy thì… Làm bớt lại hai con cá đi, không cần quá ân cần.


“Như vậy đi, Karen, ngươi qua bên kia tự chọn rau quả, ta và ngài Marvalho đi


bắt cá.”


Marvalho nghi ngờ nói: “Bắt cá còn phải cần hai người?”